Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Vốn là một tiểu công chúa dễ thương mà lại phải cầm đao lại nơi biển máu. Nước mất nhà tan, cửu tộc bị diệt suy cho cùng tất cả cũng vì một lòng nhân ái đáng quý. Nực cười biết bao! Huyết lệ rơi xuống đời này chẳng thể an lòng mà nhắm mắt. Nàng đã chết. Chết bởi kiếm của kẻ thù, của người mình từng ban ơn, của một con sói mắt trắng......Hôm ấy Kim Loan Điện đẫm máu. Ha ha dù chết ta cũng muốn vậy ta dùng mang mình an ủi vạn oan hồn dưới kia. Nhưng may mắn thật, ông trời có mắt. Nhờ chàng đã thắp lên hi vọng cho ta, ta mới có thể sống vì mình 1 lần và cũng là vì chàng…
"chỉ là anh muốn quan tâm em nhiều hơn và dành cho em một cái ôm an ủi thôi""sao anh trái tim anh lại rung động vì em nhỉ?""anh lỡ yêu em mất rồi jeongwoo à...""Jeongwoo à,... dừng lại đi mà..."anh thấy hoàn cảnh của em thật đáng thương nên chỉ muốn quan tâm đến em một chút và dành tặng cho em một cái ôm coi như an ủi, nhưng có điều gì đó ở em khiến anh lại càng muốn quan tâm đến em nhiều hơn. Chỉ là quan tâm đến em thôi mà nhưng sao anh có cảm giác rằng trái tim mình thật sự đã rung động vì em rồi nhỉ. Và bây giờ, anh yêu em jeongwoo, anh chỉ muốn ở bên em đến trọn đời này, mỗi ngày ôm em quan tâm, chăm sóc em và dành trọn trái tim này cho em. Anh ước rằng mình sẽ thực hiện được những điều ấy cho em, anh sẽ không thất hứa với em đâu. Chỉ xin em đừng làm như thế thôi Jeongwoo của anh...…
- Đây là nơi mìn chia sẻ về cuộc sống hằng ngày của con mìn...cho nên ai ko thích thì lm ơn . CLICK BACK !!!!! - Mìn viết truyện này là cũng vì một phần mìn thích đọc về cuộc sống hằng ngày của các bé ...nên ủng hộ nhé các mẹ nhỏ ! - À có con thì show vào cho t coi lun nhá :3…
... Trái tim đau quá...Nguyên lai tất cả đô chỉ là lời nói dối...Sở vị hữu tình, hay tại tối cần an ủi đích thời gian bỏ qua đích xin giúp đỡ đích thủ...Sở vị đồng học, hay bình thường vui cười làm ầm ĩ, nhưng tại thời khắc mấu chốt đích không tín nhiệm, xa lánh, xa cách, hòa cô lập...Sở vị sư trưởng, hay vô ôn nhu đích băng lãnh đích mặt, băng lãnh đích ngữ khí, còn có gia trọng đích nghiêm phạt...Sở vị từ ái, càng bàn cờ thượng bí mật đích thao túng thủ... Trưởng giả hòa ái đích khuôn mặt hạ, thị giảo hoạt nhi bất trứ vết tích đích trí mạng đích tính toán...…
- Trương Quý Vi - cô con gái độc nhất nhà họ Trương. Yêu chiều nâng niu như báu vật, được nuôi dạy không một sự lễ nghi hà khắc nào. Từ nhỏ chưa một lần được bước chân ra khỏi biệt phủ, là một món đồ xinh đẹp được bao bọc bởi hàng trăm lớp.- Kỷ Du - cháu trai ông trùm giới hắc đạo. Lãng tử ăn chơi phóng đãng, trốn tránh kế vị. Từ nhỏ đã bị cha mẹ huấn luyện không khác gì một con dã thú, che đậy răng nanh bằng môi trường của một kẻ vô dụng. - Bọn họ gặp nhau thế nào ? an ủi nhau ra sao ? là yêu hay thù ? ... Tất cả đều sẽ được làm sáng tỏ.…
