Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Author: MaeveRating: KPairing: HarmonyGenre: Romance, angst, tragedy, one-shot (Maeve phá luật... viết tragedy...vì bị DH ảnh hưởng)Disclaimer: Harry và Hermione JANE là của JKRowling.Summary: người ta nói...con trai thì không khóc, nhưng đôi khi, khóc chính là một cách giải tỏa tinh thần tốt nhất.Dedicate: to HARRY JAMES POTTER. Fic được viết tặng để mừng sinh nhật Harry, ngày 31/7/2007A/N: Nhân tiện, cái fic này đã bị đạo trắng trợn với cái tên là "Đừng khóc Jen" bởi một loài sâu bọ vô học nào đó. Đừng bảo sao nặng lời nhé, mình sẽ có 1 entry khác để nói về vấn đề này.Mình chỉ reup fic tại đây cho dễ đọc thôi ạ, còn lại đều thuộc về Viet Harmony's Blog.…
Lại một bộ truyện nữa~~~Lần này sẽ không là đam mỹ nữa:3 Mình sẽ thử sức với ngôn tình:3Mong mọi người ủng hộ~~~💢NGHIÊM CẤM RE-UP💢💢NGHIÊM CẤM ĐẠO VĂN💢…
- " Rốt cuộc...Jang Wonyoung...chị yêu tôi hay là hận tôi ? "- " Tin tôi đi...ngoại trừ diệt cả gia đình em, hại em chết đứa con của em, thì tôi không làm gì có lỗi với em cả "- " Tên khốn nạn...TÔI CÂM HẬN CON NGƯỜI CHỊ, TÔI CÂM HẬN CON NGƯỜI JANG WONYOUNG CHỊ "một kẻ tàn nhẫn, lạnh lùng với tính chiếm hữu đáng sợ. Yêu thích đôi bàn tay lúc nào cũng nhuốm màu và từng nhuốm không biết bao nhiêu máu đỏ cùng sự tàn bạo dường như không có giới hạn. Thế nhưng, vì một người mà đã sẵn sàng hy sinh tất cả, thậm chí cả tính mạng.Người ấy, dịu dàng, ngoan hiền với tính luôn ngây thơ, trong sáng. Yêu thích tự do, luôn muốn nhìn ngắm mọi thứ trên đời, sự khao khát không thể tả...nhưng lại bị chính kẻ đó giam cầm trong sự tàn nhẫn suốt ba năm. Mặc cho những đau đớn, tổn thương, thế nhưng, vẫn đem lòng thương kẻ đã hủy hoại cả một cuộc đời tươi sáng của mình.…
Tên truyện: Đứa trẻ đến từ tương lai Tác giả: Hải Thị Thận Lâu (là tui đó tự sáng tác nên không chắc có thể hoàn thành) Thể loại: Snarry, đam mỹ, sinh tử, ngọt, cường x cường, HE Văn án: Một đứa trẻ từ trên trời rơi xuống. Khiến cả xà vương Slytherin và sư tử nhỏ Gryffindor tranh giành quyền nuôi dưỡng. Tranh đi tranh lại tranh đến trên... giường? Mọi bản quyền nhân vật đều thuộc về tác giả J. K. Rowling Mong mọi người đọc vui vẻ…
| Written by: Alexandra Eve. |Thể loại: Kinh dị, Sủng, Lãng MạnZoe Ford đem lòng yêu lấy hung thủ đã giết chết mình - Ngài Jerome. Nàng thậm chí không oán hận hắn đã giết nàng mà càng yêu hắn thêm sâu đậm. Hắn cũng rất yêu nàng, ngày càng nhận ra tình yêu mãnh liệt hơn. Liệu chuyện tình này sẽ đi về đâu? Nhân vật trong truyện đều không phải người tốt, cũng chẳng phải người xấu. *Câu truyện được dựa trên căn bệnh Hội chứng Stockholm…
