They. Blood. Blue
"to the moon and never back"…
"to the moon and never back"…
Trích đoạn đối thoại nho nhỏ của đôi bạn trẻ:Nam Cung Tiểu Nhu nằm dài ra ghế sofa, mắng người. " Bạn bè cái quần! Thấy sắc bỏ bạn! "Tống Nhan Phong ngồi gần đó, không chậm không vội cất lời. " Ghen tị à? "" Có cẩu độc thân nào không ghen tị? "Không để tâm tới bộ mặt khinh bỉ của con em, Tống Nhan Phong nhếch mép. " Chưa gì đã muốn có bạn trai? "Nam Cung Tiểu Nhu bĩu môi. " Không có... "Tống Nhan Phong tự mãn. " Hừ! Coi như anh tốt bụng, hi sinh thân mình làm bạn trai em. " Hắn quay sang Tiểu Nhu cười vô sỉ, dang rộng vòng tay. " Động vật nhỏ, đến đây! "" ...Xin kiếu! "Thỉnh tự trọng và nhặt liêm sỉ lên giùm em! ----------•Lưu Ý•---------• Bìa được des bởi @Adrian_D_Crevan thuộc Lavender_Team• Bản quyền thuộc về tớ, là công sức tớ vắt chất xám tạo thành, xin đừng đem đi đâu. • Truyện chỉ đăng tại Wattpad và tại ngôi nhà nhỏ của tớ.• Thỉnh nhẹ nhàng và tôn trọng truyện của tớ.• Nếu hợp, xin mời nhảy hố.• Tớ theo chủ nghĩa 1x1, không thích thỉnh thoát.…
vietnam.....cậu chịu thiệt thòi rồi...bây giờ hãy ngủ một giấc đi....khi tỉnh lại mọi chuyện đã kết thúc.....tôi sẽ khiến ả SỐNG KHÔNG BẰNG CHẾT!…
Tác Giả: Hàm Ngư Lão NhânTên Khác: Xuyên Thành Tiểu Thuyết Lí Đích Hàng Trí Nữ PhốiEdit: CHANs TEAMTiến độ: Hoàn ThànhTiến độ edit: Đang tiến hànhĐộ dài: 96 chương + 1 phiên ngoạiThể loại: (đã tags)Văn án:Trong tiểu thuyết luôn có một loại người, bọn họ phối hợp diễn xuất cùng vai chính, tô đậm không khí, thúc đẩy cốt truyện, bọn họ mang theo vẻ mặt, luôn thích ở xung quanh vai chính "khua môi múa mép", những người này bị gọi chung là vật hi sinhThật bất hạnh, Ninh Hạ xuyên thành một vật hi sinh[Đing, xin chào Đảm Nhiệm Vai Phụ số 0523, từ giờ trở đi, cho đến khi ngài hoàn thành sứ mệnh của vai phụ chính thức offline, bổn hệ thống sẽ luôn cùng ngài trói định.][Hệ thống chủ yếu xuất hiện khi cốt truyện bắt đầu rồi gửi kịch bản tương ứng cho vai phụ, mong vai phụ dựa theo kịch bản thuộc hết lời thoại của mình, hoàn thành nhiệm vụ vai phụ, nếu như không hoàn thành, lập tức kích hoạt trừng phạt cơ thể, đầu tiên là lãnh cơm hộp.]Vì thế, Ninh Hạ thành một cái máy vô biểu tình làm theo lời kịch:Ninh Hạ: Khắp nơi dây dưa với đàn ông, rời khỏi liền không sống được (mặt vô biểu tình)Mọi người: Đậu mòe, Cố thái nhất châm kiến huyết*(*): Ý chỉ một câu ngắn gọn nhưng nói đúng trọng tâm.(Ninh Hạ: Reo hò cái gì?)Ninh Hạ: Nữ chính quá yếu đuối! (Mặt vô biểu tình)Mọi người: Cố thái chất lừ(Ninh Hạ: wtf?)Ninh Hạ: Nên đuổi tiện nhân này thôi. (Mặt vô biểu tình)Người khác: Cố thái dứt khoát!(Ninh Hạ: Cốt truyện hỏng rồi à?)…