đây là câu truyện kể về cuộc sống của một người mắc hội chứng tự kỷ và anh ta đã tưởng tượng ra một người bạn trai và hay gọi người ấy là "anh hai", bởi vì anh ta đã coi "anh hai" là nhân cách thứ hai của mình. câu truyện này cũng là kể về chính cuộc đời của tác giả khi mà anh đã phát điên vì phải ở trong nhà quá lâu vì bệnh dịch covid 19, và niềm an ủi duy nhất đối với anh đó chính là "anh hai"…
Bước đi trong bóng tối điên cuồng của ánh trăng điên loạn.Một bàn tay vô hình kéo những sợi chỉ rối.Hắn khập khễnh bước đi.Những vết đi cứ trải dài thành một đường thẳng.Một con người với hình dạng của một con rối, những ngọn lửa vẫn bùng cháy, hắc ám lan tràn, những tiếng hét trong vô vọng vang lên khắp cánh rừng.Hắn nở một nụ cười khó khăn như để an ủi chính mình.Viper Hermetic Scandinavia.Ngươi cũng chỉ là một trò vui của vận mệnh, một món đồ chơi.…
Thể loại: Viễn tưởng, hành động, tình cảm, lãng mạn.Trong một thế giới tương lai, nơi con người bị tổ chức bí ẩn lợi dụng làm thí nghiệm cấy ghép gen, Minh Hà - một cô gái bị biến đổi thành chiến binh, cùng Hạnh Nhi - người mang nhiều tổn thương quá khứ, phải tìm cách sống sót và chiến đấu. Giữa những âm mưu đen tối của tổ chức, họ tìm thấy tình yêu và sự an ủi trong nhau, trong khi phải đối mặt với kẻ thù tàn bạo và bí mật kinh hoàng về gen.…
Cô sống lại sau khi qua đời lúc mới 20. Hung thủ ở trước mắt bao người đẩy cô ra đường lớn.Thế nhưng, những người chứng kiến―Người cha kính yêu của cô nói với hung thủ giết người: Đừng áy náy, đây không phải lỗi của con.Người mẹ từ ái của cô nói với hung thủ giết người: Không sao cả, mẹ còn có con, so với đứa con gái ruột kia ngoan ngoãn hơn.Em trai thân yêu của cô nói với hung thủ giết người: Hừ, loại phụ nữ này chết sớm hơn thì tốt, còn sống chỉ tổ làm tôi mất mặt!Người đàn ông cô yêu nhất nói với hung thủ giết người: Trước giờ anh chỉ yêu mình em.Hung thủ giết người cảm kích rơi lệ, tựa như đoá sen trắng đơn độc mà tinh thuần, nhưng không ai nhìn thấy nụ cười mỉa mai ác độc của ả.Cho nên―Cơ hội làm lại một lần nữa đã tới, cô muốn đoạt lại gấp bội những thứ thuộc về cô, cô cũng muốn làm cho kẻ giết người được toàn thế giới an ủi - người đàn bà cướp đi mọi thứ của cô, nếm thử cảm giác đau đớn tận linh hồn.----Cop…
"Sau những cơn mưa phùn bất chợt mùa xuân thì những cơn mưa rào mang không khí mùa hè đến. Thời tiết bắt đầu trở lên nắng nóng. Trông mọi vật lúc này thật đẹp, bầu trời thì trong xanh hơn. Không mang vẻ trầm buồn như mùa thu, không lạnh giá như mùa đông, không ấm áp, mưa phùn như mùa xuân, mùa hè đến mang theo không khí rộn ràng, sôi nổi. Dưới tán cây xanh ngắt, tôi đã gặp em, một người ít nói, khó gần và cũng