Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
William - Trưởng nhóm nhạc L thuộc công ty GMMEst - Vận động viên bơi lội, diễn viên thuộc công ty GMMHai con người khác nhau về cuộc sống, tính cách thứ duy nhất giao nhau chỉ có công ty trực thuộc, nhưng số phận dường như cũng chỉ cách nhau một sợi chỉ liền có thể buộc họ lại bên nhau....…
Tác giả: Bắc Nam Xuyên qua (thân xuyên), he, 1v1 1945 năm xuân, Thẩm Nhược Trăn bí mật đưa ra cuối cùng một nhóm kháng tệ, đóng ngân hàng Phục Hoa, lại đang tiến hành an toàn dời đi khi gặp phải tai nạn trên biển. Ở hoàn toàn mất đi ý thức phía trước, hắn cho rằng chính mình chắc chắn phải chết. ... Sau đó hắn nghe thấy có người ở bên người nói chuyện, có vẻ như niệm một đôi câu đối phúng điếng. Thẩm Nhược Trăn mở mắt ra nằm ở 21 thế kỷ cao cấp phòng bệnh, mép giường đứng thẳng một cái anh tuấn nhưng lạnh nhạt nam nhân xa lạ. Thẩm Nhược Trăn: "Ngươi là ai?" Hạng Minh Chương: "Không nhớ rõ ta ?" Thẩm Nhược Trăn: "Ta không quen biết ngươi." Hạng Minh Chương: "Sở Thức Sâm, làm ra lớn như vậy sự cố, trang mất trí nhớ nhưng vô dụng." Gặp mặt liền cho người ta niệm điếu văn / "lai giả bất thiện" / sói đuôi to / tổng giám đốc công Đi vào thời đại mới / kỳ phùng địch thủ / mỹ mạo dân quốc đại thiếu gia / xuyên qua chịu Bìa ngoài cảm tạ trên thế giới nhất điềm đạm cô gái! Nội dung nhãn mác: Nhân duyên tình cờ gặp gỡ xuyên qua thời không Từ khoá tìm kiếm: Nhân vật chính: Hạng Minh Chương, Sở Thức Sâm (Thẩm Nhược Trăn) ┃ vai phụ: Vài cái ┃ cái khác: Một câu nói giới thiệu tóm tắt: Sở thư ký, tới một chút. (không rảnh) Lập ý: Đi vào thời đại mới…
" Tôi...có thể !! "Cô vắt chéo chân nâng tầm mắt nhìn kỹ người thanh niên đang đứng trước mặt. Dáng người cao gầy thon mảnh , khuôn mặt không được tính là xuất chúng nhưng cũng hơn khối thanh niên đồng trang lứa , sơ mi trắng tôn lên nước da trắng đậm chất thư sinh, thu hút sự chú ý của Thư Nghiên lúc này lại là cặp đào căng tròn được bao trọn trong chiếc quần âu . Nhận thấy ánh mắt đánh giá của Thư Nghiên thân hình hắn căng cứng cả lại , vành tai lặng lẽ đỏ lên. Phải mất một lúc lâu Thư Nghiên mới cất giọng hỏi lại " Cậu có thể cái gì ? "Hắn nghe cô hỏi tai càng đỏ hơn , vạch đỏ tiếp tục lan ra cả mặt , hít một hơi lấy hết can đảm ra trả lời cô " Trên giường dưới giường đều...đều có thể"Cô nghe vậy càng hứng thú hơn nhưng bề ngoài vẫn một mặt thờ ơ , lật nhẹ trang sơ yếu lý lịch của hắn , tay lướt nhẹ trên thông tin cá nhân dừng lại trước dòng học vấn" Cậu còn vị thành niên "không phải là một câu hỏi mà là lời khẳng định , nghe cô nói vậy hắn có chút khẩn trương, tay nắm chặt mép quần " Ngày mai là sinh nhật 18 tuổi của tôi ."…
Jungkook nghĩ anh chàng ở cửa hàng bánh sẽ lùi lại khi thấy hình xăm của cậu. Cậu đã chuẩn bị cho cái cau mày hoặc cái nhìn đầy phán xét.Nhưng ngược lại với mong đợi của cậu, nụ cười lịch sự của chàng trai kia lại biến thành cái nhếch mép, và cậu thực sự không biết phải làm gì với điều đó.…
