Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Cp: Draco / Harry Draco viết thư, lặng lẽ cất ở hộc bàn gần giường ngủ. Năm này qua năm nọ, người kia chẳng hề thức giấc, còn chồng thư ngày càng dày hơn. Nhưng kệ chứ? Chỉ cần là Harry, anh sẽ mãi mãi ở bên cứu thế chủ này, bồi cậu ta đến khi cả hai cùng xuống mồ.…
một cô gái đơn côi trong căn phòng bệnh lạnh lẽo, không ai bên cạnh, không ai quan tâm, không ai chăm sóc, KHÔNG MỘT AI! chỉ có cô đối mặt với tất cả, sự đau buồn, sự cô độc, sự hiu quạnh, sự tẻ nhạt buồn chán và cảm giác đứng ở mép núi dường như chỉ cần đung đưa nhẹ cũng có thể biết mất! vậy thì cái gì có thể khiến cô ấy chấp nhận chiến đấu dù tỉ lệ thành công chỉ có 20%?…
Nếu là cách đây vài năm, khi nhắc tới hai tiếng ác mộng, Gojo Satoru chỉ nhếch mép cười một cách đầy bỡn cợt mà nói.- Ác mộng hả? Tôi là người mạnh nhất mà, tôi sẽ không gặp phải nó đâu.Nhưng tới thời điểm hiện tại, Gojo lại sợ hãi trước sự tấn công của những giấc mộng đáng sợ. Đeo bám gã dai dẳng cả một thời gian dài.…
"hoàng ơi! nhớ về với bà đấy!"nghiêm sơn hoàng đứng bên mép tàu nghẹn họng nhìn huy. cậu cười nhe ra cả hàm răng trắng tinh rồi đưa tay lên cao, vẫy vẫy nhiệt tình."ừ! huy chăm bà hộ tao nhá! tao đi rồi về với huy!"tất cả đều là sản phẩm của trí tưởng tượng.…
Giới thiệu Editor : Qin Zồ _ LuChanProofreader : Hoai Tran ,Bùi Giang, LittlegnudThể loại : Thanh xuân vườn trường, HESố chương : 86+ phiên ngoại Trích từ : "Nhật Ký Tiểu Quái Thú"Tóm Tắt truyện : Tình yêu của những năm tháng thiếu thời hệt như một cơn gió ,không thể nhìn thấy nhưng có thể cảm nhận được ...Như cái tên khắc trên mặt bàn , vừa sợ cậu nhìn thấy lại vừa sợ cậu không nhìn thấy.... Chúng ta gặp nhau nữa cuộc đời hệt như một cơn gió thoảng ****Anh là đại thần toán học , được tuyển thẳng vào Đại Học Thanh Hoa , còn cô vì anh mà thi lại đại học trở thành nữ sinh thi vào "đại học vì yêu" trong truyền thuyết .Chàng trai năm ấy là bí mật thanh xuân của cô ,bí mật tất cả mọi người điều biết .Còn bí mật của anh , tất cả gói gọn trong năm chữ ở mép trang của cuốn sách Sinh học :"Tôi thích cậu, ngốc ạ ".…
"Trăm năm hẹn biển cùng mây, Đò ngang chở bóng người say giữa dòng. Sóng ru câu hát nghìn năm, Đưa hồn xưa cũ về thăm bến này..."Có người nói, biển không có ký ức. Nhưng người sống bên biển lại nhớ thay cho biển - nhớ tiếng gió, nhớ mùi rong, nhớ cả hơi ấm của bàn tay từng nắm rồi buông.Cù Lao Chàm sáng sớm. Trời còn lấm tấm sương như hơi thở mỏng. Tiếng chèo thuyền của ngư dân đập nhẹ vào mặt nước, từng nhịp chậm rãi như tiếng tim của một vùng đất chưa bao giờ thức dậy vội vàng. Hạ Mộc Dao đứng giữa bãi cát, máy quay đặt trên chân giá, ống kính hướng về phía mặt trời đang nhú lên từ mép sóng. Mái