hay tiêu cực nữa, nhưng chính những điều đó khiến tôi lại càng muốn thay đổi em, muốn thắp lên nụ cười trên môi em. Tôi vốn chẳng phải người giỏi ăn nói, giỏi an ủi, đôi lúc chỉ là lắng nghe em nói, đôi lúc thì chỉ còn biết chọn cách im lặng mà chẳng thể làm gì. Có lẽ cái tôi giỏi nhất chắc là im lặng và bắt em chịu đựng một mình, tôi chẳng thể nói ra một điều gì đó ngon ngọt hay chí ít là an ủi và khuyên nhủ. Nhưng em vẫn yêu tôi vì lí do nào đó, nó làm tôi phần nào cảm thấy mình không còn bất lực trong mối quan hệ này, và cũng tiếp thêm cho tôi hi vọng để tiếp tục làm em cười, tiếp tục khiến em trở lên ý nghĩa giống như cái tên đẹp đẽ của em vậy..."Mọi nhân vật, tình tiết trong phim đều là giả tưởng, mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên.Không sao lưu, đăng tải lên bất kì nền tảng nào khác.Chúc độc giả có thời gian vui vẻ khi đọc truyện. Xin cảm ơn!…
"mỗi ngày mỗi ngày đối với lee minhyuk đều như cuộn băng trôi chậm bị mắc kẹt lại ở mãi 1 bài, replay đến khi loa rè không thể phát thêm tiếng, khiến chae hyungwon mỗi ngày đều cố gắng giúp cuộn băng ấy next bài tiếp theo"vài dòng như an ủi chính mình viết sau ngày 31/10/2019tất cả mọi chuyện chỉ là hư cấu được viết theo thế giới mong ước của mình. 2020 mong mọi người sẽ được hạnh phúc.*note: lowercase…
Rimuru bàng hoàng vì những gì đã xảy ra với Tempest, trước mắt cậu.Rimuru tiếc thương cho những người đã bị bọn chúng sát hại dã man.Cậu căm hận chúng, những kẻ dám làm ra việc kinh khủng đó.Rồi Rimuru tuyệt vọng vì mình quá yếu đuối, chỉ có thể giương mắt lũ ác ôn đó làm càn.Cậu hận vì bản thân quá yếu đuối, càng hận hơn vì chính bản thân cậu đã khiến thuộc hạ, những người mà cậu coi như gia đình bị sát hại.Thấy Rimuru như vậy, Helios gật gù tỏ ra thông cảm và thương xót. Hắn khom tiến lại chỗ cậu thật chậm rãi, rồi đưa tay lên xoa vai cậu an ủi.- Ta rất lấy làm tiếc...Rimuru=Tempest.Hắn cố trấn an cậu nhưng không có tác dụng. Cơ thể cậu cứ thế run lên bần bật. Những hình ảnh, kí ức về những thuộc hạ đã vào sinh ra tử cùng cậu cứ thế hiện ra, ám ảnh cậu như đang trách cứ, vây lấy cậu mà chửi rủa.- Tại_tại sao lại hồi sinh tôi!? Tại sao!? Đừng! Làm ơn... A!Rimuru đã khóc, người mà trước giờ luôn thể hiện ra bản thân mạnh mẽ nhường nào bây giờ lại túm chặt vai hắn, thút thít.Hắn vẫn nhìn cậu đăm đăm, vẻ thương xót đã không còn hiện hữu trong tiêu cự. Helios nghiêm túc đề nghi:- Muốn trả thù không?Rimuru ngước lên nhìn hắn, cậu nén cái sụt sùi, dõng dạc trả lời:- Phải! Tôi phải trả thù!…