"Sao hả? Sao mày không khóc như bình thường đi? Đừng cố tỏ ra mình mạnh mẽ"Tên bắt nạt đẩy mạnh khiến em ngã xuống sàn nhà, gã mong muốn được nhìn thấy những giọt nước mắt lăn dài trên gò má xinh đẹp như mọi khi. Nhưng Sunoo không khóc, ánh mắt em chăm chăm hướng về góc lớp, nơi cậu bạn mới chuyển đến đang ngồi. Riki đeo tai nghe, không có vẻ gì là sẽ quan tâm đến một đứa thảm hại như em cả."Mày nhìn cái gì? Người mới sẽ không ngu mà dây dưa đến loại như mày đâu. Bỏ cái hi vọng hão huyền đi con ạ, giờ thì cho mày thưởng thức hộp sữa này nhé"Sunoo cúi gục xuống, sữa chảy từ đỉnh đầu xuống, thấm ướt bộ đồng phục. Em nhếch mép, nụ cười đầy cay đắng.…
Lullaby: Bài hát êm dịu, ru ngủ những kẻ mộng mơ --------Hai mảnh đời như hai đường thẳng song song chẳng có lấy một điểm chung. Thế gian vần vũ xoay tròn ấy thế nào lại đem họ lại gần nhau.…
WARNING C18 -- Phần 1 của Series Love In The AirTác giả: MAMERain: " Đẹp trai quá"Cậu trai trẻ cho rằng anh ta không phải là nam vương của trường, nhưng nhìn anh ấy như vậy thì ai bảo không phải chứ. Người đi moto phân khối lớn có mái tóc tài cuộc sau gáy, không chỉ khá cao mà khi bỏ mũ bảo hiểm ra, đôi mắt anh ấy sắc như diều hâu khi nhìn cậu lúc ban đầu, với đôi lông mày rậm, mũi cao và môi mỏng. Trông khuôn mặt sắc nét với bộ ria mép mờ nhạt, nhìn nó đẹp đến mức cậu muốn hét lên. Cần bao nhiêu để có được vẻ đẹp này? Bất cứ nơi nào có anh ấy, các cô gái chắc chắn sẽ chết mê chết mệt.Payu: " Cảm ơn"Cậu trai vừa bị u mê bởi nhan sắc chợt nhận ra mình vừa thoát ra khỏi cơn mê. Cậu tự tát vào miệng mình một cái thật mạnh, mắt cậu mở to khi nhận ra cậu vừa d=khen một người lạ. Và điều đó khiến khuôn mặt tĩnh lặng của anh ấy nở một nụ cười khiến tim cậu như muốn nổ tung.Payu: " cảm ơn vì đã khen, nhưng xin hãy đưa tôi mũ bảo hiểm"…
Tác phẩm: Cô mèo của hắnTác giả: Nhất Khối Ngũ Hoa NhụcSố chương: 66Nguồn: VespertineEditor: CindyThể loại: H, Hiện đại, Ngọt sủng, 1x1--------------------Văn án:"Chủ nhân, cuối cùng người đã tới để mang ta về nhà..."Sau khi kết thúc một vụ án, trong nhà Hoắc Liệt thừa ra một người phụ nữ trần như nhộng, tự xưng là mèo của hắn.Một con mèo Ba Tư ngực to eo thon, da thịt trắng nõn, gương mặt xinh đẹp, dung túng hắn tuỳ ý kinh nhờn nó.***1x1, Đại mỹ nhân PTSD thân thể yêu kiều mềm mại x Đại đội trưởng Bộ đội đặc chủng đã xuất ngũ.(PTSD: Hậu chấn tâm lý hay Rối loạn stress sau sang chấn, là một rối loạn tâm lý, tổn thương về mặt tinh thần, biểu hiện bằng các triệu chứng lo âu rõ rệt sau khi phải đương đầu với sự kiện gây tổn thương và vẫn tiếp tục kéo dài sau đó khi sự kiện đã kết thúc từ lâu)Những việc cần chú ý:1. Nữ chủ sạch.2. Nữ chủ sẽ cảm thấy bản thân là một con mèo, bởi vì đã chịu nhiều tổn thương và kích thích đau khổ. Thời điểm khi làm mèo cô cảm thấy hạnh phúc hơn khi làm người, nên cô vẫn luôn lựa chọn làm mèo, chỉ xoay quanh chủ nhân của cô.--------------------Ngày đào hố: 05/05/2020Ngày lấp hố: 14/12/2020***Truyện chỉ được edit và đăng tải ở duy nhất một nơi là wattpad HoaKyDiem. NGHIÊM CẤM CÁC TRANG WEB KHÁC ĂN CẮP CÔNG SỨC CỦA EDITOR!!!…
