Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Chỉ là một chút ôn nhu, một chút ấm áp giữa mùa đông giá lạnh mà thôi. Được sánh bước cùng người, ở bên cạnh người mùa đông cũng chẳng còn lạnh.CP: Đường Bảo x Thanh Minh x Đường BảoViết vậy thôi chứ ngọt là chính mà. Truyện này tui không phân top bot đâu nghĩ ai top cũng được.Warning: OOC, lệch nguyên tác.…
Truyện này được thông qua game LMHT,truyện có dùng 1số tên t.Việt ,có giống tên mấy bn thì vui lòng bỏ qua....Thanks!Author:???? ???Nd:QC game LMHT.Thể loại:hài hước..................…
[ThanhBạch] Cơn Ác Mộng THỂ LOẠI: Oneshot, Đồng nhân văn, Good ending GIỚI THIỆU: Hôm nay, Thanh Minh lại mơ thấy ác mộng. Hắn đã chạy đến phòng Bạch Thiên để tìm kiếm sự an toàn.• Truyện lấy bối cảnh Bạch Thiên ở kiếp thứ nhất là đệ tử của Mai Hoa Kiếm Tôn và Bạch Thiên không hề có kí ức về kiếp thứ nhất.• Couple: Thanh MinhxBạch Thiên…
Hơn trăm năm trước, khi Thanh Minh cùng Đường Bảo đang hành tẩu giang hồ, quyết tâm quét sạch lũ ma giáo gieo rắc tai họa khắp nơi, họ đã tình cờ chứng kiến một cảnh tượng kinh diễm đến ngây người. Đó là vào một đêm trăng tròn vành vạnh, ánh sáng bạc phủ khắp núi rừng phía Tây, nơi một nữ hiệp khách đơn độc đang đối mặt với hang ổ của tà ma.Nàng vận một thân hồng y rực rỡ tựa đóa mẫu đơn nở rộ giữa bão tuyết, tay nắm chặt một thanh kiếm bạc sáng ngời, thân kiếm khảm hình Ngân Điệp uyển chuyển như đang vỗ cánh bay ra từ giấc mộng.Giữa màn đêm, nàng múa kiếm tựa như giao hòa cùng ánh trăng, mỗi chiêu thức thoắt ẩn thoắt hiện, khiến cả không gian như bị hòa tan vào điệu vũ đầy uy nghi và ma mị của nàng.Hàng ngàn cánh bướm bạc tựa như từ thanh kiếm mà sinh ra, bay lượn khắp nơi, khiến núi rừng bừng lên ánh sáng huyền ảo. Người và kiếm dường như đã hòa làm một, tỏa ra một khí thế lẫm liệt nhưng cũng mê hoặc lòng người. Lũ ma giáo, dù là hạng hung bạo hay mưu trí, dưới lưỡi kiếm của nàng chỉ còn lại sự hoảng loạn và gục ngã.Thanh Minh và Đường Bảo đứng từ xa, ánh mắt cả hai không giấu nổi sự ngỡ ngàng. Đó không còn là một trận chiến, mà là một tuyệt phẩm nghệ thuật giữa trời đất.Khung cảnh ấy - hình bóng của nữ hiệp trong sắc đỏ rực rỡ, giữa rừng bướm bạc lung linh trong ánh trăng - đã khắc sâu vào tâm khảm của hai người. Dẫu sau này họ phải đối mặt với bao cuộc chiến sinh tử, bao cảnh tượng điên loạn nơi nhân gian, thì hình ảnh ấy vẫn mãi là ký ức đẹp đẽ và kinh diễm n…
truyện này không phải của mình, mình chỉ dịch từ 1 chuyện bên nước ngoài, mình sẽ để link truyện gốc bên dưới Tôi cho rằng tôi thích câu chuyện của bạn: " Yo Yo JenLisa by PersonallyATaco trên Wattpad https://my.w.tt/URpKYabCsW…
8A1- lớp dẫn đầu phong trào, xuất sắc nhất của trường THCS XH nhưng lại chẳng cótí đoàn kết nào( chia làm 3 team: team 2 phó học tập, team lớp trưởng, và team học sinh khá). Một hôm, chúng tôi trên đường đi ăn liên hoan thì đột nhiên trời đổ mưa to, một chùm sét giáng xuống đầu chúng tôi........ Chúng tôi xuyên vào thế giới của Ansatsu Kyoushitsu - Assassination Classroom ( lớp học ám sát). Khoảng thời gian này, lớp 3E vừa mới tiếp nhận koro-sensei. Nối bước 3E, chúng tôi được chuyển vào trường Kunugigaoka và học lớp 2E. Tuy nhiên trường Kunugigaoka không có 1E mà chỉ có 1D, vì vậy những hs khối 1 không học tốt sẽ bị biếm vào 2E như "tôi" .Và một điều đặc biệt là chúng tôi học buổi sáng ở Khuôn viên cũ và người dạy chúng tôi là koro-sensei. Đắng lòng thay, koro-sensei một cân hai: 3E, 2E. Với lòng tự tôn của những thành viên trong lớp dẫn đầu trường không cho phép chúng tôi học tệ như "2E" nên mỗi người đều rất ý thức. Nhưng! Quan trọng nhất là lớp chúng tôi không ai nhận ra 23 người bạn còn lại của mình.…
