Nơi tĩnh lặng
Nỗi buồn ở đây. Dịu dàng và êm như một cơn mơ. Nhưng kéo dài thật dài, tựa một làn khói mỏng vô hình vương vấn quanh ta. Và sẽ chẳng bao giờ biến mất, chẳng bao giờ rời xa, như một khúc trường ca, vĩnh cửu.…
Nỗi buồn ở đây. Dịu dàng và êm như một cơn mơ. Nhưng kéo dài thật dài, tựa một làn khói mỏng vô hình vương vấn quanh ta. Và sẽ chẳng bao giờ biến mất, chẳng bao giờ rời xa, như một khúc trường ca, vĩnh cửu.…
"Chị ơi, chị ở đâu..."Mỗi đêm, Thành đều lạc vào một cánh đồng ngập mùi lúa ngô, nơi những cơn gió phương Đông lạnh buốt tạt thẳng vào da thịt. Ở đó có những phế tích đổ nát, có bầu trời cực quang huyền ảo, và có một người chị với nụ cười tựa trăng non mà cậu hằng tìm kiếm.Khi tỉnh giấc, tất cả chỉ còn lại những giọt nước mắt ướt đẫm gối và những cảm xúc lạ lùng. Giấc mơ ấy là mảnh vỡ của quá khứ, hay là lời mời gọi từ một thực tại đã bị lãng quên?Hành trình đi tìm lời giải cho chiếc hộp cũng chính là hành trình Thành kết nối lại những mảnh ký ức đã ngủ yên, nơi ranh giới giữa thực và mơ mỏng manh như một hơi thở dài.…
Sẽ tốt hơn nếu như....…
" Có những nỗi buồn không cần gọi tên, chỉ cần một ánh nhìn cũng đủ chạm đến tim người khác".Tô Mai Hoa - cô gái có đôi mắt màu xanh dương kì lạ như mặt biển ngày không nắng - lặng lẽ chuyển đến thành phố, mang theo những vết thương cũ từ một ngôi trường quê nhỏ, nơi sự khác biệt từng khiến cô tổn thương. Tại THPT Lam Hạ, nơi bắt đầu một chương mới, cô vẫn giữ sự im lặng, vẫn ngồi nơi góc lớp gần cửa sổ và âm thầm nhìn thế giới trôi qua...Nhưng liệu giữa những ánh nhìn tò mò, những lời thì thầm và những kí ức chưa kịp phai, Mai Hoa có tìm được ai đó đủ dịu dàng để lắng nghe câu chuyện ẩn sau màu mắt ấy? Một câu chuyện về sự khác biệt, sự chữa lành, và thanh xuân nhẹ như gió thoảng, mà sâu như đại dương.…
Có một quán cà phê chỉ xuất hiện trong những giấc mơ. Không ai thật sự nhớ được cách mà họ đến, nhưng ai từng ghé qua đều mang theo một điều chưa từng được nói thành lời. Ở nơi đó, một barista lặng lẽ lắng nghe mọi câu chuyện-không phán xét, không thúc ép, chỉ có những tách cà phê ấm và sự thấu cảm dịu dàng.Đây là hành trình của những linh hồn lạc bước trong giấc mộng và trong cuộc sống, và những tâm sự có thể lay động cả một thế giới đang ngủ quên.…
Summary:Một trưa hè nọ, khi chuẩn bị bắt đầu năm học 12 của mình, ngủ quên giữ đống đề cương toán, ngay sân sau dưới tấm trải thảm của mẹ và cái nắng chói chang của mùa hạ. Mình đột nhiên mơ thấy giấc mơ về tri kỷ, mỗi một người đều có sợi tơ hồng riêng "kết nối" với người định mệnh kia của mình. Rồi mình tỉnh dậy và mình nghĩ,"Nếu mỗi người đều có một sợi tơ hồng như thế, liệu họ có bị siết cổ không nhỉ?"nên mình viết câu chuyện này.Notes:1. Nhân vật không thuộc về mình. 2. Tất cả tình tiết không có thật.…
