something bullshit about boring person.
tựa là sweetichristine, đọc là cà, viết là boring person.…
tựa là sweetichristine, đọc là cà, viết là boring person.…
Just something I want to read…
Cuộc đời là một câu chuyện nhiệm màu.Thể loại: Tản văn…
-Author: _Nạn Tử Liên_-Bìa truyện do tôi làm.(Don't take! Is that Ok?)-Xin chào! Đây là 1 bộ truyện có chương rời rạc, đúng hơn là nó chẳng giống nhau.-Nhưng cái này là ý tưởng+giấc mơ của tôi tạo ra muốn sẽ chia với m.n.."Trong nhưng giấc mơ của bạn đều có hạnh phúc? Vui vẻ? Hài hước?...Vậy bạn từng mơ về ác mộng chưa? Rồi nhỉ? Đáng sợ lắm đúng không nào?Giấc mơ như 1 thế giới riêng của ta, nhưng thứ bạn mong muốn hay mơ ước đều có có thể xuất hiện trong mơ của bạn.Bạn đã mơ về gì? Có thể nói với tôi được không? Tôi thì mơ rất nhiều thức chủ yếu là những giấc mơ về ác mộng...rất đáng sợ a~Nào~ Hãy đến đây cùng thưởng thức giấc mơ của tôi thôi~Tôi sẽ đưa bạn vào những thế giới huyền ảo, li kì và đáng sợ~ Những giấc mơ của tôi~Hãy cùng nhau thâu kết lại các câu chuyện để tìm bí ẩn đằng sau nhưng giấc mơ này nhé?..I'll take you to beautiful dreams~"-Thể loại:...kinh dị, máu me, hài?,...sẽ có...chủ yếu về ma=))-Những câu chuyện này không có thật...bạn hiểu chứ?-Đừng mang truyện của tôi đi đâu cả! Ok?Author: Lione-こんにちは…
Trần Hạnh Ân và Nguyễn Ngọc Ngân là bạn thân của nhau từ lúc sinh ra đến khi lớn lên lúc nào cũng có nhau. Nhưng khi Ân đang học những năm cuối cấp ba ba mẹ cô đã chuyển lên thành phố làm việc nên cả hai phải xa cách nhau. Dù vậy nhưng cả hai vẫn viết thư cho nhau thường xuyên mặc cho có thể gửi tin nhắn qua điện thoại thông minh. Khi lên cấp 3 Ân đã vào một trường công nhưng vẫn giữ thói quen không sử dụng điện thoại thông mình thường xuyên nên đã khiến Ân vướng vào những rắc rối có thể thay đổi cả số phận của cô.1 tuần 1 chap chăng…
textfic đầu tay…
my fckin' disgusting showroom, where i show my moodnói là triển lãm thì có hơi bị phóng đại, hay cứ gọi đây là exhibition cũng được, nhỉ?my exhibition link: //𝔠𝔬𝔫𝔣𝔲𝔰𝔢𝔡.𝔰𝔲𝔫𝔰𝔢𝔱.𝔠𝔬𝔪…
Một sáng se lạnh và bản tình ca buồn.…
Cô chỉ nhớ duy nhất sáu chữ duy nhất trong trang sách còn sót lại trước khi chìm vào giấc ngủ.**"Chỉ có ba người còn sống."**Sau khi tỉnh dậy trong một bệnh viện xa lạ, cô phát hiện mình đã trở thành nhân chứng của một vụ án mạng. Điều kỳ lạ hơn cả là những người xuất hiện trước mặt cô đều mang gương mặt của các thành viên SEVENTEEN.Cho đến khi vụ án đầu tiên diễn ra đúng như những gì cô từng đọc...Cô mới nhận ra, mình đã rơi vào cuốn tiểu thuyết trinh thám còn dang dở.Nhưng lần này, cô không còn là độc giả.Mà là một nhân vật phải tự mình thay đổi kết cục để bảo toàn mạng sống cho 13 thành viên"Nếu định mệnh bắt các anh phải chia ly... thì em sẽ là người giữ lấy con số mười ba đến phút cuối cùng."…