Nơi tổng hợp Oneshot về Yukio x Rin (chủ yếu) và Mephisto x Rin (một chút).꒷︶꒷꒥꒷‧₊˚꒷︶꒷꒥꒷‧₊˚🚫 BẢN DỊCH CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý TỪ TÁC GIẢ, VUI LÒNG KHÔNG MANG ĐI BẤT CỨ ĐÂU. DỊCH VỚI MỤC ĐÍCH PHI THƯƠNG MẠI.…
"Chúng đã tồn tại giữa chúng ta, từ hàng ngàn và hàng triệu năm trước.Những thực thể đến từ những chiều không gian khác, với sức mạnh khủng khiếp mà chẳng người nào có đủ trí tưởng tượng để hình dung. Chúng - những "Thực thể" với đa dạng chủng loài, đã được phát hiện ra lần đầu tiên vào đầu Thế chiến thứ nhất.Lần đầu tiên, con người nhận ra bản thân không phải là kẻ đứng đầu mà hoàn toàn ngược lại. Những "Thực thể" này coi thường loài người đến nỗi dù chỉ cần một cái phẩy tay sẽ làm nhân loại tuyệt diệt, nhưng chúng chỉ đứng ngoài nhìn sự phát triển của con người và "vui đùa" với chúng ta trong suốt hàng triệu năm qua.Thế nhưng, không còn như thế nữa.Năm 2055, thế giới đã được thông tri một điều quan trọng: "Thực thể" đã chán ngán việc đứng nhìn, chúng đang đến, và tận diệt nhân loại. Ngày Tận Thế thứ nhất đã được cất lên tiếng pháo đầu tiên. Bản tin vào buổi sáng năm 2055 đã đánh dấu một thời kì mới của nhân loại, chống lại những sinh vật có sức mạnh khủng khiếp đến từ những chiều không gian khác.THÁNH CHIẾN.(Chương I - Mục 1.1 dòng 18, 30. Mật sử thiên niên ký 2095.)"…
Thể loại: Sắc, siêu sắc, siêu siêu sắc (1v1)Dặn dò: ta cảnh báo, đọc truyện không cầm theo khăn giấy mà phải cầm theo xô...để mà hứng máu. *nhếch mép*Tâm sự: ai đọc "Lây em làm điểm tâm" rồi thì chắc cũng nhận ra, nam chính bộ "Mộng dục" này chính là anh trai nữ9 + bạn học của nam9 bộ leldt.Cô ngán ngẩm cái cảnh gia đình lừa dối nhauCô muốn chạy trốn khỏi thực tạiCô giãy giụa muốn bùng cháyCô muốn buông tha bản thân một lầnAi ngờ cô lại rơi vào tay hắn!Hắn không phải là người cô có thể động nha.Thôi xong rồi!!!…
Lớp 10A1 nổi tiếng vừa học giỏi vừa lắm trò quậy phá. Trong lớp ấy, Cường - một cậu học bá cao to nhưng nhút nhát - lại phải ngồi cạnh Minh, cậu bạn lanh chanh, mồm mép và cực kỳ ghét mình. Trớ trêu thay, Cường còn mang một bí mật: cậu đã thầm thích Minh từ lâu.Những giờ học kèm tưởng chừng nhàm chán lại trở thành chuỗi ngày đầy rắc rối. Một người giấu tình cảm trong im lặng, một người thì luôn tìm cách tránh né. Nhưng liệu giữa những lần cãi vã, giận hờn, có khi nào cả hai nhận ra rằng "ghét" và "thích" thực ra chỉ cách nhau một nhịp tim?…
"Trò chơi ? Cuộc chơi như thế nào" "Cậu phải hoàn thành nhiệm vụ để có chìa khóa để thoát khỏi đây" người phụ nữ kia nhếch mép"Chỉ 1 cơ hội ? ""Không ! tôi sẽ cho cậu 6 cơ hội" "Nếu sau 6 cơ hội đó tôi không hoàn thành thì sao?""Thì cậu sẽ chết"…
