[phaiday] mi mục truyền tình
我提笔不为离愁ta đề bút chẳng phải vì nỗi buồn biệt ly只为你转身回眸mà chỉ vì cái ngoảnh đầu của chàng.…
我提笔不为离愁ta đề bút chẳng phải vì nỗi buồn biệt ly只为你转身回眸mà chỉ vì cái ngoảnh đầu của chàng.…
Trên vách đá, nơi có một đồng hoa diên vĩ nở rộ, nơi mà có một con người đã nằm xuống. Con người đó về với đất, đắm chìm trong sự dịu dàng và hòa mình vào với mặt đất ấm áp. Có một thiên thần vẫn đang ngồi ở đó, và rằng cho đến khi xương cốt của người tan vào trong cát bụi,cho đến khi linh hồn của người đến với thiên đường, đến với chúa. Thiên thần vẫn sẽ ngồi ở đó, ngồi đợi chờ người ở nơi ấy cùng những miền kí ức đã mãi đi xa.__________________________________TốMikhail, TốMikhail, TốMikhail. Điều quan trọng phải nhắc lại ba lần, Lương Tố top, Mikhai bot.…
Người ta nói Quá khứ rẻ tiền không thể làm phiền Tương lai đắt giá. Ừ thì đúng. Nhưng chẳng phải cái Quá khứ đó xây dựng nên con người của bạn hôm nay sao? Nếu không có Quá khứ đó thì làm sao bạn biết được những lỗ hỏng tồn tại trong cuộc sống này? Thậm chí là trong trái tim bạn. Bạn nghĩ nếu quá khứ bạn thay đổi thì hôm nay bạn sẽ khá hơn? Chắc gì là vậy??!Quá khứ là những ánh nắng nhẹ dịu tạo nên chùm tia hào quang rực rỡ Có thể không muốn nhớ nhưng cũng đừng quên.... Dù cho đó là kí ức đẹp hay kí ức tồi tệ....…
Văn án Trường đại học nổi tiếng nhất nhì đất nước đang bàn tán xôn xào về việc hoa khôi và soái ca của trường là đối thủ không đội trời chungMọi người bàn luận khắp nơi còn chính chủ thì đang ở nhà ôm ấp nhau Cô ngồi trên đùi câu cổ anh hỏi " Anh thấy sao về tin đồn trong trường " Anh ngước nhìn cô ánh mắt đầy dịu dàng bỗng đứng dậy bế cô lên , vừa đi vừa nói với giọng ẩn ý " Mặc kệ tin đồn , anh nghĩ chúng ta cần làm chuyện khác quan trọng hơn"…
Thu - Một cô nàng mạnh mẽ, luôn muốn thành học sinh ngoan ?Hạ - Một chàng trai cá biệt, với tính cách nổi loạn ?Đông - Một cô nàng cá tính, thỉnh thoảng hơi tăng động ?Xuân - Một chàng trai hiền dịu, có niềm đam mê với âm nhạc ?Rồi chuyện của họ sẽ đi về đâu đây.....Credit:@-coludy-/@Crystal_Jouse…
An Nhiên, một "thiên thần ngoan hiền" trong mắt mọi người, nhưng bên trong lại là một cô gái đầy châm biếm và khinh đời. Cô sống bằng lý trí, khéo léo che giấu bản thân, giỏi tự lập và chưa từng tin tưởng ai.Rồi một ngày, giữa cơn mưa bất ngờ, cô va phải Minh Quân - chàng trai tưởng chừng ngốc nghếch nhưng lại ẩn giấu nhiều bí mật. Cuộc gặp gỡ tưởng tình cờ ấy lại mở ra một chuỗi biến cố: sự ganh ghét, hãm hại, những màn đấu trí ngầm, và cả sự xuất hiện của một người không hề đơn giản.Giữa thế giới đầy giả tạo này - ai mới là người thật sự che chở cho cô? Và liệu đó là may mắn... hay chỉ là sắp đặt từ đầu?…
Tác giả: Bán Tiệt Bạch TháiTình trạng: Hoàn gốc, đang editSố chương: 70 chính văn, 4 ngoại truyệnVì quá thích bộ này nên mình quyết định edit tiếp. Chương 1-28 đã được edit bên wattpad của nhà khác và thấy bạn bên ấy drop lâu quá nên mình quyết định tìm nguồn và dịch tiếp.Link chương 1-28: https://l.facebook.com/l.php?u=https%3A%2F%2Fwww.wattpad.com%2Fstory%2F249857701%3Futm_source%3Dios%26utm_medium%3Dlink%26utm_content%3Dstory_info%26wp_page%3Dstory_details%26wp_uname%3DHaVy23%26wp_originator%3DKlOlDmm9tjUEsKbl3PhoRVogMqaOGjmDZabWJdnkzmw5kXtA0VEMb6NVuy3MjE8DTUp18U49SAUBFzTVh6YwH%252BdgwLFUT5CQByPtCSu%252F3l8fMef5IsDq%252BdsruNdRuXbV%26fbclid%3DIwAR2wkiG0dK9VwKSLLwkpJ1iFXgiH2pDUPzHbbrnVHrhM1mhjtnRuAh2E83Q&h=AT1XVoxNvZa1jYnCNjVvxEbie6FdDvJAAO_ImdPXcD68Rwhjo-UuzUc_GcCO65Q3qO84P5fpIJAWfYJ5NINg1zGDLfykw9RqPKqyk6G76Ced0NqiAqjlqUzs8yh8xXiPX2LwjgMình có nhắn bạn bên wattpad nhưng chưa nhận được câu trả lời, nên mình quyết định thầu tiếp bộ nàyTruyện được edit phi lợi nhuận, nghiêm cấm re-up trên mọi mặt trận. Nếu xảy ra re-up mình sẽ để pass nhéCác vấn đề liên quan đến truyện có thể thoải mái bình luận bên dưới, mình hoan nghênh tất cả ý kiến đóng góp của bạn đọc. Mình đi làm rồi nên thời gian có chút bận, đang dịch nên sẽ tranh thủ mỗi ngày 1 chươngCác bạn ủng hộ mình bằng cách thả sao và bình luận nhé <3 Wordpress: https://wordpress.com/view/xiaozhendotcom.wordpress.com…
Như cách mùa đông lạnh lẽo thương lấy khí trời mùa xuân dìu dịuTôi đang chờ đợi người…
Một trái tim vỡ nát thành từng mảnh nhỏ, tự hỏi rằng thế giới liệu có thể dịu dàng với em một chút không…
Nhân vật:Công- Triệu Minh Dương: 19 tuổi, là ngiời khá vui vẻ, đôi lúc cọc tính, lạnh nhạt, ấm áp lại vô cùng sĩ diện. Về phương châm tình cảm lại rất thuần khiết.Thụ- Trần Hạ Minh: 19 tuổi, đáng yêu, vui tính, dịu dàng, ấm áp, đôi lúc ngốc và phiền. Đặt biệt nấu ăn rất ngonNữ phụ 1- Lữ Hạ Minh: 19 tuổi, là 1 cô gái ngoan ngoãn, hiền lành, ngốc nghếch. Rất mực yêu thương em gái mìnhNữ phụ 2- Lữ Hạ Minh: 19 tuổi, khá trầm tính, hoạt bát, vui vẻ, "yêu thương" chị gái mìnhNữ phụ 3- Tô Linh Vân: 19 tuổi, là thanh mai trúc mã với thụ 2 người có hôn ước từ nhỏ. Tính cách ngang bướng, hung hăng, luôn muốn đạt được thứ bản thân không thể có được.…
THỂ LOẠI : HE , ngôn tình , vườn trường.Anh-Đăng Khoa-1 chàng trai THPT trẻ trung , năng động và đặc biệt luôn dịu dàng với người con gái anh yêuCô-Phương Nhã- 1 cô gái THCS tính cách đôi lúc bướng bỉnh cọc cằn như trẻ con lúc lại dịu dàng trưởng thành hay suy nghĩ tích cực không kiềm chế được cảm xúc của mình ... ________Bao lâu nữa m sẽ quay về với t !?-Cô nghẹn ngào trong nước mắt ...-T không biết nữa...t xin lỗi...là do m đã chậm 1 bước rồi...Anh đau lòng xót xa... ________Đúng! Tình yêu như con dao hai lưỡi, nó cho ta ngọt ngạo, hạnh phúc cũng cho ta cảm nhận đau đớn xót xa ... Vì vậy, nếu yêu nhau hãy trao đến nhau những tình cảm ấy, đừng giữ mãi trong lòng... Vì 1 phút bỏ lỡ thì 1 đời hối hận... Cảm giác đau xót vô cùng...…
Năm 16 tuổi tiểu Hoàng lần đầu gặp được Tuyến. 18 tuổi cô được bà mười nhận vào làm người giúp việc, mỗi ngày đều được gặp Tuyến. Cứ ngỡ chỉ cần làm việc chăm chỉ là có thể lâu dài nhìn trộm hình bóng của anh, âm thầm chăm sóc, quan tâm anh với tư cách là người làm việc cho gia đình anh. Nhưng tiểu Hoàng quá tham lam. Cô muốn được Tuyến cười với mình, dịu dàng với mình, nắm tay mình, che chở cho mình giống như...giống như buổi chiều hôm thứ 7 nghỉ phép, anh dắt về một cô gái xinh xắn, dịu dàng và giới thiệu với mọi người trong nhà :"Mẹ, đây là Thuỷ Như, bạn gái của con. Ba con muốn kết hôn rồi." Họ nhìn nhau cười thật hạnh phúc. Bà mười cười hiền lành dẫn họ vào nhà, khung cảnh hài hoà, ấm áp.Mẹ ơi, thì ra người mình thích cũng thích mình lại có thể hạnh phúc và tốt đẹp như vậy. Mẹ ơi, trên đời này chả còn ánh sáng tốt đẹp cho con dõi theo nữa rồi. Tiểu Hoàng lặng lẽ trong bếp nấu bữa tối, hơi nước đảo trong mắt kiên cường kiềm nén không dám rơi những giọt nước mắt cô đơn, khổ sở.…