Một nghìn năm đứng yên là câu chuyện về một cây cổ thụ đã sống qua bao mùa gió mưa, bỗng một ngày hóa thành người để bước vào thế giới ồn ào của loài người.Giữa những dở khóc dở cười của đời sống hiện đại, anh học cách mệt, cách buồn, cách tổn thương - và cả cách yêu thương vụng về của con người. Để rồi khi đã hiểu đủ, anh chọn trở về rừng, tiếp tục đứng yên, nhưng không còn ngây thơ như trước.Một câu chuyện nhẹ nhàng như lời thủ thỉ, không dạy ta phải sống thế nào, chỉ nhắc ta nhớ lại cách thở chậm giữa đời vội.Bởi đôi khi, để hiểu đời người, ta cần đi rất xa.Và cũng đôi khi, để bình yên, ta chỉ cần... đứng lại.…
Chuyện đời thường…
Killer doll…
đây là hố mình đào đầu tiên trong cuộc đời viết truyện.sẽ là một câu chuyện yêu đương qua game pubg thật ngọt ngào và có phần ngốc nghếch.mong mọi người ủng hộ nha.yêu thương mọi người.…
Vẽ và vẽ!chỉ vậy thôi=_=*CẢNH BÁO : rất dễ gây tổn thương trầm trọng cho đôi mắt ngọc ngà, quý giá của mí cậu ... *Tớ sẽ không chịu trách nhiệm cho những trường hợp các cậu bị phỏng mắt, mù mắt...Và tớ nhạt vl ra :v…
Xin chào, tôi là Bảo Bình, năm nay tròn 17 tuổi. Tôi là một cô gái tuổi teen hết sức bình thường, tôi chẳng thích học tẹo nào, còn bị lười biếng, đôi khi quá vô tư vàhơi hoang tưởng với những suy nghĩ vẩn vơ. Cái duy nhất tôi sở hữu mà khác người bình thường là sự đen đủi một cách kỳ diệu. Ví dụ, có một cục gạch trên đường, cả trăm người đi ngang qua nó thì không sao, tới tôi thì lại vấp té chổng vó. Còn lại thì tôi vẫn là cô gái tuổi teen bình thường.Tôi có một gia đình dễ thương bao gồm bố mẹ và em trai, nhưng bố mẹ tôi suốt ngày đi vắng nên hầu như chỉ có tôi với em trai ở nhà. Bố mẹ tôi có tâm hồn lại rất thanh niên, cập nhật trend nhanh chóng mặt, gu ăn mặc xịn xò và đặc biệt là tình yêu của hai người siêu khủng long. Khủng long tới nỗi, đôi khi hai chị em tôi phát mệt. Còn em trai thì kém tôi một tuổi, là một thằng nhóc đáng yêu, nhưng rất ít khi tỏ ra đáng yêu với tôiTrong lớp, tôi chơi thân với ba người.Một con nhóc lanh cha lanh chanh, thích đánh người, có niềm yêu thích đặc biệt với phim kinh dị.Một ông con trai già dặn như ông cụ non.Một thằng nhóc hot boy nhìn thì tưởng ngầu chất đống, nhưng thực ra lại không ngầu cho lắm.Còn tôi là đứa bình thường nhất với ước mơ trở thành tiểu thuyết gia.Tóm lại, đây là một câu chuyện hết sức bình thường của tôi, và sau đây xin được bắt đầu....…
Ko biết viết gì :'/_\ Thôi vào chap điii :>>>> Something special wait for u ???…
Một câu chuyện ....…
CP: Bright Vachirawit x Win MetawinTruyện hoàn toàn là tưởng tượng 100%, không hề liên quan tới người thật. Win nghĩ rằng mình đã yêu Bright, bạn diễn của cậu. Nhưng anh lại nói không có hứng thú với con trai.P/s kì nghị dịch bất tận, rảnh coi BL Thái mà lọt hố đôi này luôn.…