Shop Ảnh
Shop nhận tất cả yêu cầu về ảnh Anime hoặc ảnh tâm trạng, lockscreen điện thoại ạ~Shop do Con Người và nil phụ trách nha ^^…
Shop nhận tất cả yêu cầu về ảnh Anime hoặc ảnh tâm trạng, lockscreen điện thoại ạ~Shop do Con Người và nil phụ trách nha ^^…
Bạn từng nghe qua về mã Morse chưa?Tạm gọi tên tôi là K là một thanh niên thất bại điển hình. Một tối nọ, tôi nhận được 1 tin nhắn kì lạ đến từ người bạn cùng lớp và sau đó, câu chuyện rùng rợn bắt đầu, vào đúng 10:00 tối, trong lúc đang đắm chìm trong thế giới game của mình, bạn tôi đã gửi cho tôi 1 tin nhắn. Thông thường, tôi nhận được những tin nhắn như thế rất nhiều, và cũng chẳng để tâm mấy. Nhưng vì một cảm giác khó gọi tên thúc giục, và tôi muốn xem tin nhắn đó.…
Chương 1 – Đêm trướcGần hết giờ, điện thoại ở bàn làm việc của Chử Thanh Hoành đổ chuông. Cô ngó thấy số máy nội bộ lạ lẫm, bèn nhấc ống nghe:– Tôi là Chử Thanh Hoành, khoa bệnh lý xin nghe.Một giọng nói trầm ấm vang lên ở đầu dây bên kia:– Xin lỗi vì hết giờ làm vẫn làm phiền cô. Cô có thể bớt chút thời gian ghé qua phòng giải phẫu, được không? Bác sỹ Nhuế Vân ở khoa cô vừa ngất xỉu.Thanh Hoành lôi chiếc blu trắng từ túi giặt ra, vừa rảo bước vừa khoác lên người. Cô lấy đồng hồ trong túi áo xem, đã hết giờ làm, vậy là hôm nay lại phải tăng ca! Công việc của cô vốn không biết đến ánh nắng mặt trời là gì. Đó là thế giới của máu chảy và chết chóc. Nếu tất cả những thứ đó biến mất, có lẽ thế giới của cô cũng sẽ tan theo.Bầu không khí bên ngoài phòng giải phẫu nồng nặc phoóc-môn và thứ mùi hôi hám kỳ dị gì đó. Nhuế Vân nằm trên ghế băng bên ngoài phòng mổ, sắc mặt trắng bệch, tay cầm khăn giấy lau mép, trông thấy cô liền ra hiệu một cách mệt mỏi:– Buổi trưa… ăn ít, bị tụt huyết áp.…
[PREVIEW]24/12/2016... Hôm nay tuyết lại rơi trắng xóa cả một vùng, không một âm thanh cũng không một bóng người xung quanh. Chỉ còn lại đó, bóng dáng hai con người nhỏ bé đang cố lê những bước chân nằng nề ra khỏi cơn bão tuyết đang ập đến vô cùng dữ dội..."Lộc lộc, nắm lấy tay anh đi---nhanh lên!!!" Giọng nói ấy là của Thế Huân-người đàn ông của Lộc Hàm.Giữa cái lạnh tê tái của mùa đông, Thế Huân cứ vừa thở dốc, còn bàn tay anh nắm chặt lấy bàn tay bé nhỏ của Lộc Hàm, chốc chốc lại dừng lại thở, rồi lại đi và cứ hai người họ cứ lê bước một cách vô định...Lộc Hàm mệt rồi, bàn tay cậu cứ từ từ buông khỏi Thế Huân vô thức. Bên tai cậu lúc này cứ văng vẳng một thứ âm thanh gì đó-"ù..ù"---Ùuuuu- nó đang lớn dần lên rõ ràng và chân thực hơn bao giờ hết, cậu biết rằng không phải là tai của cậu bị ù đi mà là một thứ khác, cậu bắt đầu sợ hãi, bồn chồn hơn---Cậu lo lắng ngước nhìn lên cũng chỉ thấy tấm lưng rộng lớn của Thế Huân, bàn tay rắn chắc của anh đang nắm lấy tay cậu cứ thế tiến lên. Rồi bỗng nhiên, Lộc Hàm cảm thấy thứ âm thanh ấy cùng với một đợt tuyết lạnh tràn đến chỗ mình, bất ngờ, nhanh gọn, dữ tợn, đợt bão ấy cuốn chặt lấy cậu:" THẾ HUÂN, CỨU EM!!!" cậu hét lên trong sợ hãi khi cảm nhận được tay cậu không còn hơi ấm nữa, tay cậu đã tuột khỏi Thế Huân tự lúc nào. Rồi cậu lịm đi , trong giây phút ấy cậu vẫn nghe thấy giọng nói của Thế Huân vang lên và hơi ấm quen thuộc :"Lộc...Lộ..c...". Sau đó tất cả những gì cậu nhớ được chỉ là bóng tối...…