Truyện thuộc thể loại ảo tưởng, vô cùng phi thực tế ╮(╯_╰)╭. Mọi người đừng tưởng là thật đấyTui lại đi đào hố tiếp (*^﹏^*)Văn ánVương Thiên An cô vì sự cố gặp cậu ấy, vô tình gặp nhau, cãi nhau, vô tình thích nhau. Dịch Dương Thiên Tỉ cậu là người trầm tính, lạnh lùng. Thế mà vì cô ấy mà tính tình trở nên ôn nhu cùng cô ấy cãi nhau, trêu chọc đánh nhau, an ủi, muốn được ở mãi bên cô ấy cùng cô ấy ở cùng một chỗ.Trích đoạnThiên Tỉ cậu có ngon xuống đây!!Thiên An cô có giỏi thì bay lên đây giống tôi này.****Cậu phiền não: "Tôi đã thích một người, nhưng mà không biết nói thế nào với cô ấy." Cô đề nghị: "Đơn giản thôi mà! Không phải cứ nói thẳng với cô ấy là" tớ thích cậu" được sao?"Cậu rầu rĩ: "Thế nhưng mà... Tôi sợ cô ấy sẽ từ chối."Cô an ủi: "Làm gì có chuyện đó, cậu là người ưu tú, tài giỏi như vậy, ai đầu không não mới từ chối"Cậu gật đầu: "Vậy được, tớ thích cậu !"Cô "... À, đúng lúc tôi là đứa không não..."Cậu: "..."Dịch Dương Thiên Tỉ cậu còn có vài khả năng vô cùng đặc biệt. **********Mọi người muốn biết Thiên Tỉ có khả năng đặc biệt gì thì mới đón xem truyện mình nha. Mình không nói trước âu😉Truyện thuộc bản quyền của author: Anon vui lòng không reup hay đem đi nơi khác…
Thể loại: Ngôn tình, học đường, chữa lành, thanh xuân vườn trường.Giới thiệu:Chẳng ai biết được sự cá tính bên trong tôi chính là những vết thương lòng đau đớn giằng xé trong cơ thể yếu ớt này của chính mình. Tôi ghét cái sự tệ hại, yếu đuối này của bản thân. Vì thế nên tôi tự chọn cách sống riêng cho bản thân, một mình ôm lấy những nỗi đau, tủi hờn đã dày vò tôi trong quá khứ. Còn cậu, vậy mà lại đoái hoài đến con người vốn chả khác gì một thằng con trai như tôi lại dang tay ôm lấy thân thể yếu đuối này mà an ủi, chữa lành những vết thương dường như đã không còn lành lặn như trước.…
* Nhân vật chính: An nhiên * Tư Tĩnh * Nhân vật phụ: Mặc Phong, Ngạo Minh, Tống Diệu và Điền Vân Dạ Tuyết, Bảo Ngọc, Tiểu ThúyAn nhiên nhan sắc tầm thường, tính cách cổ quái dễ thân khó gần, làm người ngay thẳng, một lòng hướng thiện chỉ làm những điều mình cho là đúng. Cả cuộc đời không cầu người yêu một lòng một dạ đợi chờ tri âm.Tư Tĩnh không hội đủ tiêu chuẩn đẹp trai, nhà giàu, học giỏi. Tạm gọi dễ coi dễ nhìn, lạnh lùng nhưng so với bao người cũng cho là có chút can đảm.Vì sao anh đến một đất nước xa lạ không thể định trước ngày sẽ trở về cố hương.Mặc phong ta thương người con gái ấy, ta muốn che chở cho cô ấy , muốn cho cô một nơi trú chân bình yên thế nhưng hình dáng Tiểu nhiên dịu dàng, ấm áp nay đã tan theo hư ảo chỉ còn một người ta không thể nhận ra.Ngạo Minh: Lần đầu gặp cô ấy rơi nước mắt, muốn an ủi nhưng không biết nói gì. Lần nữa gặp lại là một hồi chuyện cười, lần nữa gặp lại nhờ nhìn người ấy mà cảm thấy được an ủi, đã xác định sẽ truy người làm vợ ta thế nhưng người lại biến mất không có dấu vết gì. Gặp thêm một lần nữa người thẳng thắn thật dễ thương thế nhưng cũng hiểu là không có cơ hội, phải đi thôi.Những con người nhờ nhân duyên mà từ những nơi xa xôi tại nơi này gặp được nhau. Cuối cùng là ai vì ai mà sẵn sàng trả giá...…