tóc dài chạm gió, tà váy lùa vào bọt nước.Cô nói nhỏ, giọng thì thầm như kể với chính mình:"Người ta bảo, mỗi vùng biển đều có một linh hồn riêng. Còn tôi... đang tìm linh hồn của mình."Một con sóng nhỏ tràn lên, chạm vào chân cô, mát lạnh. Xa xa, trong khung hình máy quay, có bóng một người đàn ông đang bơi xa bờ - lặng lẽ, đều đặn, như thể anh đã thuộc về biển từ rất lâu. Ống kính rung nhẹ. Mộc Dao đưa tay che nắng, nhìn theo, nhưng chỉ thấy ánh sáng vỡ vụn trên mặt nước, và một cảm giác rất lạ tràn qua: vừa gần gũi, vừa xa xăm.Có những cuộc gặp gỡ không cần lời hứa. Chỉ cần một khoảnh khắc thôi, biển đã ghi nhớ giúp ta rồi.…
Seonghwa mua được một cây xương rồng. Hongjoong hoàn toàn không ghen tị với nó.Fic dịch đã được sự đồng ý của tác giả @So_real. Chúc mọi người đọc vui.…
Có một... thuyết Muggle ngớ ngẩn.Trong bất kỳ mối quan hệ lãng mạn nào, dù hoàn hảo hay lành mạnh đến đâu, bạn cũng chỉ nhận được tám mươi phần trăm những gì bạn muốn và cần. Vấn đề với một số người là khi bạn gặp phải hai mươi phần trăm cuối cùng mà bạn không có được; nó trở nên vô cùng hấp dẫn và người đàn ông thiếu khôn ngoan có thể bỏ qua tám mươi phần trăm đó với suy nghĩ rằng họ sắp có được một trăm phần trăm nhưng thực ra chỉ còn lại hai mươi.Nhưng đôi khi, mọi chuyện có thể diễn ra theo chiều ngược lại. Đôi khi bạn sẽ bỏ lại hai mươi phần trăm và nhận lại tám mươi phần trăm.Năm thứ bảy, James chia tay Severus để đến với Lily.Lựa chọn tốt nhất mà anh có thể đưa ra. Nó sẽ không bao giờ thành công. Hơn nữa, anh và Lily đã kết hôn, cô ấy đang mang thai đứa con sắp chào đời và Severus...Severus đang ở bên Sirius.…
Tên truyện: [Tổng BSD] Cảng Mafia Cuốn Vương Tưởng Từ Chức Bãi LạnTác giả: Miêu Tiểu Thư _Văn án_Khi ta thật sự hướng cái kia lòng dạ hiểm độc thủ lĩnh thượng tư trình đơn xin từ chức khi, Cảng Mafia mọi người sôi nổi kinh rớt cằm.Thủ lĩnh cũng không ngoại lệ, hắn tím mắt đôi mắt nặng nề mà nhìn phía ta, như là mông một tầng sương mù: "...... Vì cái gì?"Ta hướng tới vị này tổ chức nô lệ (?) cúc một cái cung, đúng lý hợp tình nói: "Công tác quá mệt mỏi..... Ta phải về nhà nằm yên bãi lạn!"Hắn tựa hồ thực vô ngữ, đem đơn xin từ chức lui trở về: "Bác bỏ.".... Chậc, ta chỉ là đùa một chút thôi, thật sự muốn từ chức khỏi Cảng Mafia hoà bình phương thức chỉ có thể nằm mơ mới thấy.Ta không có khả năng rời đi Cảng Mafia, nếu không ta sẽ hưởng thụ Cảng Mafia phản đồ trải nghiệm. Nhưng người cũng vẫn có mộng tưởng tư cách đúng không.…