Câu chuyện về nữ vương phúc hắc công (tự cho mình là thẳng) thích ăn bánh tráng trộn (do bạn loli thụ mua) và một Loli đáng yêu ngây ngô thụ (cũng tự cho mình là gái thẳng) thích được trêu ghẹo (dĩ nhiên là chỉ cho phép bạn công trêu) gặp nhau. Gái cong yêu nhau sao? Xưa rồi Diễm! Giờ là lúc gái thẳng tự cong vì nhau mà không cần ai bẻ!…
30 năm sau, hay hoặc là càng tương lai xa xôi, đương mọi người nhớ lại thập niên 90 nhạc rock đích Huy Hoàng, Hollywood Điện Ảnh đích sáng lạn lúc, sẽ hay không nhắc tới như vậy một cái tên, "Hugo - Lancaster", lại sẽ hay không cảm thán cuống quít nói đến, "Nhớ năm đó, Ta đã trải qua Hugo Sáng Tạo Kỳ Tích chính là cái kia Niên Đại" .1992 niên đích một tháng 14 ngày, Hugo - Lancaster ở Đệ Thập Nhị giới Golden Raspberry Awards thượng khóc rống lưu nước mắt Địa nhận lấy Hắn đích Đệ Nhất tọa kém cõi nhất Nam Chủ Giác thưởng, trở thành vị trí đầu não tự mình đến Hiện Trường nhận lấy Golden Raspberry Awards đích nhân vật, ở Lịch Sử đích Logo để lại của mình Ấn Ký. Nhưng là, từ kia sau đó(chi hậu), Hugo khước đi lên hoàn toàn bất đồng đích một con đường, mở ra Hắn đủ để tái vào Sử Sách khi còn sống. Tên của hắn nhất định đem trở thành Âm Nhạc Sử hòa(cùng) Điện Ảnh Sử lý(bên trong), tối vi lóng lánh đích một cái dấu hiệuP/S: Cùng Tác Giả với Đại Nghệ Thuật Gia, Đại Thần Tượng…
Thằng Phú chạy trước, tay vung vẩy cái nón lá đã thủng chóp, rách bên mép, vừa chạy vừa quạt cho mát như thể trời đang đốt lửa dưới chân. Đôi dép nó dính bùn, mỗi bước chạy là một tiếng "chụt chụt" nghe vui tai mà phát mệt.Tôi chạy theo sau, thở phì phò, vừa né mấy giọt bùn nó văng lại, vừa cố không để khoảng cách xa thêm. Mặt trời xiên qua lưng nó làm cái bóng kéo dài ngoằn ngoèo trên đường đất đỏ. Có lúc tôi tưởng sắp bắt kịp, nhưng nó lại chạy vọt lên như biết tôi sắp rờ tới.Tôi chẳng biết nó định chạy tới đâu. Nhưng tôi biết chắc mình không muốn lạc nó giữa buổi chiều này.Môi tôi bỗng mấp máy - Phú... chờ Thanh với...…
Tác giả: Đông Bôn Tây CốThể loại: Ngôn TìnhNguồn: Diễn Đàn Lê Qúy ĐônTrạng thái: FullVăn Án:Một câu chuyện tình yêu giữa vị bác sĩ tài ba cùng cô luật sư danh tiếng, hai người ở hai lĩnh vực khác nhau đã vậy tính cách cũng khác nhau.Một Ôn Thiếu Khanh dịu dàng, tao nhã; khi khám bệnh thì ăn nói nhẹ nhàng, trên bàn mổ thì mạnh mẽ, oai phong. Anh chưa từng nghĩ rằng trên đời này lại có một cô gái nói với anh rằng cô sẽ tung hoành chiến đấu trong lĩnh vực của cô, bảo vệ anh chu toàn.Một Tùng Dung điềm đạm, lão luyện, dựa vào ba tấc lưỡi gây dựng tiếng tăm trong giới luật sư. Cô chưa từng nghĩ rằng sẽ có một người đàn ông tên "Ôn Thiếu Khanh" khiến cô ngoài miệng thì á khẩu thế nhưng trong lòng lại nở hoa.***Ôn Thiếu Khanh: "Thông thường bệnh nhân sẽ trải qua năm giai đoạn tâm lý trong quá trình chấp nhận mình bị bệnh, giống như em không thể tiếp nhận việc em yêu anh!"Tùng Dung đỏ bừng mặt: "Em không yêu anh!"