Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tên gốc:夫君位极人臣后Nguồn:夫君位极人臣后Tác giả: 古代言情Converter : DâuBản gốc: 96 chương + 7 phiên ngoại ( Hoàn).Bản converter : updating...Vui lòng không mang đi nơi khác.NOTE: đây là bản converter dịch nhanh từ Vietphrase ( hay còn gọi là bản dịch thô) chưa được edit lại, đăng tải nhanh.…
Chàng đẹp tựa một bông hoaMột bông hoa trên đỉnh núi Một vẻ đẹp tao nhã và thuần khiết Chàng ở trên cao, ta ở dưới thấp Vốn dĩ là đã không thể là của nhau rồi...…
Chắc ai chơi qua tựa game Liên Minh Huyền Thoại đều chắc hẳn biết đến vị tướng Lux, hay còn được biết đến với cái tên sang chảnh: "Tiểu thư ánh sáng". Câu chuyện bắt đầu khi Lux tìm thấy một quyển sách bí ẩn khi đang đi ngao du ở phía nam Demacia, cô tìm hiểu và biết được rằng đây là quyển sách cổ đại cho phép người sở hữu khi tìm đủ 10 viên ngọc nguyên tố sẽ có một sức mạnh trong truyền thuyết, trở thành pháp sư sở hữu sức mạnh của 10 nguyên tố trong tự nhiên. Liệu Lux có thể tìm đủ 10 nguyên tố và trở thành Thập Đại Nguyên Tố Sư? Hãy đón chờ bộ truyện nhé ♥…
Câu chuyện kể về tình huống éo le giữa một ông chú trung niên 33 tuổi và một cô gái 18 tuổi mới chập chững bước vào con đường đại học nhưng lại là chủ của khu biệt thự đắt đỏ BTS mà bố cô tặng cô để kinh doanh NHO NHỎ. Vốn dĩ hai người chẳng ưa gì nhau vì tính cách khó chịu của ông chú và chiếc miệng lẽo mép của cô gái, nhưng một chuyện đã xảy ra khiến hai người họ bước sang mối quan hệ mới. Và sóng gió bắt đầu ập tới!…
" Em đưa tay vuốt thẳng mép sách. Cuốn sách còn lưu lại chút ít hơi ấm của anh... Em gập sách đặt lại vào kệ tủ. Trong đầu em có dòng chữ đang xoay chuyển. Phải, là dòng chữ anh để lại nơi ấy, phía góc cuối trang sách. " Cô đơn làm con tim ta đau đớn " . Anh, em nên làm gì đây ? " " Anh không cô đơn. Vì đằng sau anh còn có em. Còn em, phía sau em chẳng có ai chờ đợi "" Cảnh Hàn, em thực sự quá mệt mỏi. " ------------------------------" Anh nhìn thấy em rồi. Sao trông em buồn như thế ? Có chuyện gì với em vậy ? Anh muốn bước đến an ủi em nhưng không thể. Anh sợ em đã quên anh, sợ em sẽ ngạc nhiên hỏi anh là ai... "" Em không 1 lần hỏi nhưng tại sao luôn nghĩ anh không yêu em ? "" Nhược Nhược, em muốn anh chờ đợi đến bao giờ ? "…
tui có 1 người ý, người ý này là chị của bà ngoại tui nên tui hay gọi là bà ý 2, bà ý 2 chết cách đây khoảng gần 1 năm rồi... lúc tui thấy bà ý 2 đang nhìn chằm chằm vào tui là lúc bà ý mất được gần 2 tháng... lúc đó vào mùa mưa, khi đó khoảng gần 2h sáng tui bỗng nhiên giựt mình thức dậy... tui mở mắt ra thì cảnh tượng trước mắt tui là 1 bóng đen đứng sác mép giường nhìn chằm chằm vào tui, tui nghĩ là tui đang hoa mắt nên lấy tay dịu mắt lại để nhìn rõ thì vẫn như vậy vẫn cái bóng đen ấy cái dáng khòm xuống nhìn tui. Lúc này bỗng nhiên 1 cái cảm giác lành lạnh chạy dọc sống lưng, tui Không thể nào nhìn lộn được vì phòng tui có đèn ngủ, tui có 1 thói quen là khi ngủ phải bậc đèn mới ngủ được. Bóng đèn lờ mờ làm cho tui thấy rõ được trước mắt đó là bà ý 2 của tui. Lúc này tui đang sợ đến muốn sĩu,tui có rắng nhắm mắt lại như chưa thấy gì nhưng tui không làm được, tui tự nhiên ngồi dậy lếch xích lại bà ý 2 thì khi đó Thì có vẻ bà ý 2 không muốn cho tui nhìn mặt nên bay đi lúc bay đi tui đã cố hết sức nhìn chân nhưng không thấy. Lúc đó tui vẫn còn phân vân không biết có phải thiệt hay không nhưng đó là sự thật. p/s là thật nha…
