plap x blh | chuyện mặt trăng mặt trời
chuyện gấu mèo,ở vũ trụ độc thân.…
chuyện gấu mèo,ở vũ trụ độc thân.…
Câu chuyện này được chuyển thể từ "Thâm tình vô dụng" của tác giả Thị Tửu Cật Trà, chuyển ngữ và chỉnh sửa bởi Quân, Nấm (Wordpress: Soda Hột Gà), đăng tại Wordpress: Soda Hột Gà. Mong mọi người ủng hộ tác giả và editor của bộ truyện gốc.Chuyển ver chưa có sự đồng ý của Quân, Nấm và Wordpress: Soda Hột Gà. Nếu editor và các bên liên quan không đồng ý chuyển ver, tôi xin phép gỡ truyện xuống.…
Câu chuyện ở cái bãi đậu xe này không giống như trong bộ phim đó, khác nhiều. Bởi vì người cha này không đi xe đạp, ông đi ô tô, có tài xế riêng. Ông không móc ra cây kẹo kéo hay là cái micro gì hết, mà là ông móc ra từng xấp, từng xấp đô la, đều là mệnh giá cao nhất.Ông cố nhét vào tay của cô, nhưng bị cô ném lại, là ném thẳng vào mặt như ném đi cái cục nợ của cuộc đời mình vậy. Khi ông vẫn chưa chịu buông tay, cô chụp lấy cái vỏ chai đang lăn lóc gần đó rồi thành thục mà đập vỡ nó, rồi kê sát vô cái cổ trắng ngần của mình mà gào lên, son đỏ dính răng, cuống họng như muốn tự xé: "Ông mà để tôi thấy bản mặt của ông thêm một lần nữa, thì chờ mà hốt xác của tôi đi."Cô gào lên, trào cả nước miếng, gương mặt trét son phấn rẻ tiền thì tái đi vì rượu hay vì giận, nhưng đôi mắt thì long đỏ lên sòng sọc. Người ngu nhất nhìn vào cũng biết là cô ấy sẽ làm thật đó.Rồi cô vẫn cầm cái mảnh chai đó, bước đi, không quay đầu lại. Dù là bóng đêm phía sau hay phía trước, cũng chẳng thể bằng cô, lạnh lùng như đêm nay.Trong góc sân chỉ còn người đàn ông trung niên, tay cầm xấp tiền, tiều tụy, đang tự đấm vào ngực mình thình thịch, thình thịch.Cô gái đó sai rồi, sai rõ ràng quá rồi, không nói tới chuyện nhà, chuyện riêng, chuyện cha con, chuyện quá khứ tương lai...chỉ nói tới việc có tiền đưa tận tay mà không chịu cầm thì đã là quá sai lầm rồi. Gái vũ trường, massage, bia ôm... mà bày đặt sang chảnh sĩ diện, cô không vì tiền thì cô khoe vú khoe mông, kề vai áp má, tuột quần cởi áo rờ hết thằng này tới thằng nọ…
Truyện CoverTác Giả:Faust1109…
"Anh chỉ muốn Tsukasa."…
đối với lan hương năm đó chính là oán hậnđối với ái phương năm đó chính là trốn chạycòn với cả hai năm đó có lẽ là chấp niệm, không thể quên, không thể buông càng không thể tiến tớiđứng giữa cuộc đời, họ quẳng quanh chạy trốn và tìm nhau..…
-"Cuộc đời em có ai bước vào chưa?"-"từ nay nó chứa thêm cô"…
Khi Viper Peanut con trai cũng là tuyển thủ chuyên nghiệp thì sẽ như thế nào ?…
Chiếc Truyện có nhiều couple…
một nghìn 1 miếng hài đơnăm trăm 1 đống cúp le có chồng…
Tác giả: Helen.Em là nắng vàng, là mùa hạ trong anh. Em là mùa hạ, một mùa hạ chẳng còn của riêng anh. Em là mùa hạ, một mùa hạ chẳng còn có đôi ta.…