Một quyển sách kì lạ.Một câu chuyện chưa từng kể. Phía sau những trang sách, điều gì đang chờ đợi ta?...Tình yêu trước mắt chưa hẳn là tình yêu cả đời. Hạnh phúc, đau khổ rồi chia ly, hiểu lầm, xung đột rồi lại hóa giải. Mọi thứ đều là vì người bên cạnh mà cố gắng.Một câu chuyện xảy ra giữa Seoul hoa lệ, về một cô gái yêu sách hơn cả sinh mạng mình. Mọi thứ bắt đầu từ khi cô ấy tìm thấy một quyển sách cổ chẳng biết từ đâu đến...…
Tên truyện: Anh Là AiTên khác: Mặt Trái Của Sự ThậtTác giả: Khánh DuVăn án:Lê Khánh Nhã dành cả thanh xuân yêu đơn phương anh trai không cùng huyết thống của mình. Thế nhưng, cô dần nhận ra anh trai trước mắt ngày càng trở nên xa lạ.Vào một ngày, người đàn ông tên Nguyễn Đức Khải ngang nhiên xông vào cuộc đời Lê Khánh Nhã, mang đến cho cô những cảm giác hết sức quen thuộc.Rốt cuộc người cô yêu là ai? Đằng sau hai người đàn ông ẩn giấu bí mật gì? Ai là kẻ chủ mưu cho những xáo trộn đó?…
• Y/n là 1 đứa con gái 14 tuổi, hủ chính hiệu mặc dù t/g của nó là con trai (t/g nó cx là hủ luôn). Đang yên đang lành tự dưng xuyên vào alltakemichi. Tin được không:Đ???. Mới sống có 14 cái nồi bánh chưng mà đã phải ngắm gà khoả thân. Đang buồn nghe thằng ku tác giả kể về việc gạch nhầm tên trên sổ tử thần nên đối đáp lại = cách cho xuyên vô Tokyo Revengers thì hết buồn luôn:Đ. Về hoàn cảnh dư lào thì vô truyện mới biết đc chứ t/g spoil thì khỏi đọc à:Đ((.…
Tác giả: Phi Tử Nhất TiếuThể loại: Ngôn Tình, Hào Môn, Hiện ĐạiNguồn: IReadTrạng thái: Đang raCre bìa: Royal-WorldDesigner: Momo-FufuChồng cô dẫn người phụ nữ khác về nhà trong khi cô đang mang trong mình đứa con của anh đã 6 tháng rồi, không những vậy anh còn đuổi cô ra khỏi nhà. Nhưng cô lại chết rất thảm, ông trời thương xót cho cô cơ hội tái sinh lần nữa.Lần này cô quyết định sẽ dứt khoát rời khỏi anh, không đi vào vết xe đổ lần nữa. Nhưng lần này thì anh lại không chịu buông tay cứ quấn quýt với cô không rời: "Nếu dám bỏ trốn, truy tìm toàn thành phố, trong vòng 48 tiếng đồng hồ sẽ tìm ra người đàn bà đó!" Anh ta kiêu ngạo một đời, ngửa tay một cái thì xem cô như một ngọn cỏ, trở tay lại lại trở thành miếng ngọc trong lòng anh. Cô không cần: "Tránh xa tôi ra, chúng ta đã ly hôn rồi!"…
Mèo sẽ chứng minh được điều này khi nó tìm được gỏi cá hay sushi của đời mình, cứ thế đã. Thứ lỗi cho việc thi thoảng mồm mép nó hay nói pậy :< nhưng bù lại đằng sau những lời đáng ghiéc đó là trái tim nhỏ iu pạn rấc nhìuuuuuuu :3#Miêu…
