Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Anh bé là bía của tớ từ lâu lâu lắm rồi. Từ khi anh bé mới xuất hiện tớ đã thương. Nhưng anh cũng đã đi rồi. Con người "bề ngoài nham hiểm nhưng tấm lòng trong sạch như cỏ thơm" ấy cũng đã đi rồi...Thương anh, tớ để tình cảm của mình ở đây anh nhé.…
Thể loại: Thanh xuân ngọt ngào, sủngTag: Ngôn tình hiện đại | Vườn trường | Học bá | Xuyên sáchTóm tắt:【Xuyên sách + nữ chính ngại giao tiếp + nam chính siêu cấp điên + song khiết】【Có couple phụ, nhưng không chiếm nhiều đất diễn】Trong mắt người khác, Văn Sơ là một đóa hoa nhỏ ngoan ngoãn, dịu dàng, nhưng thực chất cô lại là một người cực kỳ sợ giao tiếp xã hội. Một ngày nọ, cô xuyên vào một cuốn tiểu thuyết thanh xuân vườn trường, trở thành bạn gái cũ "làm màu" của nam chính.Theo cốt truyện, cô phải dùng đủ chiêu trò khóc lóc, quấy phá khiến nam chính chán ghét đến mức phải chia tay, làm bàn đạp tôn lên tình yêu ngọt ngào của đôi nam nữ chính.Ban đầu, Văn Sơ định bụng diễn cho xong rồi rút lui êm đẹp.Thế nhưng, cô chợt nhận ra nam chính là một kẻ u ám, điên cuồng, có xu hướng chiếm hữu cực đoan.Làm theo cốt truyện thì có nguy cơ bị trả thù,Nhưng chủ động chia tay cũng có thể khiến nam chính ghi hận mà trả đũa.Giữa thế tiến thoái lưỡng nan, cô lên mạng tìm cách chia tay bạn trai sao cho "an toàn" và nhận được một câu trả lời: Dùng sự dính người để gây áp lực!Vừa "làm màu", vừa kiểm soát, lúc nào cũng nhắn tin dồn dập, ép anh phải thân mật... Văn Sơ tin rằng một người lạnh lùng, ưa sạch sẽ như Tịch Lê Dã chắc chắn sẽ chạy mất dép.Thế nhưng...Cô nhắn tin oanh tạc, anh trả lời trong một nốt nhạc.Cô cố tình làm nũng, anh lại kiên nhẫn dỗ dành.Đến khi nữ chính nguyên tác xuất hiện, Văn Sơ lấy hết can đảm đề nghị chia tay để "trả lại tự do" cho anh... thì lại bị anh ép vào góc tường, hôn đến mức kh…
Một người giữ chặt công lý. Một người ôm trọn bóng tối. Nhưng khi định mệnh bắt hai trái tim ấy phải va vào nhau ai sẽ là người buông tay trước?Daou cảnh sát ngầm lạnh lùng, vào hang ổ mafia với nhiệm vụ triệt phá đường dây rửa tiền quốc tế.Offroad ông trùm quyền lực, tàn nhẫn nhưng ngọt ngào, luôn che giấu trái tim mềm yếu sau vẻ ngoài nguy hiểm.Hai thế giới, hai thân phận, hai mục tiêu trái ngược nhưng chung một nhịp đập.Khi Daou dần bị cuốn vào sự dịu dàng của Offroad, và Offroad sẵn sàng vì anh mà lùi bước khỏi bóng tối...Liệu tình yêu có giúp họ vượt qua ranh giới giữa đúng - sai, thiện - ác?Hay tất cả sẽ chỉ còn là một vết thương sâu khi sự thật bị phơi bày?…
