Đoản
Đoản…
Đoản…
Muahahaha…
Sana Minatozaki một cô gái bị thất lạc ba mẹ từ nhỏ. Một ngày nhận ra mình là một phù thuỷ và được vàohọc tại trường Hogwarts-Ngôi trường giành cho nhữngPhù thuỷ…
(không biết tựa đề dịch đúng không nữa, bản thân đọc cũng không hiểu:))) )Hán Việt: Mỗi thiên đô cảm giác ngã yếu hồ [ngu nhạc quyển]/ 每天都感觉我要糊Tác giả: Phiên Vân TụEditor: YGan3379Ngày đào hố: 28-12-2023 (lặng lẽ đào hố không biết chừng nào lấp:) )Tình trạng: Hoàn thànhTình trạng edit: .....(Chờ đợi là hạnh phúc:) )Số chương: 124 chương (121 chương chính truyện + 3 phiên ngoại)Nguồn: wikidich, kho tàng đam mỹ, Tấn Giang (có sự hợp tác của chị gg)Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cận đại, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Trọng sinh, Giới giải trí, Chủ thụ, Đô thị tình duyên, Thế giới song song, 1v1BẢN EDIT PHI LỢI NHUẬN.👉KHÔNG ĐEM ĐI NƠI KHÁC, xin cảm ơn!👈♥️Được đăng tải duy nhất tại wattpad YGan3379.♥️…
Rating: MAXi Lu Han thuộc về Oh Se Hun và Oh Se Hun là của Xi Lu Han P/s: Lần đầu viết truyện mong cả nhà góp ý nha ='( Cảm ơn nhiều nhiều =X…
Đây là một câu chuyện dựa trên 1 bộ animatic mình từng xem và đây là lần đầu mình viết truyện nên có thể sẽ không được hay cho lắm@Yunz…
1 cậu thiếu niên 16 tuổi tên haisaki mitsuka, là 1 thanh niên otamegane sau khi đi học về chỉ bik đến game và anime.Z mak thế quái nào trong lớp cậu ta lúc nào cũng nằm trong top 10 ( dân giấu nghề ), cho đến 1 ngày khi cậu gặp 1 tai nạn bất ngờ và qua đời. cứ tưởng là cậu bị rơi xuống địa ngục nhưng khi tỉnh z thì cậu thấy 1 nơi chỉ toàn là sao như 1 bầu trời rộng lớn và nghe giọng nói " cậu muốn được hồi sinh ở 1 thế giới khác không " và khoảng khắc cuộc đời haisaki lại tiếp diễn.…
tuyển tập truyện của Erryg…
"Cá - sẽ có lúc đi lạc khỏi đại dương, nhưng biển vẫn sẽ luôn nằm ở đó."Một thị trấn ven biển lặng lẽ, nơi tiếng sóng vỗ vào bờ như thì thầm những bí mật...Lâm Uyển Ngư vừa chuyển trường đến một thành phố nhỏ ven biển. Tại đây cô gặp được Dương Hải Lãng, cậu thiếu niên học giỏi nhưng mang tính cách trầm mặc, ít nói. Cứ ngỡ hai người mãi mãi là hai đường thẳng song song không có điểm chung. Cho đến một ngày, dưới ánh hoàng hôn, cậu ép cô vào bức tường gạch cũ, đôi mắt sâu hút khẽ run:"Xin cậu đừng vờ như không quen biết tôi... tôi rất đau lòng."Biển và Cá - thanh xuân, sóng gió, và những nỗi nhớ không chịu ngủ yên.…