Giấc mơ của Ran (RANxRIN)
lần đầu viết truyện nha , có j sai sót thì cho tui xin ý kiến với (='ω'=)…
lần đầu viết truyện nha , có j sai sót thì cho tui xin ý kiến với (='ω'=)…
Như một cô nàng đáng yêu, lúc nào cũng cười, luôn tin vào những lời người khác nói, luôn tin vào người mình yêu,... cô cứ nghĩ cuộc sống lúc nào cũng màu hồng, nhưng cái ngày định mệnh ấy đã tới, anh ta bỏ rơi cô, nói anh ta có người con gái khác, và nói cô không cho được những gì mà anh ta muốn. Cô suy sụp, tự nhốt mình trong phòng 3 ngày, ngày thứ 4 bước ra cô trở thành 1 playgirl chính hiệu, các anh chàng cô quen cũng chỉ qua đường, hời hợt, không thương bất kì ai, nhưng khi quen hắn_ 1 tên nhút nhát, mặt lúc nào cũng cúi xuống, và luôn bị ăn hiếp,( liệu sự thật có như vậy) cô đã giúp hắn thay đổi và rồi...Trương Gia Như( nó): 17 tuổi, đáng yêu,mái tóc màu hạt dẻ tuyệt đẹp, giúp tôn lên làn da trắng ngần và đôi môi đỏ mộng của cô( biết bao nhiêu thằng chết vì vẻ đẹp ấy rồi) biết chút võ, chung tình( nhưng là lúc trước, giờ thì...), tiểu thư nhà họ Trương, giàu có nhất Việt nam. Châm ngôn của cô:Thà im lặng, giữ lấy niềm đau, con hơn nói với nhau, để rồi không lau được nước mắt.Từ nhỏ mỗi khi chích thuốc cô rất sợ, nhưng không nói với ai, chỉ cắn răng chịu, đau về thể xác lẫn tinh thần cô đều vậy, chỉ ầm thầm chịu đựng một mình.Hàn Lâm( hắn): 17 tuổi, nhút nhát,luôn bị ăn hiếp( vì một nguyên nhân nào đó mà hắn phải giả bộ và đội cái vỏ bọc ấy), gia thế bí mật. Châm ngôn: Đừng bao giờ trách móc ai trong cuộc đời của bạn. Vì đơn giản cuộc đời không tuyệt vời như bạn nghĩ.Nguyễn Thiên Nam: 17 tuổi, bạn hắn, đẹp trai, đặc biệt là nụ cười rất dễ thương, còn độ sát gái thì level max luôn rồi, đại thiế…
- Text chính : Trở Về Bên Em- Text phụ : Anh sẽ tìm mọi cách để có thể trở về bên cạnh em...- Au : Umi- Edit by : Umi- Cặp cp chính : Shin x RanTay nghề mị còn non, mong mọi người ủng hộ ^^…
Mở đầu…
"Sangwonie ơi, ngày hôm nay của anh thế nào vậy?"Đó là câu hỏi mà Sangwon nhận được từ người em nhỏ hơn ba tuổi của mình, tựa như một câu hỏi vu vơ lúc rảnh rỗi. Nhưng Sangwon không nghĩ em sẵn sàng dùng chút thời gian ít ỏi dành cho giấc ngủ lúc trời chập sáng, để sang hỏi mình một câu hỏi quá đỗi bình thường như này.Lee Sangwon với mái tóc tẩy bù xù, quầng thâm mắt hiện rõ, hai con ngươi hơi đỏ và thần sắc thiếu sức sống, Sangwon không nghĩ Anxin sẽ gõ cửa phòng anh vào giấc này nên vô thức mở nhẹ cửa phòng ra xem. Tới lúc nhận được câu hỏi kia, anh vẫn chưa thể hoàn hồn khỏi sự bần thần của chính mình. Lee Sangwon không muốn Zhou Anxin thấy mình trong trạng thái này chút nào.Nhưng cứ im lặng mãi sẽ bất lịch sự lắm, Sangwon đấu tranh một chút. Anh đưa tay lên vuốt ngược tóc mái ra sau, mở hẳn cánh cửa phòng ra."Mai mình còn lịch trình mà Anxinie..., em không ngủ sao?""Em nghĩ hyung chưa ngủ nên đến đây.""..."Anxin nghiêng đầu nhìn thẳng vào mắt anh, tiếp tục nói:"Em đến dỗ anh ngủ."…
lưu ý:truyện ko giành cho người dưới18…
Lại một mùa hoa anh đào nữa qua đi, sao em còn chưa về?Oneshot nhỏ mừng sinh nhật Jeno…
câu chuyện kể về 1 khu phố nằm trong lòng Seoul, 1 khu phố mà hể ai đi qua đều thấy sự "nhí nhố" ở trỏng." Geonwoo trả em cái bánh coiiiii"" bố ơi, sao Woojin hổng có giống chú Kangmin dọ bố"" chữ này là gì thế????"....Đây là fanfiction, không áp dụng lên người thật. Yếu tố có con ( nói thẳng ra là con trai có bầu), vứt não khi đọc, có trẻ con nên sẽ có từ ngọng. Có một số nhân vật lấy từ ngoài vào ( cụ thể 2 top phụ và 1 top chính trong phim secret relaytionship do Junseo thủ vai bot chính). không thích thì đừng đọc, không nhận ném đá vì con tác giả rất điên, nó hack luôn tài khoản bạn đó!!!!…
Hãy giữ vững lòng tin vs Yoongie nha các ship.......…
đây là câu chuyện tả về * CHÍNH BẢN THÂN TÔI * mong mn không chê ạ!…