[Người ta thường bảo, mọi cuộc gặp gỡ đẹp đẽ đều bắt đầu vào một mùa xuân nào đó. Mùa xuân là mùa của sự khởi đầu, mùa của những đóa hoa bung nở, và cả những tia nắng bừng thức xua bóng đông tàn. Thế nhưng, mùa đông đôi khi cũng biết cách ươm mầm cho những tia sáng. Những tia sáng ấy dịu dàng mang theo hơi ấm, rồi chẳng hay từ lúc nào, lặng lẽ trở thành mùa xuân của riêng ai đó...."Nè Hikari, tên của em có nghĩa là ánh sáng đó." Choso nắm lấy tay em, nắn nót từng nét trên giấy."Thế ạ? Thế của Yuji là gì hả anh?""Mặt trời." Anh bật cười. "Ánh sáng và mặt trời, tên của cả hai đứa đều rất rực rỡ và ấm áp.""Như anh Choso ấy ạ?" Cô nhóc quay sang ngước nhìn cậu trai cạnh mình, đôi mắt cong lên như vầng trăng nhỏ.....Có lẽ từ giây phút ấy, mùa xuân đã được gieo mầm.]…
miên man và lại là những miên man của dòng suy nghĩ. bất cứ khi nào những cảm xúc quẩn quanh trong óc làm phiền tới tâm trạng, tôi sẽ ở đây, gạt hết, trút hết những suy tư, lo lắng và trăn trở về thế sự.chỉ có thế tôi mới thấy rằng mình được chữa lành đôi chút, dịu lại đôi chút, và ổn định đôi chút. chỉ thế thôi.vậy nên chỗ này không dành để đọc, chỗ này để suy, cho người muốn trút bầu cảm xúc. ở đây tiêu cực, không nên vào.…
Xuyên Không Rồi!! nhưng hệ thống đâu?|PondPhuwin| Một cuộc hôn nhân thương mại.Không tình yêu. Không chờ đợi.Cho đến khi một tai nạn xảy ra.Phuwin tỉnh lại… nhưng không còn là Phuwin trước kia.Từ thiếu gia ngỗ ngược trở thành người dịu dàng, trầm tĩnh đến lạ.Cậu bắt đầu quan tâm chồng.Bắt đầu mỉm cười với hắn.Và cũng từ đó, trái tim của kẻ vốn sinh ra để làm phản diện… bắt đầu lệch nhịp.“Em rốt cuộc là ai?”“Là vợ anh”Một cuộc hôn nhân bị ép buộc.Một linh hồn xuyên vào thân xác cũ.Một phản diện dần dần biết yêu.⚠️ Cảnh báo nội dung ⚠️‼️‼️Tất cả tình tiết trong truyện hoàn toàn là sản phẩm tưởng tượng của tác giả, không liên quan đến bất kỳ cá nhân hay sự kiện ngoài đời thực.Đây là thể loại boylove có yếu tố nam mang thai (mpreg). Nếu bạn không thích hoặc không thoải mái với chi tiết này, vui lòng bỏ qua để tránh khó chịu.Mong mọi người đọc truyện với tinh thần giải trí và tôn trọng‼️‼️ ‼️‼️WARNING: fic này vài chap nội dung 🔞 có từ ngữ chưa chuẩn mực hoặc có thể gây khó chịu cho người đọc mọi người cân nhắc trước khi xem. Ai không xem được có thể skip, Đây là câu chuyện không có thật, chỉ dựa trên trí tưởng tượng. XIN CẢM ƠN🔞🔞 ‼️‼️‼️…
Tôi lặng yên bước đi bên cạnh Khôi, đâu đó tiếng đập cánh phần phật của bầy chim sẻ trên vòm bằng lăng bị giật mình, tiếng hò reo ồn ã của đám học sinh còn nán lại ngoài sân thể dục. Người ta bảo chiều tà chính là khoảnh khắc mà thế giới này dịu dàng nhất."Mày ơi tao nghe người ta nói cấp ba là giấc mơ thanh xuân ngọt ngào nhất" Tôi đá nhẹ hòn sỏi dưới chân, làu bàu, "Toàn lừa người, tao chỉ thấy mệt mỏi vì bài vở, và bực mình vì ngày nào cũng phải cãi nhau với mày"Khôi phì cười, tiếng cười trầm thấp quen thuộc, nó bước