(HiTrừng/TrạmTrừng) đoản văn 2
Gồm các đoản TrạmTrừng/HiTrừng/SongBíchTrừngTruyện lấy từ nhiều nguồn, chưa có sự cho phép của tác giả…
Gồm các đoản TrạmTrừng/HiTrừng/SongBíchTrừngTruyện lấy từ nhiều nguồn, chưa có sự cho phép của tác giả…
Thanh xuân vườn trường . Không H, không SM…
Những người bạn mang trong mình những bí mật cùng gặp nhau tại nơi đây,tin tưởng,phản bội,rung động....Thanh xuân luôn tràn ngập màu sắc,lúc gặp cậu cảm giác đã tin tưởng 100%…
Hoa Giai nhân màu đỏ , là màu của máu tươi tưới lên những sự dơ bẩn và đau đớn của chính ta. MỘT TÂM HỒN MÉO MÓ KHÓ CHỮA LÀNH !!! HAHAHAHAHA...HH [ Tỉnh Niên ] TA KHÔNG THỂ LÀ CHÍNH TA , XÃ HỘI NÀY CŨNG KHÔNG CHO TA LÀ BẢN THÂN TA , ĐẾN KHI CHẾT RỒI CŨNG CHẲNG BIẾT ĐƯỢC NỖI ĐAU TÔI MANG ĐI , SAO LẠI CHỈ BIẾT TỘI LỖI CỦA TÔI ! NỰC CƯỜI !!! THẬT NỰC CƯỜI !!! [ Bách Lụy ] Lời Tuyệt Mệnh. [ Sống trong xã hội này , có khi đang sống mà chẳng giống đang sống , sống trong bóng tối quá lâu có khi chẳng còn cảm nhận được ánh sáng cũng nên...] [ Thám Tử Tề Song ][ Trên thế giới này , con người chúng ta nếu bị mang một tính biến thái tâm lí dị thường thì chỉ có thể trở thành 2 loại người : 1 là chấp nhận nó và thành một thám tử thật giỏi , 2 là một tên biến thái có tâm hồn méo mó đáng thương] [ Thám Tử Tề Song]Giữa cơn mưa tầm tã , có nhiều người thì tìm chỗ tránh mưa , nhưng cũng có người ẩn hiện trong mưa hành tung bí ẩn trong bóng tối khuất ánh đèn , bị trói buột bởi nỗi đau thể xác lẫn tâm hồn ! [Dương Cảnh Thiên]…
Hãy để trí tưởng tượng bay xa~~~☁Have a good trip to cloud ☁…
Tô Thanh NguyệtMột cô gái hoạt bát, đáng yêu và tràn đầy năng lượng. Thanh Nguyệt luôn mang nụ cười trên môi, nhưng sâu trong lòng lại cất giấu những rung động rất thật dành cho Phàm Thời Vũ. Cô không giỏi che giấu cảm xúc, thường dùng những lý do ngốc nghếch như "quên mang sách" để được ở gần cậu hơn. Với Thanh Nguyệt, chỉ cần được ngồi cạnh, nhìn cậu học bài cũng đã là một niềm hạnh phúc nho nhỏ.Phàm Thời VũTrầm tính, chín chắn và học giỏi. Thời Vũ không nói nhiều, nhưng luôn để ý từng hành động nhỏ của Thanh Nguyệt. Cậu biết cô cố tình quên sách, biết cô ngủ gật trong giờ, nhưng chưa từng vạch trần hay trách móc. Sự quan tâm của Thời Vũ luôn âm thầm và dịu dàng-như việc sẵn sàng giảng lại bài sau giờ tan học chỉ vì không nỡ đánh thức cô dậy.…