[ LCK ] Nhảm Nhí Cùng OTPs
Hi🥳…
RuhendsPark Jaehyeok và Son Siwoo có 1 chuyện tình rất đẹp, học sinh trong trường thường ví vom chuyện tình họ như cổ tích vậy đó, câu chuyện chàng hoàng tử đem lòng yêu công chúa, ai cũng hâm mộ chuyện tình 2 người. Thì bỗng 1 ngày, khi Siwoo đang ngồi kế Jaehyeok, Siwoo đã nói với Jeahyeok rằng khi ra trường chúng ta sẽ cùng nhau tổ chức đám cưới, Jaehyeok khi nghe em nói như vậy thì khựng lại, rồi ầm ừ qua loa. Sáng hôm sau, cậu được Wangho thông báo với cậu 1 tin"Mày kiếm tao có gì à Wangho?""Mày bình tĩnh nghe tao nói này, Park Jeahyeok, nó qua nước ngoài du học rồi, và tao không chắc khi nào nó về..."Em nghe Wangho nói vậy thì khựng lại, nước mắt lăn dài trên má. Tại sao chứ? Tao với mày đang yêu nhau hạnh phúc? Thà cớ gì mày lại bỏ tao mà đi chứ....Và thông tin hoàng tử ra nước ngoài để du học đã được loang khắp trường, ai cũng thương cảm cho công chúa. Từ ngày hoàng tử đi, công chúa chẳng nói cười gì cả, chỉ mang trong mình dáng vẻ của sự mất mát…
Trời mẹ, ghét thì nói một câu…
" Chị ... thật sự em rất thích chị, thích chị rất nhiều . Hay là bây giờ chị cho em một cơ hội đi, chỉ cần một cơ hội thôi em sẽ chứng minh cho chị biết phi công này là lựa chọn đúng đắn nhất mà chị từng chọn "…
"nào cái con bé này, để im cho hai đứa nó ngủ."----------------dù viết chưa được hay và trơn tru lắm nhưng vẫn muốn viết một chiếc oneshot nhỏ cho hai bạn ạa, nếu thấy chỗ nào chưa ổn thì hãy nói cho mình biết nhé.…
Có lẽ sự xuất hiện bất ngờ của một ai đó có thể thay đổi cả cuộc đời của bạn . Quan và Hiếu cũng vậy , sự xuất hiện của đối phương có khiến cuộc sống trở nên tốt hơn hay không ?Có những mối tình đến như một cơn mưa rào: mãnh liệt, ào ạt, rồi đi nhanh.Nhưng cũng có những mối tình đến như nắng chiều muộn: không chói chang, không ồn ào, nhưng ở lại rất lâu . Nó âm ỉ, dịu dàng, đủ để sưởi ấm cả một đời người.Đông Quan là một người sống nội tâm, thích hoàng hôn, mê biển và tin rằng cô đơn là trạng thái mặc định của trưởng thành.Minh Hiếu là kẻ hay cười, nhưng sâu trong mắt lại ẩn những vùng trời không nắng. Cậu xuất hiện bên Quan như một cơn gió bất ngờ không được hẹn trước, nhưng vừa vặn đến lạ.Họ gặp nhau ở biển, trong một khoảnh khắc mà cả hai không ngờ rằng trái tim mình sẽ rung động. Tình yêu ấy không lớn tiếng, không đòi hỏi, không cần màu mè. Nó đi qua những chuyến xe khuya, những lần cãi vã vì những điều nhỏ nhặt, những mùa mưa đầy chờ đợi, và những đêm nằm cạnh nhau trong im lặng mà vẫn thấy rất gần."Giữa những mùa không tên" không phải là một câu chuyện ngôn tình cổ tích. Đây là bản tình ca của hai người trưởng thành nơi tình yêu không phải chỉ là cảm xúc, mà còn là sự lựa chọn. Lựa chọn ở lại, cùng nhau, ngay cả khi mọi thứ không còn như lúc ban đầu.Nếu bạn từng yêu, từng mất, từng lạc lòng trong một thành phố đông người, rồi tìm được ai đó khiến bạn thấy mình "đủ", thì có lẽ... bạn sẽ tìm thấy mình đâu đó trong câu chuyện này.…
'9 năm không thể chờ nổi.'…
Tác giả: Hồng Khương HoaConvert:ThantieuhodoNguồn: http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=106933&page=48…
Đây là bộ truyện tớ viết về tớ, ngẫu hứng viết thôi. Mong các bạn đón nhận hoặc không.…
sóng vỗ nhẹ, mát đời em.…
Chốn đi về của bốn con người với ba múi giờ sinh hoạt, hai hệ tư tưởng sống và một đống deadline chưa ai động vào…
Chao xìn những bạn đang chết mê chết mệt nới những anh chàng có mặt trong bnha một cách ngầu vãi xoài, đủ thể loại như người có khuôn như như 2 giọt nước với All might, tsundere :v, con nhà giàu,...và chào mừng tới bộ fanfiction của tuiii :v :v: [BNHA x Reader] || Những người bạn trai vi diệu của tôi người viết, đạo diễn bộ này thì chắc chắn là tui luôn rồi :))) (Fujitaka Hana) không dài dai và dở nữa, mời các độc giả cùng thưởng thức nào :DD(cái bìa là do tui vã quá nên chọn cái đó -o-.. khi nào có cái đẹp hơn thì tui hẳn sửa lại nha :D)…
Deku là một chàng trai ngây thơ mang trong mình một hoài bão về ước mơ trở thành siêu anh hùng số 1 thế giới nhưng trớ trêu thay giới tính của cậu lại là Omega một giới tính được cho vô dụng trong thế giới này....truyện có thể sẽ có H+…
Chỉ là những cơn mưa và một kẻ rất có duyên với mưa…
Kim Hyukkyu nói với Jeong Jihoon về những vết thương có thể chôn vùi cả một đời người…
Hắn chú ý đến anh sao? Vì anh hành động đáng ngờ? Chết mất, thật sự chết mất. Kim Hyukkyu đưa tay lau mồ hồi trên mặt, gò má đỏ ửng không biết vì cái nhìn của người nọ hay do chạy trốn quá sức nữa. Anh bây giờ chỉ cảm thấy khuôn mặt mình nóng ran như sốt cao độ.,cause u and iwe were born to die...…
Em và anh đã bên nhau 100 ngày qua…