Title: MoonstruckAuthor: dyonomy (from asianfanfics)Pairing: ChanbaekRating: NC-17Summary: Chanyeol and Baekhyun are best friends but they both think that they feel something beyond that. The other one feels love and the other feels inferiority.Warnings: paranoid schizophrenia, bipolar,...Do not take out without asking me first. This fic is translated without the author's permission.…
Convert: CesiaN tangthuvienNhất Phẩm Pháp YNội dung giới thiệu:Đây là một cái pháp y học gia kiêm vi biểu tình tâm lý học gia, ở vi phụ báo thù, tìm kiếm hung phạm trên đường, cuối cùng tìm được rồi chân ái chuyện xưa.Nghe qua có điểm đơn giản, nhưng kỳ thật có điểm khúc chiết. Được rồi, vẫn là xem đứng đắn giới thiệu vắn tắt điKhai quan khám nghiệm tử thi, tra nội tình, an ủi vong linh, làm cho người chết mở miệng nói chuyện —— đây là ngỗ tác (người khám nghiệm tử thi) nên làm sự.Mộ Thanh phạm.Tây bắc theo quân, cứu chủ soái, giết địch thủ, phiên triều đình, phúc thịnh kinh, khuynh quyền mưu —— này không phải ngỗ tác (người khám nghiệm tử thi) nên làm sự.Mộ Thanh cũng phạm.Nhưng là, nàng cảm thấy, này đó cũng không là nàng muốn làm.Nàng đời này muốn nhất làm sự, là mổ người sống.Mổ nhất mổ thế gian khi nàng phụ của nàng tiểu nhân.Mổ nhất mổ mồm mép nhất trương đã nghĩ lật công lý quý nhân đại lão.Mổ nhất mổ ngự tòa phía trên ngàn mặt đế quân, Bộ Tích Hoan.Nhưng là, nàng mổ được người chết, mổ được người sống, mổ được này thiết huyết vương triều, lại như thế nào phân tích cuộc đời này chân tình?Đãi núi sông liệt, khói lửa khởi, nàng quần áo liệt y cuốn vào thiên quân vạn mã, "Ta cầu cả đời đầy đủ cảm tình, không khi, không khí. Khi ta giả, ta vĩnh khí!"…
Kiếp trước “Buồn cười! Thật đúng là buồn cười!”Phương Diệc Ngôn ở trong thư phòng dậm chân, cha hắn ở bên ngoài đại sảnh giơ chân.Chẳng qua hắn không dám cũng không thể lớn tiếng tỏ vẻ hắn bất mãn.Đương nhiên không phải bởi vì hắn không dám làm trái Phương lão gia, nếu không hắn cũng sẽ không bị nhốt tại thư phòng.“Nghịch tử, ngươi cho ta hảo hảo bế môn tư quá!” Phương lão gia tức sùi bọt mép.Thiên đại oan uổng, hắn làm gì sai? Chẳng qua chính là cự tuyệt phục tùng cha hắn thay hắn an bài việc hôn nhân.An bài, là hòa khí cách nói, mệnh lệnh mới là thật .Đông đường cái Lục gia tiểu thư ánh mắt, cái mũi, miệng là cái cái gì hình dạng hắn cũng chưa gặp qua, cao thấp mập ốm cũng không biết, hắn cũng không phải người mù, lung tung như thế cưới vợ.Phương Diệc Ngôn lời này vừa nói, giống như lửa cháy thêm dầu, Phương lão gia tức giận đến râu thiếu chút nữa dựng ngược lên sừng sững như Trương Phi lưỡng đạo đen đặc râu.“Ngươi nói cái gì?! Lục cô nương chưa từng gặp qua ngươi? Chẳng lẽ người ta cô nương khẳng gả lại đây liền tỏ vẻ là cái người mù sao? Của ngươi thư niệm đến người nào vậy? Ngươi còn không bằng một cái khuê nữ thức thời cuộc, biết quy củ.”“Cha, hôn nhân là hai người muốn cùng nhau chung sống cả đời, cho nên kêu chung thân đại sự, chỉ qua lời hứa hẹn, liền trói hai cái người xa lạ ghé vào cùng nhau, mục đích liền vì nối dõi tông đường, kia không gọi kết hôn, kêu giao phối.”…
Thể loại : Boylove Gia Bảo là một cậu bé ngoan ngoãn, khả ái nhưng sống khép kín . Tuy vậy cậu lại thích 1 người vô cùng hoạt ngôn và cao ráo - đó là Phúc Hứa, một đàn anh nam thần ở truờng cậu học . Anh biết tình cảm của cậu nhưng chỉ làm lơ. Trong một lần giao kèo với bạn mình, được thách phải cưa đổ cậu, anh chỉ cười nhếch mép và bỏ đi. Ấy thế mà hôm sau anh bắt đầu có những hành động thân mật đến lạ với cậu, điều kì quặc này lại làm trái tim nhỏ của cậu trở nên loạn nhịp . Rồi cứ thế họ đã quen nhau. Rồi ngày gì đến cũng đến, anh vứt bỏ cậu nhanh như cách đến, cậu đau lòng quỳ xuống xin chút gì đó sự thương hại, xin anh hãy quay lại nhưng chỉ nhận lại bóng lưng đầy lạnh lẽo. Những ngày sau đó, cuộc sống 2 người cũng trở về bình thuờng, anh ra truờng rồi nhưng những tháng ngày sau đó cậu vẫn không nguôi nhớ anh. Đến năm đi làm, số phần một lần nữa đưa cậu đến với người cậu muốn gặp.…
