[Tuyển] Death Game Project
Một loại game bí ẩn được ra đời...Những ai đã và đang chơi đều đột ngột một đi không trở lại thế giới thực!Nó không hề chơi để cho vui....Mà đã được sắp đặt, chơi để sống sót![ Wanna play? ]|| Yes||No ||Bìa des: by me :'D…
Một loại game bí ẩn được ra đời...Những ai đã và đang chơi đều đột ngột một đi không trở lại thế giới thực!Nó không hề chơi để cho vui....Mà đã được sắp đặt, chơi để sống sót![ Wanna play? ]|| Yes||No ||Bìa des: by me :'D…
* Author : Krana* Category : Funny, Romatic* Rating : Ai cũng được* Status : Going on* Casting : Len x Rin * Summary :"- Anh là kiểu người gì mà lại để vợ mình ngủ ở sofa vậy? - Rin khoanh tay và nhìn chằm chằm vào kẻ-mà-cô-phải-gọi-là-chồng bằng ánh mắt không thể tin nổi.- Cuối cùng thì cũng tự nhớ ra mình là vợ của người ta rồi hả? - Len nhếch mép với kiểu cười gian xảo nổi tiếng của mình.- Thôi đi, sẽ chẳng có người đàn ông nào lại để một cô gái ngủ ở sofa trong khi anh ta thì ngủ trên giường đâu!!! - Rin hơi đỏ mặt khi buột miệng dùng từ "vợ", nhưng thế cũng chẳng có gì đáng trách cả.- Tôi cho cô chọn, hoặc là ngủ ở đây với tôi hoặc là ngủ ở ghế, tùy cô . - Len đáp lại và chỉ vào chiếc giường rồi chỉ vào chiếc ghế sofa ở phía bên kia, mặc kệ Rin đang tức nghẹn họng."* Disclaimer: Những nhân vật trong Vocaloid không thuộc quyền sở hữu của mình nhưng trong truyện này mình quyết định số phận của họ* Warning: Xin hãy tôn trọng nhân vật trong Fic của mình. Nếu bạn không thích, hãy click back hay đơn giản là cái nút đỏ góc phải màn hình. Hoặc nếu nó quá tệ, hãy rút phích cắm máy tính * Note : Đã post bên ZingBlog, FB. Nếu muốn repost làm ơn hãy xin phép mình và ghi Cre…
Cô thấy anh trong bao sương đang ôm một người phụ nữ ân ân ái ái. Bất chợt nước mắt chực trào ra, nhưng trên môi lại là nụ cười giễu cợt:"Ha, hiện tại tôi đã hiểu, anh không hề yêu tôi. Anh chỉ là cùng tôi kết hôn vì cha mẹ ép buộc thôi. Vậy mà tôi lại tin vào tình yêu chứ? Tôi đúng là ngốc quá mà"Cô lê từng buớc chân nặng trịch về nhà.Tối đó, anh về đến nhà thì thấy đèn nhà tối om, không một bóng đèn. Đi lên phòng ngủ, ngồi bên mép giường tháo gỡ cà vạt, vô tình thấy trên tủ đầu giường có một tờ giấy. Tiến lại gần, ba chữ lớn in đậm trên tờ giấy đó đập thẳng vào mắt anh: ĐƠN LY HÔN.…
Mùa hạ năm ấy, hắn phải lòng nàng trên chiến trường đẫm máu chỉ còn tro tàn.…
- Đã thổ lộ chưa?Bảo Nam chống cằm, cả khuôn mặt nhàm chán, vừa lật sách vừa hỏi. Phạm Đình Quân Anh tựa lưng vào ghế, im lặng không đáp. Ánh nắng dịu những ngày gần cuối tháng 11 ôm lấy một nửa khuôn mặt điển trai cùng mái tóc hơi ngã màu nâu cháy. - Cậu ấy biết lý do mày đánh Ngô Đăng Khoa không?- Biết.- Sau đó thì sao?- Tao bảo không cần trả lời. Trịnh Thái Bảo Nam nhếch mép cười, đã thích mà còn sĩ?- Không muốn quen à? Thích lâu như vậy mà, Thư Nhã biết chuyện đó không?- Lâu như vậy chắc cậu ấy cũng không nhớ tao là ai, cũng không muốn ép cậu ấy.- Chờ đợi lâu như vậy, cuối cùng cũng gặp được, còn trở thành bạn cùng bàn, tao tưởng mày sẽ theo đuổi đến cùng? Là anh em thân thiết, tao nói cho nghe một câu thích thì tiến đến đi, nếu không sau này lại hối hận, bệnh sĩ chết trước bệnh già đấy.…