" Truyện đào về cho mấy thím cùng nhau đọc cho vui "..............Cô nàng Tiểu Vũ chết do tai nạn và bị Hắc Bạch Vô Thường câu nhầm hồn và cô đã xuống Địa Phủ làm quỷ sai Nhưng cô nàng Tiểu Vũ này thật là biết cách gây rắc rối đi , hết làm cướp tặc rồi trấn lột những linh hồn không thương tiếc Nhưng nếu hỏi tất cả mọi người ở dưới Địa Phủ này và Tiểu Vũ xem họ sợ nhất là gì thì đáp án chắc chắn là CANH MẠNH BÀ Hắc Bạch Vô Thường đúng là bi ai mà đụng ai không đụng lại đụng vào Tiểu Vũ nha đầu và bị chỉnh lên bờ xuống ruộngKhông chỉ dưới Địa Phủ gây họa mà lên cả Tiên Giới cũng khiến người khác tức ói máu ...Và Đại Boss Lưu Quang vẫn luôn là người đứng ra dọn những rắc rối ấy và không lâu sau đó cũng ừm .... đọc đi thì biết…
Tôi đã sống lại trong hình dạng một đứa trẻ, chỉ biết rằng bản thân đã chết, ngoài điều đó ra cái gì cũng không thể nhớ kể cả cái tên. Có lẽ vậy mà tôi của kiếp này được ông trời ưu ái ban cho một cơ thể mạnh mẽ một cách bất thường. "Trống rỗng thật này kkk"Park Jong Gun nhìn vào đôi mắt tôi, cười to. Rồi sau đó gã lại cẩn thận quan sát tôi từ trên xuống dưới, giống hệt như đang xem một con vật trong sở thú. Tôi đứng yên không nhúc nhích, để mặc gã muốn làm gì thì làm. Không ngờ được gã liền trực tiếp túm lấy tóc tôi. Tôi bị nắm đến muốn bật tóc khỏi da đầu, ngước lên nhìn gã:"Đau!" Gun không dừng tay mà cứ thế lôi tôi vứt lên xe rồi gã ngay lập tức lái xe đi mất. "Tao sẽ biến mày thành tác phẩm tuyệt vời nhất của tao."Lưu ý: Treo đầu dê, bán thịt chó Bìa truyện: lụm đâu đó trên mạng, mn ai biết cre thì nhắn tui với…
Văn ánCô và hắn là thanh mai trúc mã.Đáng tiếc là cặp thanh mai trúc mã này chẳng bao giờ hòa hợp, hễ thấy mặt nhau là cãi nhau chí chóe._________"Trân Tiểu Ngọc, dỏng tai lên mà nghe bổn thiếu gia tỏ tình với em đây này! Trải qua trăm sông nghìn bể, sống đến 25 năm cuộc đời cuối cùng thì tôi vẫn không tìm được mẫu người mà tôi thích, ngược lại, tôi lại đi yêu em - cái cô gái bình thường đến mức không thể bình thường hơn. Ngực không nở, eo không thon, hông không săn chắc. Khuôn mặt thuộc dạng quần chúng, IQ thì thấp lè tè, EQ thì không có, mồm mép thì lúc nào cũng như tép nhảy, mỗi khi cất tiếng hát là chả khác gì mấy bà bán rau ngoài chợ! Người như em ngoài tôi ra thì không thằng nào dám tỏ tình với em đâu! Cho nên khôn hồn thì nhận lời đi!"Tuôn xong một tràng, không để Tiểu Ngọc kịp ý thức, Hạo Thiên liền cầm lấy sợi dây chun cột tóc trên bàn lồng vào ngón áp út cô, sau đó nói tiếp:"Như thế này đủ lãng mạn chưa, đủ cổ tích chưa, độc nhất vô nhị chưa?"…
"Hứa với tớ...cậu sẽ sống...vì tớ...Nhé?"Tưởng như đây sẽ là buổi đi chơi đầy hứa hẹn với nhiều niềm vui và tiếng cười sau quãng thời gian học tập vất vả, các thiếu niên lại bị cuốn vào một thảm kịch tàn khốc.Ai sẽ là người sống sót?--------------------Author's note:Nhân vật chính: aespa, NCT DreamCouple: tớ tập trung vào mỗi Jiminjeong để tránh bị loãng mạch truyện Thể loại: zombie, sinh tồn, lâu lâu có chút hài…