Một câu chuyện dịu dàng nhưng không thể thiếu sự cuồng nhiệt của thanh xuân.…
Thanh xuân của tớ vì có cậu nên trở nên thật dịu dàng…
Chị nói thật dịu dàng, nhưng người nghe vẫn nhận ra được trong chỗ dịu dàng ấy một cung điệu tàn ác không cần thiết. Chị giận rồi. Một cơn giận hợp lý dù bỗng bộc phát từ một ngõ ngách không tên trong miền cảm xúc của chịCơn mưa giăng xuống, làm ướt mái đầu, xoa dịu cả mọi ẩn ức giữa em và người.…
Trong thế giới nơi ma cà rồng thống trị, loài người chỉ còn là gia súc sống trong bóng tối. Những đứa trẻ mồ côi bị giam giữ dưới lòng đất, lớn lên trong đói khát và sợ hãi.Giữa màn đêm ấy, ba sinh mệnh nhỏ bé đã nương tựa vào nhau để tồn tại - Yuuichirou với ngọn lửa căm hận, Mikaela với đôi mắt dịu dàng nhưng ẩn chứa nỗi buồn, và cô gái nhỏ luôn giữ ấm trái tim của họ bằng sự dịu dàng và niềm tin mong manh vào ngày mai.Nhưng tự do nào cũng phải trả giá bằng máu. Cuộc trốn thoát khởi nguồn từ hy vọng lại dẫn đến bi kịch chia ly. Khi máu thấm đỏ màn đêm, tình bạn, tình yêu, và lời thề tuổi thơ sẽ bị thử thách giữa ranh giới sống - chết, người - ma cà rồng.Đây là câu chuyện về ba đứa trẻ mồ côi... những người chống lại định mệnh tàn khốc của một thế giới đã bị nuốt chửng bởi máu và bóng tối…
Giới thiệu truyện - HạHạ là câu chuyện nhẹ nhàng về những tháng ngày cuối cấp, nơi có tiếng ve, có nắng vàng và có cả những rung động đầu đời chưa kịp gọi tên. Lý Hạ Miên cô gái thanh thuần, ít nói và Lê Trọng Phúc nam sinh nổi bật, học giỏi nhưng phóng khoáng, học cùng lớp suốt ba năm nhưng gần như chẳng có mối liên kết nào.Cho đến một lần đi chơi chung, một bức ảnh chụp tình cờ, một ánh mắt thoáng qua, mọi thứ dần thay đổi. Tình cảm của tuổi mười bảy đến thật chậm, thật dịu dàng, như chính cách Hạ Miên lặng lẽ lớn lên giữa thanh xuân.Hạ không ồn ào, không kịch tính, chỉ là một mảnh ký ức bình dị mà ai cũng từng có trong đời.…
Han Yujin sống lặng lẽ như một trang sách chưa mở.Cậu tránh những nơi ồn ào, không thích trò chuyện, và luôn ngồi một mình gần khung cửa sổ - nơi ánh nắng dịu nhất chiếu vào, và tiếng thế giới bên ngoài nghe như đang ở rất xa.Cậu không cần ai hiểu, cũng không muốn ai bước vào không gian của mình.Cho đến khi Kim Gyuvin xuất hiện - với giọng nói ấm như ánh nắng, nụ cười rực rỡ như giữa tháng Sáu, và trái tim đủ lớn để lắng nghe cả những điều không thành lời.Một cậu trai quá yên tĩnh.Một cậu trai quá rực rỡ.Họ gặp nhau trong một mùa nắng lưng chừng, nơi không ai đi tìm ai, nhưng lại chạm vào nhau như một sự tình cờ được sắp đặt từ rất lâu.Đây là một câu chuyện nhẹ như nắng đầu hè, dịu như bản nhạc không lời sau giờ học, và âm ỉ như một thứ cảm xúc không thể gọi tên."Nếu tớ nói nhỏ lại, cậu có nghe được không?""Tớ vẫn luôn nghe. Chỉ là... không biết có nên trả lời."…
Chưa đủ nhớ để gọi là yêuChưa đủ quên để thành xa lạEm ám ảnh anh giữa hai chiều quên nhớNghiêng bên này lại chống chếnh bên kia Dịu Dịu…