Vị sếp trẻ đang rất tức giận vì dự án mà mình tâm huyết bấy lâu nay lại bị bên đối thủ dùng mưu hèn kế bẩn mà phỏng tay trên. Nét mặt thanh tú của anh đanh lại khó gần, khiền cho cô nhân viên mới không dám vào phòng sếp để xin chữ ký duyệt thu chi cho tháng. Cô đang cảm thấy cực kỳ xui rủi khi mới đi làm được có ba ngày đã bị giao công việc khó nhằn này, chuyến này lành ít dữ nhiều rồi. - Này, cô đứng đây làm gì thế? Một người đàn ông tóc trắng húi cua vận một thân đồ đen tự nhiên xuất hiện trước mặt làm cô giật mình.- Dạ, em muốn xin chữ ký sếp cho bản thu chi tháng này, nhưng không dám vào ạ! Cô thật thà khai báo.- Sao lại không dám vào? Hắn hơi híu mày lại.- Dạ, em nghe nói là công ty mình vừa bị mất một dự án lớn, nên sếp đang rất tức giận ạ! Em sợ chọc vào núi lửa, tại vì tháng này công ty bị lố ngân sách ạ! - Vậy à, đưa đây tôi ký cho. Hắn nhếch mép, đưa tay định lấy đi bản báo cáo thu chi nhưng cô có tâm với nghề lắm, cô không thể đưa cho người lạ ký bừa được.- Anh là ai mà đòi ký ạ? Cô giữ khư khư tập hồ sơ trong tay, người lạ ký bậy bạ sao cô chịu trách nhiệm nổi.- Cô không biết tôi là ai à? Hắn kéo nhẹ chiếc kính đen xuống và nhướng một bên chân mày lên tỏ vẻ bất ngờ.- Tôi là Nhà Đầu Tư của công ty này, còn sếp cô là vợ của tôi, hiểu chưa? Nói xong hắn đưa tay lấy bản báo cáo rồi ký rẹt rẹt mấy cái nhanh như chớp làm cô chưa kịp tiêu hóa hết thông tin vừa nhận được. Tới khi cô tỉnh người lại thì hắn đã đi vào phòng của sếp mất rồi.…
KHÔNG CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ KHÔNG ĐƯỢC MANG ĐI ĐÂU.CHỈ ĐĂNG TRÊN WATTPAD.CẢM ƠN!!!…
viết cho ngày nắng tràn anh và cậu không đến được với nhau, viết lại nhưng kết cục vẫn vậy, chỉ mong tình mình sẽ không có ngày như vậy.gửi chị của em, người chị em chưa từng biết mặt chỉ biết qua dăm câu văn huyền thực mà chị ngã bút, sao chị lại xoá?[còn lại 1797]…
Tổ chức bị đánh bại và bị phá hủy hoàn toàn. Bất chấp như thế, cơ thể của Kudou Shinichi đã sản sinh ra kháng thể, tệ hơn, những thành phần độc của viên thuốc đã ảnh hưởng đến hệ thần kinh làm chàng thám tử mất hết kí ức về cuộc đời của Shinichi. Khả năng trở lại làm Kudou Shinichi chính thức trở thành con số 0. Giờ đây, Conan sẽ thật sự sống cuộc đời của chính mình, ko còn là thân phận tạm thời của Kudou Shinichi. Ngày mưa hôm đó, Edogawa Conan được chính thức sinh ra. Lưu ý: Truyện không thuộc thể loại trinh thám mà thiên về thể thao và đời thường nhiều hơn, đa số bản quyền nhân vật đều thuộc về Gosho Aoyama, độc giả xin lưu ý khi đọc truyện…
"Sài Gòn cái chốn phồn hoa, tôi đi vì đất nước bỏ ngoài tai những lời sỉ vả lòng này giữ vững hai tiếng yêu anh "…
Món quà tôi trân trọng nhất là em, và là chúng ta, ngay tại giây phút này.…
"Cậu không đáng phải chịu những thứ như vậy, cậu đã cứu mọi người... Sao không ai nhận ra điều đó?.." Đôi mắt cô ướt nhòa, giọng nói pha lẫn tức giận và tuyệt vọng."Cậu thì như thế, Larry không còn nữa và... tớ không làm được gì cả. Tớ.. tớ xin lỗi" Hai tay ôm lấy lòng ngực thấp thỏm đau đớn, cô nỗ lực nói những lời cuối cùng với một người tri kỉ, một người bạn thân và có lẽ.. một người yêu."Người không đáng phải chịu đựng chuyện này là cậu đấy, Ash.."Pairing: Sal Fisher x Ashley CampbellCâu chuyện dựa theo gameplay gốc nhưng đa số là chi tiết tưởng tượng của tác giả.…
Ánh đèn vàng vọt của căn phòng cũng không đủ để làm vết bầm trên gò má cậu ta bớt đi sắc tím xanh đáng sợ, và Yoongi còn thấy một vết bầm khác ở ngay trên mép cổ áo sơ mi gọn gàng, hình dạng của những ngón tay thô kệch in lên làn da của cần cổ thon thả kia. Rõ ràng đó là một cuộc ẩu đả lớn. Nghiêm trọng. Thế nhưng Yoongi nghĩ mình cũng phần nào hiểu được cho kẻ đã làm vậy với Hoseok.Gã cũng muốn đặt tay mình lên chiếc cổ mỏng manh đấy và siết tay lại, thử xem gã sẽ lôi ra được những âm thanh ngọt ngào như thế nào từ cậu ta._Hay Hoseok không thể ngừng việc xuất hiện với những vết bầm tím, Yoongi thấy rất thích thú và lũ người Hoa lúc nào cũng làm loạn hết cả lên.(Gangster AU)_Mọi người hãy đọc kĩ Warnings ở đầu mỗi chap nhaa. Mong mọi người có thể tận hưởng fic này ạ <3…