Những dòng tâm tư gửi đến chàng trai ấy Gửi cho Jeon Jungkook…
Đây là một số review về những bộ truyện hay. Có thể sẽ có nhiều thiếu xót nên mong các bạn chỉ bảo!…
"Trăm năm hẹn biển cùng mây, Đò ngang chở bóng người say giữa dòng. Sóng ru câu hát nghìn năm, Đưa hồn xưa cũ về thăm bến này..."Có người nói, biển không có ký ức. Nhưng người sống bên biển lại nhớ thay cho biển - nhớ tiếng gió, nhớ mùi rong, nhớ cả hơi ấm của bàn tay từng nắm rồi buông.Cù Lao Chàm sáng sớm. Trời còn lấm tấm sương như hơi thở mỏng. Tiếng chèo thuyền của ngư dân đập nhẹ vào mặt nước, từng nhịp chậm rãi như tiếng tim của một vùng đất chưa bao giờ thức dậy vội vàng. Hạ Mộc Dao đứng giữa bãi cát, máy quay đặt trên chân giá, ống kính hướng về phía mặt trời đang nhú lên từ mép sóng. Mái tóc dài chạm gió, tà váy lùa vào bọt nước.Cô nói nhỏ, giọng thì thầm như kể với chính mình:"Người ta bảo, mỗi vùng biển đều có một linh hồn riêng. Còn tôi... đang tìm linh hồn của mình."Một con sóng nhỏ tràn lên, chạm vào chân cô, mát lạnh. Xa xa, trong khung hình máy quay, có bóng một người đàn ông đang bơi xa bờ - lặng lẽ, đều đặn, như thể anh đã thuộc về biển từ rất lâu. Ống kính rung nhẹ. Mộc Dao đưa tay che nắng, nhìn theo, nhưng chỉ thấy ánh sáng vỡ vụn trên mặt nước, và một cảm giác rất lạ tràn qua: vừa gần gũi, vừa xa xăm.Có những cuộc gặp gỡ không cần lời hứa. Chỉ cần một khoảnh khắc thôi, biển đã ghi nhớ giúp ta rồi.…
cô gì chia tay bạn trai đi đến quán bar giải sầu , không ngờ lại xảy ra tình một đêm với một người đàn ông xa lạ a!,cuộc đời Lạc Hy Nguyệt cô sao lại đen đuỗi như thế kia chứ_,,,,,,,,,,,_________"cô gái chết tiệt ăn xong lại chùi mép bỏ trốn , tôi sẽ tìm em nhanh thôi " - người đàn ông ngũ quan xinh đẹp nhìn vệt máu trên giường nhếch môi cười gian xảo nóichuyện rồi sẽ ra sao ?mọi người theo dỏi nhé…
Các cảnh trong phim…
khi người bạn cũ mà cậu từng mạnh miệng nói sẽ bảo vệ sau bao nhiêu chuyện xảy ra lại trở thành vị tổng tài bá đạo công khai sủng ái cậu,cái con người nhát như thỏ kia sau mấy năm lại trở thành cáo già nhe nanh múa mép ăn hiếp con cừu nhỏ là cậu chứ.…
Ngày xưa có 1 cô gái đi vào 1 thành phố lạ tên là tử vì thành phố này bị nhiễm bệnh và khi cô gái vào thành phố cọ gái đã bị mắc bệnh nên đã chết.…
Mình viết về một vài couple trong cookie run. Thường là oneshots nam và nam, nhưng mình cũng có thể viết nam nữ, và cả nữ nữ.…
____________________________________________________________________________________________________________________________"- Xin lỗi em, anh đã lừa dối em vì..........anh yêu em, anh sợ mất em - Tôi không quan tâm, điều tôi quan tâm là anh đã lừa tôi ngay cả khi tôi yêu anh rất nhiều, anh nói yêu tôi hay anh muốn đùa giỡn với tình cảm của tôi, đồ đối trá * lạnh lùng vô cảm *"- Bây giờ, một là anh chết, hai là tôi chết..........anh chọn đi * nhếch