chậm lại để đi song song với tôi:"Thế mày muốn ngọt như thế nào?"Trước khi những dải nắng vàng ươm cuối cùng bị hành lang hun hút nuốt chửng, tiếng ve râm ran mùa hạ vùi mình vào màn đêm tĩnh lặng, tôi thoáng nghe thấy giọng Khôi vang lên, vô cùng rành rọt hòa vào tiếng gió."Với tao thì..." Khôi ngân dài câu nói, khẽ nghiêng người sang, hờ hững che đi ánh nắng chiều đang hắt thẳng vào mắt tôi, "Giấc mơ này không cần phải ngọt, chỉ cần người đứng cạnh tao vẫn là mày thì ồn ào một chút cũng chẳng sao."Có lẽ tuổi trẻ là thế, có cãi vã, có giận hờn, có cả những cái tôi bướng bỉnh ngút ngàn chẳng chịu nhường nhịn ai hệt như một giấc mơ chẳng ngọt chút nào.…
Tác giả: Đoan Mộc Ngâm NgâmThể loại: Ngôn TìnhSố chương: 196 chươngTrạng thái: FullNội dung:Tổng Giám Đốc Tha Tôi Đi, câu chuyện ngôn tình của tác giả Đoan Mộc Ngâm Ngâm đang được rất nhiều bạn đọc đón đọc với những tình tiết bất ngờ khó đoán. Truyện kể về một cô gái có gia cảnh khó khăn, cô phải tự mình đi làm thêm, dù vất vả nhưng cô vẫn lạc quan yêu đời. Và rồi do sự sắp đặt của số phận, cô đã yêu thầm anh, mối tình kéo dài từ thời đi học đến khi trưởng thành, liệu anh cũng yêu cô ??…
thanh vị ngọt dịu vẫn còn đọng lại trên khoé môi gã.dịu dàng đem điệu nhảy của em vào màn đêm hiu hắt.từng chút một, từng chút một.cho đến khi đôi chân kia mỏi mệt mà lỡ nhịp.…
An Chi có một kẻ thù không đội trời chung - Minh Khôi .Cậu ta học giỏi, đẹp trai, nổi tiếng... và phiền không chịu nổi.Ngày nào cũng kiếm chuyện với cô. Ngày nào cũng khiến cô tức đến mức chỉ muốn "xử đẹp" cậu ta ngay giữa lớp.Cho đến một ngày, An Chi vô tình quen được một người trên mạng.Một người dịu dàng hơn tất cả những gì cô từng nghĩ tới. Người luôn nghe cô kể chuyện mỗi tối. Người kiên nhẫn an ủi cô sau những lần bị Minh Khải chọc đến phát điên. Cũng là người khiến cô rung động lúc nào không hay.Nhưng điều đáng sợ nhất là - người cô thích và người cô ghét trên lớp... lại là cùng một người.Ban ngày, họ như chó với mèo. Tối đến, lại nhắn tin với nhau như một đôi yêu nhau thật sự.Trong khi An Chi vẫn chưa phát hiện ra sự thật, thì Minh Khải đã rung động thật sự trước những lời tin nhắn " đường ngọt " ấy .Và ghen với... chính bản thân.…
Họ là hai mảnh ghép vụn vỡ bị cuộc đời ném về hai thái cực: Thẩm Khuyết - kẻ độc hành trong bóng tối của bạo lực và sự im lặng u uất. Tô Nhiên - đóa hoa rạng rỡ nở rộ giữa kẽ nứt của sự ghẻ lạnh. Tô Nhiên dùng sự dịu dàng để khâu lại những vết thương lòng cho Thẩm Khuyết, kéo cậu ra khỏi vũng lầy của tuyệt vọng. Nhưng ai sẽ là người cứu rỗi cho chính cô gái luôn mỉm cười ấy? Cậu vì cô mà lần đầu học cách hy vọng, một người vốn đã quen với đòn roi và sự ruồng bỏ, lần đầu tiên biết run rẩy trước một cái nắm tay. Cô vì cậu mà gom hết chút ánh sáng cuối cùng của tuổi trẻ. Thế nhưng, định mệnh là một trò đùa tàn nhẫn. Khi sự thật trần trụi về gia đình cả hai bị phơi bày, Thẩm Khuyết chọn cách đẩy người mình yêu nhất về phía bên kia chiến tuyến. Những lời cay nghiệt thốt ra là để bảo vệ, hay thực chất là sự đầu hàng trước số phận?…