Cỏ xanh, có thể nói đây là một loài thực vật dại đâu đâu cũng có thể mọc được. Ở đây, dùng "cỏ xanh" là muốn nói về hai trạng thái, hai phần rất quan trọng của Thanh Minh. Cỏ xanh trên mồ, nói về sự thê lương của quá khứ, về những con người đã một đi không trở lại, ngã xuống sau cuộc chiến với Thiên ma. Con người khi chết đi, thường vào tiết Thanh Minh tháng ba, cỏ mọc nhiều do thời tiết ấm lên, sẽ được những người còn sống tảo mộ dọn dẹp. Ấy vậy nhưng có lẽ rằng, những vị anh hùng của Hoa Sơn và hơn hai mươi môn phái khác đã bị những kẻ vô ơn tự chủ động rũ bỏ ơn nghĩa mà lãng quên. Những nấm mồ không ai chăm bẵm hay thậm chí là tưởng niệm sẽ cứ như vậy mà um tùm, lởm chởm, tựa như Hoa Sơn trăm năm sau sống trong cảnh leo lắt qua ngày. Tuy vậy, cỏ dường như cũng tượng trưng cho sự cố chấp, sức sống mãnh liệt. Dù có nhổ đi bao nhiêu, nhưng chỉ cần qua một cơn mưa rào, liền cứ như vậy mà mọc lên, phủ kín nơi nơi. Cho dù có sụp đổ, chỉ cần hoa mai còn sống, Hoa Sơn sẽ tái khởi. .• Published. November 25th, 2022.• Finished. [...]…
Ngọt, HE , occ, xàm nhảm, không có nhu cầu nhận ý kiến trái chiều, không thích xin hãy clickback, không hiểu truyện hay muốn đặt đơn, tương tác với mình vui lòng nhắn dưới phần bình luận mình sẽ cố gắng hồi đáp.thể loại : One shot, lấy bối cảnh Hoa sơn 100 năm sau, lúc Thiên Ma hoàn toàn bị tiểu diệt.…
Hola ~ Mị đã quay trở lại sau thời gian dài vắng bóng đây ! Và ngày quay trở lại này mị đã mang tới đây phần hai của cuốn này . Thì thôi không lòng vòng nữa , ta sẽ nhảy và thế giới tràn ngập màu sắc của các trio Countryhumans thôi . Gét gô !…
BẢN DỊCH ĐÃ CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ VÀ THUỘC QUYỀN SỞ HỮU CỦA #luoigroup.AUTHOR: smoltrash on AO3TRANSLTOR: @tramkixxjoon và @blackwhite_km (#tremstory và #linhstory)Edit bìa: @whatiswrongwnguyen (#nguyenstory)Rating: GPairing: jungkook!top - jimin!botCategory: Oneshot, starbucks!au*Description:"Chào, tôi làm ở starbucks và cậu là người lạ tôi chưa từng quen biết nhưng trông cậu thật cuốn hút khi vừa bước vào. Khi tôi hỏi tên cậu là gì để ghi lên chiếc ly thì cậu bảo tên cậu là daddy và bây giờ tôi đang rất rất xấu hổ."**Link : https://archiveofourown.org/works/12740904/chapters/29056878?-------------------------------------------***Vui lòng KHÔNG reup hay mang ra khỏi #luoigruop.…
"Son Seungwan..." - Bae Joohyun lẩm nhẫm cái tên này.Ngay từ lần đầu tiên gặp Son Seungwan, cô đã bị ấn tượng bởi đôi mắt màu nâu sẫm, đôi khi có vẻ xa xăm, như đang tìm kiếm điều gì đó không rõ ràng. Cô vẫn nhớ lúc ấy em mặc một chiếc áo phông với quần jeans và đôi giày thể thao đã sờn rách sau nhiều năm sử dụng, làn da rám nắng bởi ánh mặt trời và gió biển, mái tóc cột cao để lộ khuôn mặt thanh tú, nhưng ánh mắt thì sáng rực, kiên cường.Tuy cũng chỉ là một cô gái bé nhỏ như Joohyun mà thôi, nhưng em ấy lại mang tới một cảm giác chắc chắn, với tấm lưng thẳng và đôi tay rắn rỏi. Mỗi bước đi của cô đều mang một sự tự tin, mạnh mẽ, nhưng vẫn giữ được nét thầm lặng, kín đáo. Có lẽ bởi cuộc sống của cô là những ngày dài lao động nên em ấy cũng không mấy khi để ý đến vẻ bề ngoài của mình, nhưng chính sự chân thật và tự nhiên ấy lại khiến em ấy trở nên đặc biệt.Bởi vì ấn tượng đầu tiên rất mạnh mẽ, nên những lần gặp sau đó Bae Joohyun cũng tự động chú ý đặc biệt đến em. Cô cũng được nghe kể về Son Seungwan rất nhiều từ những người dân sinh sống lâu năm ở đây. Son Seungwan cứ thế, bằng một cách tự nhiên nào đó mà dễ dàng thu hút được sự chú ý của cô.Vài ngày tới, cô nghĩ mình sẽ yên lặng trú bão, cũng chính là lặng yên ngẫm nghĩ về trái tim mình.…