Tôn Nữ Cự Giải, một cô nàng thần đồng xinh đẹp nhưng lém lỉnh, luôn coi mục tiêu học tập là trên hết. Cô được mệnh danh là con cưng của trường THPT Thanh Đằng luôn là cái tên được nhắc đến đầu bảng trong các kì thi. Vào một ngày đẹp trời, cô vô tình chạm trán Trần Thiên Yết - chàng hotboy lạnh lùng, chàng hoàng tử du côn, nổi tiếng là kẻ coi con gái là thứ đồ chơi không hơn không kém. Sau lần chạm mặt chẳng có gì là hay ho đó, Tôn Nữ Cự Giải còn gặp lại anh chàng du côn đẹp trai tại chính ngôi trường của mình và mọi chuyện dở khóc dở cười dường như chỉ mới bắt đầu: Mọi người nghe đây, từ bây giờ Tôn Nữ Cự Giải sẽ là bạn gái thứ 102 của tôi.- Này, cậu điên hả, bỏ tay tôi ra. Tôi hét lên, cố hất tay hắn ra nhưng vô ích, hắn khoẻ như voi ý híc híc. Hắn liếc nhìn tôi, nở một nụ cười đểu, nhếch mép nói:- Tôi đã nói rồi, thứ gì tôi đã muốn sẽ là của tôi, bởi vì tôi - là - đồ - du - côn.…
cô gái và chàng trai ấy là một đôi bạn rất thân với nhau. vào một ngày cô trợt nhận ra mình đã yêu cậu ấy mất rồi.…
Ok Não, mày thắng...Nguồn cảm hứng: Komi- san wa Komyusho desu⛩⛩⛩⛩⛩⛩⛩⛩⛩⛩⛩⛩⛩⛩⛩⛩⛩Tóm tắt:America là một thèng học sinh cấp 3 được nhận vào trường nổi tiếng là Country 3.Tình cờ, America gặp được Việt Nam, người đã lọt vô trường với số điểm cao vót, khuôn mặt xinh đẹp vô cảm, lạnh lùng, trai mà mặt váy :))), rất...à không toàn trường yêu và cũng làm anh đổ từ cái nhìn đầu. Do sự sắp đặt của mị, America đã vô tình biết được một bí mật của Nam.…
Cô nàng băng lãnh gạ tình tổng tài bá đạoAu: cá hộp ba cô gái.Thể loại: HE, XE ( xồn ending ), lãng mạn, 21+++, hiện đại.... Văn án:+ Hàn Diễm Miên ( cô ): 18 tuổi, Chủ tịch tập đoàn ST.106 Thị lớn nhất thế giới về hột xòn cà rá, tinh thông mọi loại vũ khí, biết tất cả loại võ trên thế giới, IQ 349/300, vẻ đẹp của thiên thần nhưng tâm hồn của ác quỷ, mắt đỏ như máu, làn da trắng như tuyết, sát thủ giỏi nhất thế giới, tóc màu trắng dài tới chân.+ Biệt Danh: Nụ Rose+ Tính cách: lạnh lùng, băng lãnh, tàn nhẫn nhưng ấm áp với gia đình.+Lãnh Văn Phong ( anh ): 24, chủ tịch tập đoàn Nhuận Thị lớn thứ đầu thế giới về Kim Cương, đẹp trai, băng lạnh lùng, soái ca mét 9, mắt màu hồng nhạt, tóc màu xanh đen, đứng đầu Gia tộc Lãnh Gia. IQ: 350/300.+ Biệt danh: Phong David.+ Tính cách: Bá đạo trên từng hạt gạo, lạnh lùng tàn nhẫn, ngoan độc, vô tình.Trích đoạn:"Dám cả gan trộm đồ của Lãnh Văn Phong này ư?'' - Anh nhìn cô với ánh mắt lạnh lùng"Thế anh nghĩ anh cản được tôi ?" - cô nhìn anh với ánh mắt miệt thị xen lẫn kiêu ngạo.Anh nhếch mép, giơ bàn tay 5 ngón thon dài, trắng trẻo nâng khuôn mặt tinh tế, mỉm cười tà mị:" Thú vị lắm"Nói rồi anh buông tay, sải đôi chân dài như người mẫu bước tới trước mặt cô, trên người anh tỏa ra mùi bột giặt downy huyền bí, trực tiếp nâng cằm cô lên, đôi môi bạc nhanh chóng áp vào làn môi mềm mại của cô, anh còn thì thầm một câu:" Lấy đồ của tôi, sẽ phải trả giá đắt đấy cô bé!"…