[Truyện này tui viết năm lớp 9 anh em đừng quan tâm, có bản mới hay hơn rồi đó. Anh em vào profile tui xem nha] Thảm họa zombie đã xảy ra tại trường Namdong và một nhóm học sinh đã bất đắc dĩ bị kẹt lại giữa một ngôi trường đầy rẫy xác sống. Liệu họ sẽ làm gì để sinh tồn và thoát khỏi nơi này? "Trong lúc này, nhân tính có còn quan trọng không?"Thông tin truyện: - Thể loại: xác sống, kịch tính, học đường, fanfiction- Author: Blue- Số tập: 14- Trạng thái: Đã hoàn thành*Truyện được lấy cảm hứng phần lớn từ series "All Of Us Are Dead" nên là sẽ khá nhiều tình tiết giống với phim nha mọi người*…
-"Chôn vào tim"-"Khắc vào lòng"...…
Truyện về mạt thế, thiên tai, sinh tồn các kiểu nên tình tiết đương nhiên là hư cấu. Tính cách của các nhân vật cũng không lấy giống ngoài đời thật. Mạt thế thì đương nhiên sẽ buff nhân vật chính và đồng đội. Nếu không buff thì chẳng còn gì để đọc, cứ sống dở chết dở vậy thì chả có gì để viết. Mạt thế chưa thịnh hành bối cảnh Việt Nam mình lắm nên mình có nhờ AI hỗ trợ một số chi tiết giả tưởng.…
"Meow"…
hao nam bai phong…
☾ 𝓒𝓱𝓻𝓲𝓼𝓱 - Em nhìn thế giới, anh nhìn em ☽Thuộc chữ 𝒮𝑒𝑒 của project ❝Ngân Hà❞ by 𝒻𝑜𝓇𝓂𝓎𝓈𝑒𝓁𝒻𝓉𝑜𝓁𝑜𝓋𝑒.Con người thường cầu nguyện cho thần linh đem may mắn đến với mình. Và có lẽ Choi Wooje và Moon Hyeonjoon là kẻ vô tình đón nhận được diễm phúc của người.__________________Author: Yeian⚠︎︎ You are not allowed to repost or change the version without my permission.(Không được phép đăng lại hoặc chuyển ver khi chưa có sự cho phép của tôi.)@celwsyei…
Vốn giấc mơ chẳng có một nhãn mác nào cho mình, chính bởi vì thế mà con người không ngừng mơ đến một ngày rồi bản thân sẽ được sống thật với những điều bản thân hằng khao khát được chạm tay đến. Lựa chọn và hành động, chúng đều phụ thuộc ở chúng ta. Và, Ái Liên cũng như thế. Cô là một tiên cá, một cá thể được sinh ra từ lòng biển sâu vẫn luôn khao khát một ngày mình sẽ có cơ hội một lần được chạm tay lên cát vàng, được đi đứng, được cười đùa vui vẻ như họ dưới bầu trời đêm đầy sao. Dẫu biết có nhiều những khác biệt tồn tại giữa hai chủng tộc khác nhau, nhưng cô vẫn sẵn sàng một lòng trao đi niềm tin yêu của bản thân cho thế giới muôn hình vạn trạng ấy. Yêu và được yêu vốn là quyền của con người, là quyền không giới hạn dành cho mọi giới tính, màu da và sắc tộc. Việc chúng ta là ai không ảnh hưởng đến việc chúng ta bị tước đi quyền được trao đi tình yêu và nhận lại tình yêu từ bất cứ một cá nhân nào. Một câu chuyện cảm động về khát vọng muốn được sống thật với những gì thuộc về con người mình sẽ khiến cho độc giả hoàn toàn cảm thấy vô cùng ấm lòng và được truyền cảm hứng để tin thêm vào tình yêu.…
Thể loại: textfic"Bị sao vậy?""Bị nhớ chị!"...…