<<dục vọng khai phá hệ thống 》 mới nhất 1-565(ntl, hậu cung, dạy dỗ, không xanh biếc ) tác giả: Glasya Thi vào trường cao đẳng sau khi kết thúc, gia cảnh thường thường còn có một chút tự ti, nhưng thành tích không sai Triệu Hiên thu được một cái công năng cường đại hệ thống, cái hệ thống này không có ý thức, nhưng là lại có thể theo đáy lòng đào móc dục vọng của hắn Từ nay về sau hắc ám thuộc tính dần dần bị đào móc, nhân vật chính cũng hoàn thành chính mình chuyển hóa Giáo hoa đồng học, lão sư, mẹ con, cảnh hoa, minh tinh, võng hồng, chủ bá ứng thu hết thu Tiền tài? Đây chẳng qua là mồi, ta sẽ đem những cái này hám tiền nữ nhân dạy dỗ thành cam tâm tình nguyện dâm nô! Cùng lúc đó, hình như còn có một cái âm mưu tại nhân vật chính xung quanh nổi lên , mà nhìn nhân vật chính như thế nào giải quyết này một loạt sự kiện.…
America xuyên không!!!-Nhân vật chính: America -Thể loại: countryhumans, xuyên không,có three some ,...-Ảnh bìa:nhà làm.Cốt truyện có thể có một số điểm giống truyện khác,ở đây không có ghi cốt truyện đâu,muốn biết thì các bạn phải đọc.Cảnh báo: truyện không thuần theo lịch sử!! Nhân vật có thể bị OOC!! Truyện có thể không logic!!Tuyệt đối không bình luận ý xấu về AU của mình.Cảm ơn vì đã đọc phần mô tả.chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.…
CHÍNH THỨC KHÉP LẠI Ở ACC NÀY VÀ CUỘC THI ĐÃ CHUYỂN CHO BẠN KHÁC QUẢN LÍ @--Miit--________________ Thân gửi các bạn ______________…
Tác giả : koyume atshushiThể loại: sẽ cập nhật khi hoàn truyện (nếu có thể ':>) *Đứa con của mặt trời lại bị chính thứ ánh dương ấy thiêu trụi...Đức tin của chúa lại tự tay xé nát cuốn kinh thánh của mình...Vị thiên thần trong trắng kia mà lại để chính bản thân nhuốm đen bởi ham muốn không đáng có..."Phải rồi, chúng là một lũ sa ngã" hắn nhếch mép cười *Dân mới lại là lần đầu thử, văn phong khó nuốt đến độ "xàm, không trôi", mong mọi người chỉ dạy cho ợ.Cảnh báo: OOC khá nặng…
Nagumo Yoichi là sinh viên khoa diễn xuất, là con trai của một gia đình có truyền thống sân khấu kịch, nhưng chỉ vì thiếu tiền mà phải dấn thân làm người mẫu đồ lót (?). Hay hắn còn có lý do khác?Yuto Suzuki-sensei từng nói nếu không làm sát thủ thì Nagumo sẽ trở thành diễn viên hay người mẫu :)) nên mình dựa vào chi tiết này để viết truyện. Lưu ý: mô tả nhiều, dài dòng. R18 nhưng phải đợi vài chương sau mới có thịt, mọi người kiên nhẫn nha.Credit ảnh bìa: [email protected]***Cũng không khó đoán concept của hắn là samurai cô độc. Hắn rất tự tin, biết rõ những điểm mạnh hình thể. Có lẽ bản năng diễn xuất đã khiến hắn có thể dễ dàng tạo dáng, bắt góc chụp. Hắn tuỳ tiện ngồi trên chiếu tatami, chân co chân duỗi, khoe khéo con rắn quấn quanh bắp chân, làm ra vẻ người đàn ông đơn độc đang hưởng thụ những giây phút một mình, không chút phòng bị, cũng chẳng cần đoái hoài đến ai. Hắn điều khiển cơ thể dễ dàng, từ cái nghiêng đầu để lộ xương quai xanh, đến dáng ngồi nửa gối nửa buông, một tay kéo nhẹ mép yukata xuống thấp hơn, như khiêu khích, trêu chọc.Thế nhưng chính dáng vẻ hở hang bất cần ấy lại càng khiến các cô gái chỉ muốn sà vào lòng, tìm mọi cách xoa dịu cho đến khi hắn bớt vẻ ngang tàng nơi đáy mắt, cho đến khi được nhìn thấy gương mặt thản nhiên ấy đỏ bừng và thở dốc......…