Đây là truyện đầu tiên mà mình viết nên mong mọi người sẽ bỏ qua cho mình nếu có sai xót và mình rất vui khi các bạn sẵn lòng góp ý cho mình.Nếu mà đọc thấy truyện không hay thì mong mọi người thông cảm và next qua xem chuyện khác chứ đừng có cmt tiêu cực mình block thẳng tay đó.Cuối cùng là cảm ơn các bạn đẫ xem truyện mà mình viết.Phần mở đầu:....:Nhiệm vụ như thế nào rồi, có chắc chắn thành công hay không.???: Nhiệm vụ không thành vấn đề chắc chắn thành công, người không cần lo lắng....:Được. À phải rồi bên IPF sẽ cử người tiếp tục thăm nhập vào trong tổ chức.???: Chết nhiều người như vậy vẫn chưa sợ sao mà còn muốn tiếp tục cử người thâm nhập. Có cần trợ giúp hay không....:Không cần, làm tốt nhiệm vụ của mình được rồi. Với lại lần này IPF chơi lớn nha, cậu đoán thử xem lần này là cử ai đi.???:Lần này được cử đi sẽ không là tổ đội mật danh chứ....:bingo, cậu đoán đúng rồi. Lần này IPF chính là thật sự chơi lớn.???:Thật thú vị (cười nhết mép)...: Được rồi, nếu có chuyện gì tôi sẽ thông báo cho cậu biết.???:được.…
Từ lần đầu tiên nhìn thấy anh cô đã biết sẽ có một ngày cô rung động vì anh. Từ lần đầu tiên anh đưa ô cho cô, cô đã biết sẽ có một ngày trái tim cô lỗi nhịp vì anh. Từ lần gặp lại cô cũng đã biết nhất định sẽ có một ngày cô yêu anh. Thế nhưng... cô lại không biết sẽ có một ngày cô sống chết cũng muốn ngừng yêu anh... * * *Một cơn gió thổi qua làm cho cái lạnh càng thêm ê buốt. Nhấp một ngụm cà phê cô trấn tĩnh lại bản thân mình. Người đàn ông đang ngồi đối diện cô ngũ quan không tồi mà nói thật lòng thì quả thật đẹp đến mê người. Chiếc mũi cao vút thật quyến rũ, đôi môi mím chặt khi cười sẽ để lộ ra chiếc răng khểnh bên phải trông rất có duyên như ánh mặt trời mùa đông vậy- thật sự rất ấm áp...Cô khẽ nhếch mép cười giễu bản thân mình. Người đàn ông này từ khi bước vào đây à mà không, không thể nói là bước được là đưa vào thì đúng hơn...khuôn mặt lúc nào cũng sa sầm lại, ánh mắt lạnh lùng chưa bao giờ rơi trên người cô cả. Vậy mà cô lại nhớ rõ, nhớ rõ đến từng chi tiết lúc anh cười. Khuôn mặt ấy vốn dĩ đã từng quen thuộc với cô, rất quen thuộc... quen thuộc đến từng hơi thở... Nhưng nó vốn đã không còn thuộc về cô kể từ 2 năm trước nữa rồi... * * *" Anh An, mai Noel rồi đó, đêm mai chúng ta đi ăn gì nhé?"" Anh An, hay mình đi ăn món Hàn ?" " Hay đi phố A ăn sushi nha anh?" " Hay em nấu cho anh ăn nhé?" " Anh An...?" - " Anh muốn ăn em. Hửm?"Diệp Hiên Lam: "..."…