Nhân vật chính: Armin Arlert, Annie Leonhardt.Cặp đôi được đề cập: AruAni, có tình bạn giữa EMA và các mối quan hệ ngoài lề khác.Tóm tắt ở phần đầu câu chuyện: Ở độ tuổi xế chiều của cuộc đời, những gánh nặng chính trị hay những lo toan về thế giới chẳng còn là trách nhiệm của Liên Minh Đại Sứ. Họ đã cống hiến cả đời cho hòa bình, giờ là lúc để họ sống cho chính mình. Và Armin, ông luôn muốn được đi xa, đến những vùng đất xa lạ mà trước đây ông chỉ có thể mơ tưởng. Ông đã từng đọc vô số cuốn sách về thế giới ngoài Paradis, từng mơ về biển cả, về những dãy núi và thành phố hùng vĩ từ thuở thơ bé, nhưng chưa bao giờ thực sự đặt chân đến nhiều nơi chỉ vì công việc của mình. Và lời đề nghị của người con gái út đã đánh thức ước mơ từ thời non trẻ của ông một lần nữa.Lưu ý: Cái chết của nhân vật chính và dựa trên canon của cả manga và anime để tạo một headcanon của tao. Và tao không nghĩ trí tưởng tượng của mình có thể đủ trưởng thành tới mức có thể miêu tả tâm lý của người trung niên từ U60 đến bô lão U90, vì tâm lý của họ khá là phức tạp. Còn tác giả thì có tính cách trẻ con hơn nhiều.…
Vì mình thích Your Name quá nên quyết định viết lên Oneshot này. Một số bối cảnh với nội dung cũng dựa vào một bộ truyện tranh ngắn nữa nhưng mình không nhớ tên.---Lần cuối nhìn thấy Jungkook cười rồi nhanh chóng tan thành những bọt bong bóng nhỏ nổi lên trên mặt hồ. Lúc đấy những tiếng gọi tên Taehyung chỉ còn lại những lời thì thầm chóng tàn qua thời gian."Và cậu chưa cho tôi biết mình tên gì."Mặt hồ tĩnh lại, vài giọt nước trượt dài trên sợi tóc rớt xuống.…
"Đã từ lâu em không còn sợ bóng tối nữa, vì với em giờ đây đó còn chẳng phải là thứ gì ghê rợn, mà lại là cái gì đó thật tĩnh lặng khi em tổn thương. Cái em sợ, là mỗi sớm mai thức dậy lại thấy mình thật lạc lõng giữa bốn bề dày đặc bóng hình anh và tiếng tíc tắc của chiếc đồng hồ già cỗi còn hơn cả tuổi mình. ...Và nhìn kim đồng hồ quay, em lại tự hỏi, có khi nào tất cả mọi thứ sẽ tan biến khi giây cuối cùng kết thúc? Khi ấy, em tìm thấy bản thân, tại một nơi vỡ vụn, cùng với bụi cát bay bay từ lồng kính đã rạn của chiếc đồng hồ cũ..."…
An Nhiên là một cô gái bình thường-có lẽ là quá bình thường. Cô sống lặng lẽ trong thế giới của mình, yêu thích sách vở và những bộ phim lịch sử, đặc biệt là House of the Dragon. Mỗi tối, cô đều xem đi xem lại những tập phim về gia tộc Targaryen, đắm chìm trong bi kịch của họ.Nhưng cuộc sống của cô lại không có gì đặc biệt. Một sinh viên bình thường, sống vui vẻ giữa tình yêu của gia đình và những khoảnh khắc bên bạn bè. Mọi thứ trôi qua trong vòng lặp êm ả đó, rồi cứ thế xoay tròn, xoay tròn. Cho đến ngày hôm đóNgày mà cô chết.Mưa đêm tầm tã, ánh đèn xe loang lổ trên con đường ướt đẫm. An Nhiên đứng dưới hiên trạm xe, tay siết chặt chiếc ô cũ kỹ. Cô không nhớ mình đã chờ bao lâu, chỉ nhớ cơn gió lạnh buốt xuyên qua lớp áo mỏng.Và rồi... một tiếng hét. Cô quay đầu.Một cô gái nhỏ đứng giữa đường, đôi mắt hoảng loạn nhìn về phía chiếc xe tải lao đến với tốc độ khủng khiếp. Không kịp suy nghĩ, An Nhiên lao tới, đẩy cô bé ra ngoài. Đầu đập mạnh xuống đường một cơn đau ập đến.Rồi cô không còn cảm thấy gì nữa. Không có đau đớn.Chỉ có bóng tối vô tận.---Nhưng rồi... cô mở mắt.Không phải ánh sáng bệnh viện, không phải âm thanh của máy đo nhịp tim.Mà là hơi ấm kỳ lạ.Mùi của tro than, của gỗ cháy, của một thứ gì đó hoang dã và cổ xưa.Cô nhìn thấy bầu trời-một bầu trời đỏ rực như lửa, với những cái bóng khổng lồ lượn quanh.Rồng.An Nhiên giật mình bật dậy.Không, không thể nào.…