Cái hội đáng kinh Bỉ
-_-…
Ảnh dìm BTS…
cp: Bắc chiến, Hiên Dương, khoan thành…
Mn đọc và cho ý kiến nha…
Em đã từng sống không mục tiêu. Chỉ đến khi linh hồn nương náu tạm bợ trong chínnh thân xác mình mới biết mục tiêu sống của em là gì?!! Nguyện vọng cả đời em là được làm ánh trăng soi đường cho những linh hồn lạc lốitrong đêm. Để họ tự siêu thoát cũng chính là cho em thêm 1 cơ hội được sống trên thế gian này. Anh đã từng hỏi:"sống thế này có mệt không em, có lạc lõng không em??" Nếu không tìm được lý do để sống mới khiến em cảm thấy bất lực. Em tham lam cứu rỗi những linh hồn đó, mục đích cuối cùng chỉ là để được nhìn anh lâu thêm 1 chút, được ở bên anh lâu 1 chút. Em không hối hận. Dù có hồn tiêu phách tán, trái với tự nhiên, nghịch với luân hồi thì sao?? Em vẫn muốn được ở bên anh, dù chỉ là 1 ngày........…
One shot về những mối nhân duyên, những tình cảm vô thực...…
mk thik thì mk phốt thui…
Tôi sẽ tìm đến em một lần nữa Lần đó chắc chắn tôi sẽ không để em chạy thoát khỏi tôiNhưng có lẽ lần đó là ở kiếp sau..…
...Em một mình, họ có nhau...…
_Đôi lời nhảm nhí_1 vài đoản văn của ông tơ :)))Lại là 1 đứa hay bí ý tưởng mà thích viết ta chính là ông tơ DỎM trong truyền thuyết và đây là ký sự chốn giang hồ của ta :))))…
Epiphany: I found you.Mystic Messenger's FanfictionTwoshot - Saeyoung (Seven) x MCAuthor: D.E.A.T.H - 13Categories: Angst (?), Romance (?), Spoler-Alert (?, phiên bản cường điệu hoá của Visual Novel - Seven's route - Day 8 & 9 ☺)Rating: GStatus: On goingWord count: Phần1: ~3500 từForeword: "Anh yêu em, MC. Nếu như thượng đế cho phép, anh sẽ dành cả đời này để giữ em mãi trong tim mình..."Cô bất giác mỉm cười. Chỉ mới hôm trước thôi, cô đã nghĩ rằng mình không thể nào tiếp tục chịu đựng đau đớn thêm được nữa, nhưng tại lúc này đây, ngay vào thời điểm này đây, mọi thứ cảm xúc hỗn độn rối ren đã tìm được chỗ của mình, lấp đầy cái vực đen trống rỗng trong cô, và tuyệt vời nhất là, nó đã chạm đến được anh..."Seven, đồ ngốc... Vậy em cũng cho anh biết là, anh có muốn thoát khỏi em cũng không được đâu..."Anh cũng phì cười, ngại ngùng cúi đầu, rồi ngay lập tức ngước lên nhìn lại vào đôi mắt cô. Lau đi những giọt nước mắt còn sót lại trên má, anh nhẹ nhàng đặt lên môi cô một nụ hôn thật khẽ. Khoảng không trong căn phòng tối bỗng trở nên nhẹ tênh, không còn lạnh lẽo và nặng nề như trước nữa, cảm tưởng như cả thế gian tăm tối của anh có thể rũ bỏ mọi đớn đau khổ ải, bừng sáng rạng rỡ ấm áp sau một tíc tắc ngắn ngủi, giây phút đặc biệt ấy khi anh tìm thấy cô trong đời...Author's note:Fic viết sau một khoảng thời gian rất dài gác bút, chừng 2 năm rưỡi bận rộn với hàng tá thứ. Nhân tiện khoảng thời gian tránh Đại dịch, cùng với việc đánh lừa bản thân khỏi để tâm đến cơn đau bao tử tệ nhất từ trước đến giờ hoành hành, bản thân quy…