Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
722 Truyện
[Đam mỹ] Giáo chủ, ngài bớt ảo tưởng sức mạnh đi

[Đam mỹ] Giáo chủ, ngài bớt ảo tưởng sức mạnh đi

762 17 1

Tên truyện: Giáo chủ, ngài bớt ảo tưởng sức mạnh điHệ Liệt: Truyện kể rất nhiều, rất nhiều đêm.Tác giả: Thẩm Tư Du, Tư Du, Muốn xuyên thành tiểu mỹ thụ trong ngot văn đam mỹ nhưng đờ mờ thất bại xém xuyên thành nữ chính SM ngôn tình nên đành ngậm ngụi làm nữ vương bách hợp sủng truyện.Thể loại: Đam mỹ, ngọt, hài, ngược tâm, giang hồ, một chút huyền huyễn.Bara, ngốc ngếch, mỹ ma giáo giáo chủ thụ x kì thị, thâm độc, mặt giày phúc hắc, biến thái công.Giới thiệu: Hắn nhếch môi: Ma giáo giáo chủ vốn không phải là kẻ ngốc, tại sao cứ giả ngây giả ngốc. – Cười khẽ. – Y muốn chơi, ta liền phụng bồi.Một hồi nháo loạn. Không biết là kẻ nào động tâm, kẻ nào sa ngã.Tóm tắt, em thụ gay lộ, còn thích mở hội chị em bạn dì. Anh công dân kì thị, ngứa mắt, tiếp cận đùa giỡn em thụ, tìm cách hãm hại em cùng giáo phái em. Cuối cùng dỡn nhây quá, anh thành gay luôn…

Lỡ Hẹn

Lỡ Hẹn

2 1 1

Đời người sống trăm năm nói ngắn không ngắn, nói dài thì chưa chắc đã dài, nhưng bạn có bao giờ tự hỏi bản thân...Liệu sao ngần ấy năm đó, chúng ta đã từng sống cho chính bản thân mình hay chưa?Người ta thường hay nói với nhau rằng, khi còn đi học chỉ mong sớm trưởng thành một chút, ra trường nhanh một chút, đến ngôi trường đại học hằng mong ước để thực hiện nguyện vọng mười hai năm đèn sách.Nhưng khi ra trường họ lại tiếc nuối quãng thời gian thanh xuân ấy, cái tuổi mà khi ấy còn ngây ngô ngồi ở hàng ghế đá dưới tán phượng tám chuyện, cái tiếc ấy dường như là vô hạn, lại tiếc nuối xiết bao khi chưa kịp bày tỏ tấm chân tình của thiếu nữ mới lớn với người mình thầm yêu.Để rồi khi ngoảnh lại...Vẫn còn ngôi trường ấy, tán phượng ngày ấy giờ đã lớn hơn trước rất nhiều, băng ghế đá đã đọng lại rong rêu theo tháng năm. Còn những cô cậu thiếu nữ năm ấy giờ đây đã mỗi ngã."Cạch"Quyển nhật ký đã ố vàng khép lại, ngày tháng trên quyển sách ấy mờ mờ vì màu mực đã lắm lem theo năm tháng. Khi nhìn vào chỉ rõ đó là năm 2010."Con người rồi cũng sẽ trưởng thành, rồi sẽ già nua theo năm tháng. Nên học cách buông bỏ thôi."Giọng nữ trầm ổn vang lên, ánh chiều tà chói chang từ bên ngoài len lỏi qua khung cửa. Bên ngoài cửa sổ, gió thổi vun vút...…