[DuongKieu] Thương mỗi em thoi mà
chàng khờ zà chủ tịm hoa…
chàng khờ zà chủ tịm hoa…
- ghét anh vãi- xin lỗi vì đã đẹp trai…
trái cấm.…
Quang Anh và nửa kia của cậu ấy.…
"sao thằng học sinh mới nó láo dữ vậy mày?""gì một thằng? tao thấy nguyên cái tốp đó láo bỏ mẹ"warning: ooc…
ở đây chúng tôi có những con người thích test độ bền của răng. 🦷: text ft văn xuôi…
cp chính sẽ là đôi bạn thân hurrykng và Hieuthuhai và siêu nhiều cp phụ 😝…
¹1 dương sơn²2 trần đăng dương nói bọn họ là những người nghĩ bằng đầu dưới³3 shortfic, textfic, hybrid…
Ở đây toàn là mấy người vô tri vchhh í...⭕OOC, Mọi tình tiết trong fic đều là giả, vui lòng không đem fic của tớ đi đâu.…
allfaker _người là tín ngưỡng,yêu người, kính người coi người là tín ngưỡng mà sống, coi người là chấp niệm để tồn tại_____"yêu dấu, tên của anh là thứ ngôn ngữ duy nhất của em"...t lại vã otp😭😭kh phải gu thì đừng ở lại…
chuyền tình đơn phương của em đến khi nào mới được hồi đáp?…
khong biet noi gi…
NGỌT lắm đó!KHÔNG CÓ THẬT NOT REAL!…
chuyện về anh nhà văn và cậu chủ tiệm cà phê nọ…
Hùng botHùng botHùng bot, quá vã rùi, viết vì quá là mê đi, (no toxic)…
Nội dung : Khu phố này lúc nào cũng nhộn nhịp, tấp nậpNhưng sao mối quan hệ của những người trong khu phố có vẻ không bình thường vậy ta ? Mờ mờ ám ámStar: 3/8/2024End: ............Cập nhật mỗi lúc mọi nơi❌ Không sao chép, không mang đi nơi khác ❌…
Một cuộc thi nho nhỏ...Hãy tham gia cùng chúng tớ...Hãy sáng tạo lên nào...Biết đâu...bạn sẽ giành giải nhất?Deep chút cho vui thoy chứ ai muốn tham gia thì đăng ký nhé ^^#Hoàn thành…
Xuyên suốt chiều dài của lịch sử nhân loại, "công bằng" vẫn là thứ khái niệm mơ hồ, chẳng ai biết nó có tồn tại hay không. Ai cũng đinh ninh cho rằng sau cách mạng, hòa bình về tất cả sẽ hạnh phúc. Ấy vậy nhưng cái sự thật tàn nhẫn nào phải thế. Khi lý tưởng chung không còn thì nỗi niềm riêng mới ùa về. Những cái mà thời chiến họ tạm gác lại thì thời bình là lúc nó sống dậy một cách dồn dậpChính cái thời mà bữa no bữa đói đó đã tàn nhẫn bóp nghẹt thứ gọi là "dị tính". Chẳng biết từ bao giờ xã hội lại xuất hiện "dẫn tính" và "dị tính". Nếu dẫn tính được xem là người dẫn đầu tài giỏi thì dị tính chỉ được xem là một nhóm người ở cái xó xỉn thấp hèn nào đó Trớ trêu thay cậu con trai của gia đình danh giá năm xưa lại là dị tính. Dù cho gia đình có thể bảo bọc em nhưng sống dưới cái ánh mắt khinh miệt, em có thể gắng gượng được còn mẹ em thì xót lắm. Nghĩ thương con trai nay bố mất sớm, nhà có của ăn của để cũng bị khinh thường. Thế là mẹ mang em về quê, về cái mảnh đất mộc mạc mà chứa chan tình ngườiGiấu nhẹm đi việc mình là dị tính, em có một cuộc sống mới. Gặp được những người mà em yêu thương. Khi ấy "dị tính", "dẫn tính" hay người thường cũng chẳng còn quan trọng nữa…
Đó chính là chàng tiên cá bé nhỏ của tôi, cậu không nói lời nào, chỉ im lặng mỉm cười nhìn tôi.…