Câu chuyện OdessaHòn ngọc bên bờ Biển Đen - Odessa, vào ngày 24 tháng 2 năm 2022, đã trở nên nổi tiếng khắp thế giới vì cuộc chiến Nga - Ukraine. Nhưng ba mươi năm trước, khi Tôn Gia Ngộ lần đầu đặt chân đến mảnh đất này, Odessa vẫn còn là một cái tên xa lạ với người Trung Quốc. Khi ấy, rất ít người từng nghe nói đến nó, càng không biết nó nằm ở đầu nào của Trái Đất, thuộc về quốc gia nào.Tháng 3 năm 1994, Tôn Gia Ngộ đã sẵn sàng để đến Odessa, trước khi khởi hành, anh muốn xem bản đồ Ukraine nhưng thời điểm đó, Internet vẫn chưa xuất hiện ở Trung Quốc, nên anh chỉ có thể đến hiệu sách Tân Hoa. Ukraine mới giành được độc lập được hai năm, dường như hiệu sách vẫn chưa kịp cập nhật bản đồ mới nhất, cuối cùng anh chỉ có thể mua được một tấm bản đồ Liên Xô cũ, mép giấy đã ố vàng.Chữ trên bản đồ nhỏ li ti, dày đặc như hạt mè rắc trên bánh nướng, phải căng mắt nhìn một lúc lâu, anh mới tìm ra thành phố mình đang kiếm trên góc dưới bên trái bản đồ.Thành phố ấy nằm trên bờ tây bắc Biển Đen, và vào thời điểm đó, cái tên tiếng Trung của nó vẫn còn được gọi là "Áo Đức Tát" (奥德萨).--------------------Tác giả Thư Nghi đã đăng weibo cho biết bản thân đang viết một phần tiền truyện của Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh, kể về quá trình gây dựng sự nghiệp của Tôn Gia Ngộ ở Odessa, viết về cách anh từ một kẻ trắng tay trở thành một người đàn ông có danh tiếng, địa vị, viết về cuộc gặp gỡ giữa anh và những người phụ nữ khác ngoài Triệu Mai, và cả vụ án đẫm máu trong thang máy khi an…
"Róch rách..."Tiếng mưa chảy từ mái hiên đỗ xuống tạo ra những âm thanh vui tai. "Cạch" chiếc cửa sổ tại một khu xóm nhỏ mở ra, bên trong là một chàng trai trẻ với khuôn mặt thanh tú. Anh chàng đưa đôi mắt yêu điều của mình ngó vào hư không. Gió se se lạnh, bầu trời thì xám xịt, cảnh vật điều hiêu không một chút sức sống.**********************"Bạch...bạch..."Những bước chân nhẹ như không va chạm cùng mặt nước. Anh chàng đi từ từ tiến về phía một tiệm cà phê đầu xóm anh. "Tinh.." chiếc nhỏ treo trên cao ngay mép cửa run nhẹ. Bước vào trong là một không gian khác nó ấm áp hơn bên ngoài, thoải mái và dịu chiệu hơn. Anh chàng vắt chiếc áo khoắc bị ướt sủng lên móc trên gần cửa, anh cất chiếc ô vào đúng nơi rồi lại bước đến quầy order. "Tách"Giọt cà phê rớt xuống, bản nhạc jazz vang lên và một cái chớp mắt..."Hahaha... em biết nó sẽ thú vị mà""Anh, ta đi thôi...""Em thích nhất là mùa đông...""Đây chính là quán cà phê em yêu nhât""Em...xin...l...""Két....Ầm...""LAM HÀ.....""Rắt...rắt...rầm..."Những mảnh ký ức vui vẻ, đau buồn cứ thế ùa về. Mỗi lần anh đến đây khẽ nhắm mắt lại nhớ về cô ấy, cô gái anh yêu nhất cũng là người sẽ cùng anh đi đến hết cuộc đời. Con đường trước tiệm cà phê là nơi người anh thương thân hình máu me đang hấp hối chờ chết, mọi người xung quanh chỉ biết đứng nhìn chỉ tay năm ngón mà bàn tán đủ điều. Lúc đó, anh tuyệt vọng vô cùng. Tại sao, nơi cuối cùng cô muốn đi trước khi đi qua Mỹ phẫu thuật là tiệm cà phê này? Nơi cô muốn ở mãi vẫn là tiệm cà phê này? Và...thứ cô yêu thíc…