Câu chuyện xoay quanh cuộc sống thường nhật của cô gái tên Nguyệt Thảo khi đối mặt với căn bệnh trầm cảm . Nguyệt Thảo mắc căn bệnh trầm cảm nhưng cô không nhận được sự quan tâm đúng cách đến từ gia đình cũng như chăm sóc y tế nên cô luôn phải tìm cách tự chữa lành, an ủi cho bản thân. Xung quanh cô cũng có nhiều người bạn luôn ở bên chia sẻ và giúp đỡ cô, trong đó nổi bật là cô gái tên Thu Anh( không rõ tuổi) một cô gái xuất hiện và rời đi đều mang một vẻ thần bí khó hiểu. Cuộc sống xung quanh Nguyệt Thảo cùng với gia đình và bạn bè vẫn cứ tiếp diễn, có những niềm vui, nỗi buồn và cả sự sụp đổ ập tới với cô. Bằng sự quan tâm , giúp đỡ đến từ gia đình, bạn bè cùng chính bản thân mình, Nguyệt Thảo sẽ dần trưởng thành và cố gắng để thoát khỏi màn sương đang bao phủ bản thân.…
Thanh xuân là gì? Là những cặp bạn nào đó cùng nhau đạp xe, vui đùa. Hay là thanh xuân thì phải vùi đầu vào sách vở, học hành. Hoặc có thể là vào những buổi trưa hè những cặp bạn thanh mai trúc mã không hay biết mà cùng nhau lớn lên. Cảm giác giận hờn, ghen tuông, hay là những lúc khi khóc thì bên cạnh luôn có một người che chở, vỗ về, ăn ủi. Rồi dần dần nảy sinh tình cảm với nhau. Đau khổ, tổn thương, ghen tị những cảm giác trong tình yêu. Người trong cuộc thì hạnh phúc vậy người ngoài cuộc, người thứ ba thì sao họ sẽ có những cảm giác như thế nào? Thanh xuân của tớ sẽ mang đến cho bạn đọc những điều đó. Mong mọi người đón đọc…
Một cô công chúa bướng bỉnh lại đi thích một anh chàng hầu cận bí mật của mình nhưng lại không dám nói. Anh chàng hầu cận kia cũng vậy. Mặc dù tự bản thân anh biết mình chỉ là hầu cận, thân phận thấp hèn nhưng cậu vẫn luôn tự an ủi bản thân mình là "yêu thì có gì sai chứ". Cô công chúa bướng bỉnh dần nhận ra tình cảm của chàng. Nhưng cái thứ tình cảm ấy không được mọi người chấp nhận, không được công khai mà họ chỉ cố làm cho nó rạng nứt. Không thể làm thứ tình yêu đó rạng nứt, vì một khi đã yêu thì có làm gì đi nữa cũng không thể tách ra được...…
"Nơi có gió êm đềm thổi nhẹ qua tâm hồn tràn đầy những vết rách ấy, tưởng chừng nó sẽ an ủi, giúp tôi nhẹ nhàng hơn. Nhưng không, nó lại cuốn chặt lấy tim tôi và bóp nát đến chết- Như anh từng làm điều đó với tôi vậy"Sau bao nhiêu năm toy củng đã quay trở lại gòi đâyyy, đây sẽ là fanfic thứ hai toi viết về FGVM hỳ ^^Chuyện kể ngôi thứ nhất, một câu chuyện của một anh chàng sinh viên sắp ra trường và anh chàng tân sinh viên sẽ có gì thú vị nhỉ? Lãng mạn, ngọt ngào hay sóng gió, bão tố?P/s: Dạo này mình bận quá nên có thể sẽ hoãn lại viết chap 2+ trở đi :'))), nếu bạn ủng hộ bộ truyện này thì chờ tin vui của mình nhé! Mình sẽ cố hết sức để ra truyện mớiArigatooooo 🫶✨✨…