."Giai đoạn thứ nhất là giai đoạn chối bỏ, em không chịu chấp nhận hiện thực!""Anh nói linh tinh!"."Giai đoạn thứ hai là giai đoạn căm phẫn.""Kệ anh nói sao thì nói. Em mệt rồi, về trước đây.""Trong trường hợp cá biệt, bệnh nhân sẽ có hiện tượng phản ứng bất ngờ với mục đích vùng vẫy vào phút chót."Tùng Dung tức giận: "Em không yêu anh."Ôn Thiếu Khanh chậm rãi nói: "Nơi có tình si, dẫu xa ngàn dặm ta vẫn cứ nhớ nhung. Tùng Dung, anh nói là anh thích em."…
Title: gã và emWarning: ooc, lệch nguyên tác, soft, HE.Lưu ý: bảo là twoshort nhưng bản thân mình cũng không chắc nó là twoshort hay không. Nên xin đừng chửi mình, cảm ơn.-Mình dở nhất phần đặt title, nên thấy dở thì mọi người thông cảm nha.Sumarry:"Sao mày không thở lúc hôn? Tính để mình nghẹt thở luôn à?" "Tao- tại tao chưa quen thôi! Hôn xong rồi đi thay đồ đi, tao ra ngoài trước.""Được."Nói xong em lập tức chui ra khỏi ma trảo của người yêu mình, mà chạy vội ra ngoài đóng mạnh cửa phòng lại....Bầu không khí trong phòng im lặng đến kỳ lạ, vì để đánh bài chuồn nên Takemichi đánh liều mở miệng nói trước. "Mày ngồi đây đợi tao chút, để tao đi thay đồ đã nha!""Được thôi!" Như thể nhận được đặc ân, em vội chạy biến vào phòng tắm tay cầm bộ đồ mình sớm đã soạn ra trên giường để thay đồ. Nhìn hành động hấp tấp của Takemichi, làm cho Draken có chút buồn cười nên gã đã nhếch mép lên cười, nhìn cửa phòng tắm vẫn đang đóng kín kia. Em rất nhanh đã thay xong, không biết là vô tình hay cố ý mà em với gã lại mặc đồ cùng kiểu với nhau, nhìn như một đôi thật sự. Mà sự thật thì hai người là một đôi cơ mà?…
Nàng một khi xuyên việt, trở thành con riêng của một đại gia tộc, bị người người phỉ nhổ. Không có bất kỳ tư chất gì, bị kết luận rằng cả đời đều không thể trở thành Triệu Hoán Sư, ở trong mắt người khác nàng là sỉ nhục của gia tộc. Tại thế giới Triệu Hoán Sư vi tôn này, nàng phải đối mặt như thế nào?Không có thực lực, không sao, ta kiên cường nghênh ngang mà đi, không người nào dám cản trở! Không có địa vị? Không sao, ta sẽ khiến cho tất cả mọi người đều ngưỡng mộ ta. Ngưỡng mộ đến khi cổ của bọn hắn đều đau nhức mới thôi! Không có tiền? Không sao, tự mình kiếm lợi nhuận. Kiếm được nhiều tiền đến mức có thể nện cho người chóng mặt!Nàng cuối cùng rồi sẽ vang danh thiên hạ, cả thế gian đều chú mục!Tác giả: Vô Ý Bảo Bảo…
" Một nghìn vạn, mẹ cô bán cô cho tôi rồi!" Hắn tận hưởng người con gái trong lòng mình, nhếch mép cười nham hiểm. Âm mưu của bà mẹ kế đã khiến cô trở thành nô lệ của tên tổng tài độc ác. Lần thứ hai, hắn bị rơi vào bẫy của cô, bị cô gán cho tội mua dâm và bị bắt đến đồn cảnh sát. Xong việc, hắn nổi giận lôi đình đập phá đồn cảnh sát thành một đống hoang tàn. Lần thứ ba, hắn điên cuồng muốn có được cô trong nhà vệ sinh của khách sạn, quay người bỏ đi còn không quên ném cho cô 10 vạn phí sỉ nhục. Cô cắn răng không chịu khuất phục, hắn nhìn bóng dáng toàn thân đầy máu của cô mà bắt đầu thay đổi.…