Iguro Obanai author: _ewynissit.tags: shortfic, introspective, melancholy, poetic prose, solitude, atmospheric, symbolish."Âm thanh rè rè từ chiếc cassette cũ rỉa vào ban đêm như nhịp tim lạc quỹ đạo nơi vũ trụ lạnh lẽo. Âm thanh phát ra từ chiếc cassette ấy hệt như một loài gặm nhấm, trườn bò vào trong huyết mạch bất kì ai khi thấy. Chợt đoạn lắng xuống, kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ rời rạc. Tôi ngồi trước bể cá, nhìn đàn vảy bạc chao nghiêng trong làn nước xanh thẫm. Tôi nhớ, người Hy Lạp xưa từng thì thầm rằng những gì tưởng như đối nghịch lại thường soi chiếu nhau như hai mặt gương. Và lời sấm truyền ấy không sai, ít nhất là đối với tôi. Bởi lẽ khi cả bể ánh lên những giọt sáng li ti, động đậy - chúng tạo nên một ảo ảnh hỗn loạn, cái hỗn loạn đến nịnh mắt của dải ngân hà. Những con cá nhỏ lúc đó bỗng chốc được ban cho dáng hình thành những ngôi sao, những vì tinh vân, những đốm quầng sáng. Tất cả bầu tinh thể giãn nở ra, vờn theo điệu valse vô hình, dang tay mời gọi vạn vật quanh mình. Những đốm sáng nhỏ bé va vào nhau, rồi khẽ khàng hạ xuống viên gạch ẩm rêu, như nốt nhạc lạc nhịp tan vào nền trầm ngâm. Bên kia khung cửa, một bản giao hưởng của mưa ngân lên. Không ầm ào, không dữ dội; mà từng giọt, từng giọt rơi nặng nề, rỉ rả như tiếng đàn lên cung trầm. Chúng giống hệt những mũi lao bị giam hãm, rơi xuống từ tầng khí quyển, mang trong mình thứ độc dược của sự tù túng..."250925.…
Nàng là tuyết. Chàng là bóng tối. Định mệnh nghiệt ngã khởi nguồn từ đêm đông lạnh giá, khi cả hai lẽ ra phải tan biến vào hư vô.Tại một ngôi làng nhỏ bé, chìm khuất giữa dòng chảy thời gian và thế giới phép thuật, Elira xuất hiện như một truyền thuyết sống động. Nàng sở hữu mái tóc đen tuyền óng ả, làn da trắng mịn như tuyết, cùng đôi mắt sâu thẳm tựa hồ nước bị phong ấn ngàn năm. Dân làng lan truyền những lời đồn đoán, cho rằng nàng đến từ khu rừng cấm hoặc là kết quả của một lời nguyền cổ xưa, một điều cấm kỵ mà không ai dám nhắc đến.Vào một ngày đông giá rét, khi tuyết phủ kín mọi ngóc ngách ký ức, Elira vô tình khai mở cánh cửa bị phong ấn suốt hàng thế kỷ. Hành động này đã đánh thức một nhân vật tưởng chừng đã an nghỉ vĩnh viễn: Regulus Arcturus Black, em trai của một kẻ phản diện khét tiếng, người từng chạm vào cõi chết và không bao giờ trở lại thế giới phàm tục.Giờ đây, anh không còn thuộc về thế giới hiện tại.Và cô, dường như cũng không hoàn toàn thuộc về nơi này.Giữa những bí mật chưa được giải mã của dòng họ Black, những mảnh linh hồn bị ám lời nguyền, cùng những tấm gương phản chiếu sự thật trần trụi và tàn khốc, Elira và Regulus phải đưa ra một quyết định sinh tử: cùng nhau dấn thân vào bóng tối vô tận, hoặc một lần nữa buông tay để ánh sáng vĩnh viễn rời xa cuộc đời mình.Một khúc ca bi tráng, vượt xa khỏi những câu chuyện cổ tích ấu thơ. Bản tình ca được viết nên bằng sự tương phản nghiệt ngã giữa tuyết trắng thuần khiết và máu đen u ám.…