mép + cầm súng * - Được rồi, nếu anh chết có thể làm em vui thì em cứ làm theo ý mình đi * mỉm cười chua xót * ""- Điều này là mơ phải không? Nếu là mơ hãy giúp tôi thoát khỏi giấc mơ này. Nếu là thật thì................anh phải chết * mỉm cười một cách điên dại * - Điều này không phải mơ, nó là thật. Vì vậy...........em hãy giết tôi đi. Nhưng trước khi chết tôi có thể ôm em lần cuối không? ""- Đây chỉ là hiểu lầm, đừng tin nó! Bọn anh cũng mới biết thôi. Anh yêu em mà. - Hiểu lầm sao? Anh yêu tôi sao? Anh nghĩ tôi là con ngốc à? Anh nói anh yêu tôi mà anh lừa dối tôi đến tận bây giờ. Thật là nực cười""- Anh là Vampire? Là thật sao? * ngạc nhiên* * chát* Có lẽ anh chưa biết chúng tôi là Hunter, nhưng tôi không giết anh vì tôi yêu anh, vậy mà......... - Anh xin lỗi, em không cần phải kiềm chế như vậy đâu, nếu giết anh có thể làm em hết đau như vậy thì hãy giết anh""- Hahahahahaha!!!! * cười lớn * tôi không tin nỗi vào mắt mình nữa................một lũ dối trá, các người sẽ phải trả giá cho việc này * khuỵu xuống khóc* - *Chạy lại ôm* Em đừng như vậy, anh xin lỗi, xin lỗi, anh không muốn nhìn em đau khổ nữa nên........"~~~~…
Từ lần đầu tiên nhìn thấy anh cô đã biết sẽ có một ngày cô rung động vì anh. Từ lần đầu tiên anh đưa ô cho cô, cô đã biết sẽ có một ngày trái tim cô lỗi nhịp vì anh. Từ lần gặp lại cô cũng đã biết nhất định sẽ có một ngày cô yêu anh. Thế nhưng... cô lại không biết sẽ có một ngày cô sống chết cũng muốn ngừng yêu anh... * * *Một cơn gió thổi qua làm cho cái lạnh càng thêm ê buốt. Nhấp một ngụm cà phê cô trấn tĩnh lại bản thân mình. Người đàn ông đang ngồi đối diện cô ngũ quan không tồi mà nói thật lòng thì quả thật đẹp đến mê người. Chiếc mũi cao vút thật quyến rũ, đôi môi mím chặt khi cười sẽ để lộ ra chiếc răng khểnh bên phải trông rất có duyên như ánh mặt trời mùa đông vậy- thật sự rất ấm áp...Cô khẽ nhếch mép cười giễu bản thân mình. Người đàn ông này từ khi bước vào đây à mà không, không thể nói là bước được là đưa vào thì đúng hơn...khuôn mặt lúc nào cũng sa sầm lại, ánh mắt lạnh lùng chưa bao giờ rơi trên người cô cả. Vậy mà cô lại nhớ rõ, nhớ rõ đến từng chi tiết lúc anh cười. Khuôn mặt ấy vốn dĩ đã từng quen thuộc với cô, rất quen thuộc... quen thuộc đến từng hơi thở... Nhưng nó vốn đã không còn thuộc về cô kể từ 2 năm trước nữa rồi... * * *" Anh An, mai Noel rồi đó, đêm mai chúng ta đi ăn gì nhé?"" Anh An, hay mình đi ăn món Hàn ?" " Hay đi phố A ăn sushi nha anh?" " Hay em nấu cho anh ăn nhé?" " Anh An...?" - " Anh muốn ăn em. Hửm?"Diệp Hiên Lam: "..."…
Một người đàn ông ký vào bản vẽ kè sông và nghĩ rằng mình đang làm điều đúng.Vài năm sau, con trai ông cũng ký vào một dự án đập điều tiết lũ.Cả hai đều tin rằng mình đã tính toán đủ kỹ. Nhưng nước không bao giờ đứng yên như trên bản đồ.Giữa những con số an toàn và những ngôi nhà sát mép sông, "Phạm Xuân Chính" là câu chuyện về trách nhiệm, về lựa chọn, và về cảm giác khi nhận ra mỗi chữ ký đều có trọng lượng - dù không phải lúc nào mình cũng nhìn thấy ngay hậu quả của nó.…