Thể loại: đam mỹ, xuyên thư, nhân thú, ngọt, ngược, HE, 1x1Couple: panda dính người thông minh đa sầu đa cảm Thuỵ Thuỵ x ba nuôi dịu dàng chu đáo hết mực yêu thương con trai Lý Hoành Nghị -------------------Phần truyện này đã lên ý tưởng từ rất lâu, kể từ lúc tôi biết đến pandabiz và những câu chuyện không mấy vui vẻ đằng sau đó. Tôi hy vọng các bạn panda dù gặp phải chuyện gì cũng có thể vượt qua, quan trọng nhất là có thể gặp được những người ba nuôi, mẹ nuôi thành tâm đối xử với các bạn.Cũng hy vọng tương lai gia đình Tiểu Kì Tích và những số phận không may khác có thể bình an trở về cố hương. --------------------Đồng thời đây cũng là một phần trong Challenge writing with ALA'S REALM, bao gồm 7 author với 7 topic sau:1. HongNguyetHa _ Tình một đêm/Nhất kiến chung tình (+Thả thính hiện đại/Đô thị)2. Iamimmure _ Gương vỡ lại lành (+Thần thoại/Nhân vật kinh điển/Hoạt hình)3. CieYue27 _ Nhân thú/Tu luyện thành tinh|thần (+Siêu năng lực/Tương lai viễn tưởng)4. Diep_Mong_Tu _ Hệ thống game/Xuyên thư5. Myahuyen1137 _ Học đường6. Lazycat0911 _ Duyên âm/Âm hôn7. PhongThienThanh _ Tình yêu bí mật***Thời gian đăng tải theo thứ tự như trên, bắt đầu từ ngày 05.08.2023 - 11.08.2023 trên wall cá nhân của từng author. Sau đó sẽ tổng hợp lại trên trang wattpad chung của nhóm @alahoaquason ***…
sum: Vergissmeinnicht: hoa lưu ly, chi lưu ly - mang ý nghĩa của lời tạm biệt, sự chia ly. tuy vậy " forget me not" còn mang mong muốn " xin đừng quên tôi " của người tặng.Năm ấy tôi nhớ rất rõ, Jennie mỉm cười dịu dàng, ánh mắt toát lên vẻ đượm buồn, em đặt lên tay tôi đoá lưu ly xanh vừa mới chớm nở. Mùi hoa thơm nhẹ lẫn vào không khí, tôi lúc đó chưa thật sự hiểu ý nghĩa hành động đó lắm, em thì thầm vào tai tôi một câu mà có lẽ đến bây giờ tôi vẫn luôn ám ảnh mãi.- Chúng ta, có lẽ là đến đây thôi!Rồi chạy đi, từ từ rời xa khỏi tầm mắt của tôi, hoà mình vào đám đông vội vã kia. Tối hôm đó, em nói lời chia tay rồi biến mất khỏi cuộc đời tôi. Mọi việc diễn ra nhanh đến mức, tôi không kịp nói lời tạm biệt.?…
