jiminjeong//Lời nguyền
"Nói tui xem bà thích ai?""tui thích bà"Nguồn cảm hứng:Bad luck…
"Nói tui xem bà thích ai?""tui thích bà"Nguồn cảm hứng:Bad luck…
gia đình kim có nuôi một em cún 🐾…
30/12/2023Nghĩ lại thấy cũng thú vị nên đăng lên để nhắc bản thân rewrite lại fic này…
cảnh báo nắng nóng…
Tôi không muốn bỏ lỡ cậu…
Chỉ là một câu về cuộc sống hôn nhân bình lặng của em và cô. Thế thôi.…
đi làm khổ lắm…
Độ dài chương: hơn 9000 từNhân vật: Annie Leonhardt, Armin Arlert (8 tuổi), Armin Arlert, ông nội của Armin Arlert, Eren Yeager (được đề cập đến và có xuất hiện một chút)Nhân vật được đề cập đến: Eren Yeager, Mikasa Ackerman, Armin Arlert, Annie Leonhardt, Jean Kristein, Connie Springer, Reiner Braun, Bertholdt Hoover, Gabi Braun, Falco Grice, Ymir Frizt.Cặp đôi: AruAni.Tóm tắt câu chuyện: Annie vô tình quay trở về quá khứ và gặp Armin trong hình dạng một đứa trẻ."Trông nhóc giống một người mà ta biết.."Armin nhướn mày khi người phụ nữ lạ đã đề cập rằng cậu bé giống một người mà cô biết. Việc mọi người nhầm cậu với ai khác không hẳn là hiếm, nhưng cậu tò mò muốn biết cô ấy đã nghĩ cậu nhóc giống ai."Cô nghĩ cháu giống ai ạ?""Bạn trai của tôi.." Người phụ nữ mỉm cười dịu dàng xoa đầu Armin, giọng nói cô cất lên đầy ẩn ý.Lưu ý: Dài, HE, dựa vào truyện gốc của Isayama Hajime như hồi tưởng quá khứ của Annie và câu chuyện Eren Armin hồi bé, đan xen trung tâm giữa Annie và Armin (cả bé và lớn), có chi tiết kỳ ảo như "du hành thời gian".POV của Armin bé: Cậu bé, cậu, cậu nhóc, Armin - người phụ nữ, người phụ nữ kỳ lạ, cô ấy, cô (không biết tên Annie). Khi nói sẽ xưng cháu - cô.POV của Annie: Cô, cô ấy, Annie - cậu, cậu bé, cậu nhóc, Armin, Armin Arlert, Armin của cô. Khi nói sẽ xưng ta - nhóc, cháu.POV của Armin thiếu sinh quân có thêm "Anh". Time-line: Mùa hè năm 843, 847-848 và sau năm 857.Chương: OneshortCre ảnh: Anna Wayne…
"xin hãy để con được ở bên yu jimin trong mọi mùa giáng sinh cho đến hơi thở cuối cùng..""xin hãy để những điều ước của minjeong đều trở thành hiện thực."thiên thần sa ngã yu jimin × bác sĩ nội trú khoa cấp cứu năm 3 kim minjeongtrans láo trans lếu, trans chưa có sự đồng ý của tác giả…
Yu Jimin mười mấy năm cuộc đời chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có một cục nợ bám theo cả ngày. "Cô Yu bế!""Bế!""Cô Yu hôn!""Hôn!""Cô Yu cưới!""Cưới!"…
Yu Jimin - chủ quán cà phê sang chảnh, tưởng đâu cuộc sống chỉ xoay quanh latte và cappuccino.Kim Minjeong - nàng thợ máy mặt lạnh, chuyên bắt bệnh cho động cơ nhưng lại không biết phải làm gì khi tim mình "rục rịch".…
sếch sếch sếch sếch…
Tác giả gốc: @jjlcbp882016Cover đã có sự cho phép của tác giả_____________________"Minjeong...em làm người yêu anh nha..""Em đồng ý..." .... "Chào em, chị là bạn thân của Choi Beomgyu tên Yu Jimin..." ... "Jimin...anh ấy lại bỏ em một mình nữa rồi..." " Có Jimin ở đây mà Minjeong." .. " Sẽ luôn và mãi mãi như vậy..." .... "Minjeong, vì lí do gì em từ yêu anh chuyển sang yêu bạn thân của anh?" "Vì chị ấy yêu em..." "Anh cũng yêu em mà Minjeong, kể cả khi ở bên cạnh người con gái khác, người anh nghĩ đến vẫn luôn là em, Minjeong à..." "Em biết anh yêu em nhưng anh không thương em, chỉ có chị ấy là thương em. Chỉ có bên cạnh chị ấy, em mới là chính em. Còn ở cạnh anh, em lúc nào cũng phải tự tạo ra cho mình một chiếc vỏ bọc để anh nhìn thấy rằng em là một người bạn gái tuyệt vời trong mắt anh và mọi người. Em thực sự cảm thấy mệt mỏi với điều đó, Beomgyu à..."…
"em minjeong lại đây, tui kể cho em cái này""làm sao""ngày nảy ngày nay có một chuyện tình..."…
một ngày thu se lạnh tại busan, nàng gặp lại em...là em với dáng hình vẫn hao gầy như ngày trước nhưng lại khiến nàng rung động đến lạ thường bởi lẽ có phải vì nàng đã yêu em rồi hay không?-miss: bỏ lỡ-22/02/2024*Moonlight*…
sau chia tay, có vẻ như Kim Minjeong không cam lòng buông tha cho tình cũ.-----một chiếc fic ngắn để ăn lễ.…
Ngày cũ có em,trời xanh hơn một chút,tim chị cũng biết thương người hơn một chút.…
Không biết mô tả cái gì luôn á! :))))Thôi cứ vào đọc đi rùi biết ;))))…
Vào thời khắc tăm tối nhất của cuộc đời, khi em chìm dần xuống đáy vực. Bỗng có một ngọn hải đăng soi sáng, dẫn đường, dịu dàng dìu em ra khỏi vực sâu thăm thẳm.…
mãi đến sau này, mẫn đình mới hiểu được thế nào là giọt mưa mang màu nước mắt.…