Giới thiệu: Có những vết thương sẽ được thời gian xoa dịu. Nhưng cũng có những vết thương chỉ thật sự lành lại khi ta thôi gồng mình, cho phép bản thân được nghỉ ngơi. Và biết đâu, trong khoảng lặng ấy, sẽ có một người lặng lẽ đứng đợi ta với chiếc bánh dâu và ly sữa đậu nành còn ấm, để những ngày mưa trong lòng rồi cũng sẽ dần tạnh."Năm ấy, có hai cậu học sinh nắm tay nhau dưới tán phượng đỏ, cùng ngắm nhìn mùa hoa cuối cùng của một thời áo trắng."────୨ৎ───Truyện thuộc thể loại học đường, khoa học viễn tưởng, thời đại hư cấu, NamxNam, Học sinh xuất sắc x Học sinh xuất sắc.Lưu ý: Tên chương không liên quan đến nội dung của chương. Truyện này dành cho những ai ghét toán và thích toán, nói chung là ghét hay thích gì đọc cũng được. ( Bộ truyện được lấy ý tưởng từ mấy con điểm lẹt đẹt, cụ thể là toán, Moon bị ám ảnh với toán nên đừng hỏi lý do tôi lấy toán làm trung tâm^^)────୨ৎ────Chú thích: [Ở một góc nhìn khác] - Khi có dòng này sẽ chuyển sang viết ở ngôi thứ 3.(Vì một số lý do nên cần viết truyện này ở ngôi thứ nhất, nên ở một góc nhìn khác sẽ giúp khai thác cốt truyện và đọc giả sẽ dễ nắm cốt truyện hơn. Nhưng chỉ ở trong vài đoạn hoặc vài chương.)────୨ৎ────"Một số" chi tiết dựa trên câu chuyện có thật.…
Bùi Nguyên Tuân, vị Tướng quân dẹp loạn lừng lẫy của triều Đại Ung triều, anh tuấn, oai phong, khí phách. Nhưng đã quá hai mươi lăm tuổi mà vẫn chưa thành thân, chỉ nạp một thiếp thất xinh đẹp vào hậu viện.Thiếp thất này tuy nghe lời, ngoan ngoãn, rất đáng thương nhưng thân phận thấp kém, không thể làm chủ mẫu của phủ Tướng quân.Lão phu nhân đã quyết định, muốn cưới một vị tiểu thư đích nữ danh gia vọng tộc xứng đôi vừa lứa cho Tướng quân làm chính thê.Bùi Nguyên Tuân hết lòng hiếu thuận, im lặng chấp thuận, nói với thiếp thất: "Đợi sau này chính thê vào cửa, ta sẽ cho phép nàng sinh con nối dõi. Tuy là thứ tử, nhưng cũng sẽ không thiên vị, đối xử như nhau.".....…
Một cậu con nuôi bị xem như công cụ đánh bóng danh tiếng. Một thiếu gia kiêu ngạo, lạnh lùng, luôn cho rằng tình cảm là thứ xa xỉ. Nhưng rồi, từ cái nhìn ghét bỏ đến ánh mắt dịu dàng, từ xa lạ thành không thể rời xa... Quang Anh và Đức Duy đã bước vào đời nhau như định mệnh.- liệu hạnh phúc có thể thật sự đến với họ?…
nguồn : https://truyenfull.vn/suong-khoi-giai-nhan/Biên tập: CandyTác giả : Du Du Nhàn NhànSố chương : 10 [1] Nam khaMột bóng xanh bích nhạt buông xuống từ cây lê, xoay một vòng trên mặt đất, hóa thành hình người.[2] Bồ đềĐợi đến ngày chàng thích ta, tên của ta sẽ xuất hiện trong lòng bàn tay chàng.[3] Lưu niênNgày đó cứu chàng, rốt cuộc là đúng hay sai?[4] Mạch thượngKhi xuân về hoa nở, hồ điệp dập dìu, điểm mặc thành si.[5] Thính duyênMưa rơi hiên nhà, từng đợt rả rích, hạt mưa khẽ nghiêng cuống lá, gió lạnh hoa rơi, đất trời tỏa hương.[6] Họa miĐạm nhã thủy nhan sắc, thanh tư thế vô song.[7] Noãn hươngHương lê nồng nàn nhìn không thấy, trong trướng phù dung giấu uyên ương.[8] Nại hàNhất niệm sinh, nhất niệm tử.[9] Mộng hồiHoa thiển mạch thượng, khả hoãn hoãn quy hĩ.[10] Lam yNúi xa xanh mướt.…