Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Đây là một oneshot về cánh rừng dương mỏng manh nhưng cũng mạnh mẽ vô cùng, về cánh rừng dương không chịu khuất phục trước mùa đông, về cánh rừng dương vươn mình dưới sắc trắng và xanh rạng rỡ nhưng cũng quá đỗi dịu dàng. Cánh rừng dương sinh ra từ khúc dân ca vùng Karelia, dẫu mất rồi nhưng rừng dương vẫn còn đó. Dù có ngã gục vẫn đứng lên. Vẫn đấu tranh kiên cường.Bối cảnh truyện là Chiến tranh Tiếp diễn (1941 - 1944) giữa Phần Lan và Liên Xô.…
Slytherin có một học sinh chuyển tới năm thứ tư ở thời gian Cứu Thế Chủ vừa vào Hogwart một tuần. Học sinh mới thật bình thường, thật nhát gan, thật dịu dàng nhưng lại chưa ai thấy mặt vì bộ tóc mái che đi gần như cả khuôn mặt nhỏ, dù sao, học sinh mới nhìn cũng rất đẹp.Cho tới một ngày Bùa Cắt trêu của anh em sinh đôi nhà Weasley trực tiếp cắt phăng tóc mái của học sinh mới, lộ ra một khuôn mặt sáng ngời ngời!…
WangOhLeeBaeLý Mã Khắc × Lý Đông Hách"Đông Hách đã ăn cơm chưa?""Vẫn chưa ạ, vì Đông Hách mải nhớ chú nên không đói ạ."Đây là bản đã được chỉnh sửa cả câu chữ lẫn nội dung. Nội dung so với trước sẽ khác không ít, nhưng mình vẫn đang cố gắng giữ lại mạch truyện như cũ hết mức có thể.…
"Mái tóc em như từng áng mấy, ôm lấy anh trong đêm đen say giấc.Đôi mắt em là ngọn hải đăng, đưa anh trở về từ cơn ác mộng.Linh hồn em là dòng suối trong, xoa dịu anh trong giấc mộng vĩnh hằng."…
Tên truyện: Một chút dư vị cảm xúc.Ship: Lưu Kiêu x Lục Quang.Tác giả: Sylvin.Nguồn ảnh: @liuxiaowl trên X/twitter."Gặp lại em ngày ấy...Con mèo bướng bỉnh, lần đầu gặp đã đem cho anh ấn tượng khó tả. Con mèo đem cho anh những vết xước, vết cào, những vệt dài sâu thẳm trong tim tôi giờ đã thành sẹo.Con mèo nhỏ dưới nắng, dịu dàng dưới phía cửa sổ, những cuốn sách lật qua lại trong gió, đánh dấu lần đầu tiên, gặp em.Rồi ở đấy ta cầm lên bó hoa lưu ly...Cuốn lại thành vòng hình tròn nhỏ, đan vào tay em.Như một lời thề ước không thể chấm dứt, trong ba năm đầy hạnh phúc mà nghĩ lại thật tiếc nuối.Thế mà cũng gắn bó được gần ba năm, hoặc anh cũng không rõ nữa.""Rồi sao? Ai cũng một ngã, nhưng lần này gặp nhau, quả là duyên số mà anh sắp đặt."*Chú ý:- Nhân vật không phải của tôi!- Ngoài Wattpad, nội dung truyện không có mặt tại bất cứ các app khác, nếu xuất hiện đều là ăn cắp!- Không mượn bất kì nội dung nguồn ý tưởng (đây là ý tưởng gốc), và tác giả không cho phép đạo nhái ý tưởng.- Ai không thích có thể không đọc truyện, vui lòng không đục ship.- Nội dung tương đối nhẹ nhàng, theo tâm lý của Lưu Kiêu.- Tác giả hoạt động trên hai nền tảng Mangatoon/Noveltoon và Wattpad, nhưng không đăng lại truyện trên cả hai nền tảng, mong độc giả thông cảm.…
Tên truyện: Hoa Hồng Đỏ Và Hoa Hồng Trắng. Tác giả: Yêu Có Xa Lắm Không (Ái Hữu Đa Viễn) Thể loại: Hiện đại, thanh mai trúc mã, oan gia, thanh thủy văn, ngọt văn, 1x1, HE Nhân vật chính: Thấu Kì Sa Hạ, Chu Tử Du. Nhân vật phụ: Trang Đĩnh Hân, Lôi Dương, Lý Kha, vv... Nếu phải dùng một câu để tóm tắt mối quan hệ giữa Chu Tử Du và Thấu Kì Sa Hạ, là người xa lạ quen thuộc nhất lại không hợp lắm, người con gái từ nhỏ đã luôn cướp đoạt quá nhiều ánh sáng trong cuộc đời cô, vốn tưởng rằng đã hoàn toàn biến mất, ai ngờ quay về sau bảy năm. Cô muốn cuộc sống của mình đi theo kịch bản thì phải tiếp tục giữ khoảng cách với cô gái này, theo đuổi tình yêu đích thực, nhưng dần dần lại phát hiện ra rằng lực hấp dẫn đã lệch khỏi quỹ đạo rồi. Nếu như gặp gỡ cô là sự sắp xếp xui xẻo nhất trong cuộc đời mình, vậy thì yêu cô chính là bất ngờ lớn nhất trong cuộc đời. Người con gái xinh đẹp như hoa hồng đỏ, quyến rũ động lòng người, như Thấu Kì Sa Hạ. Người con gái thông minh như hoa hồng trắng, dư vị dài lâu, như Chu Tử Du. Lôi Dương yêu thích hoa hồng trắng dịu dàng đoan trang, lại say mê hoa hồng đỏ nồng nàn quyến rũ. Rối rắm trong việc lựa chọn, nào ngờ tình cảm giữa hai đóa hoa hồng đang lặng lẽ thay đổi... CẢM ƠN EDITOR…
Giọt lệ rơi xuống từ khóe mắt của ánh dương vào lúc 21:00 - 19/01 được kể lại bởi @nooluoi_Giọt lệ vừa rơi: Nếu thời gian có thể dịu dàng hơn với em - notsugar09Giọt lệ sắp rơi: Noctice me - nooluoi_Thuộc về project Slezy Solnsta: Lee 'Gumayusi' Minhyung & Mun 'Oner' Hyunjun.…
Sunoo là ánh sáng dịu dàng giữa tập thể hỗn loạn - ai cũng yêu mến cậu. Nhưng chỉ có một người, không chỉ yêu... mà muốn giữ lấy, muốn chiếm trọn, muốn cướp hết ánh nhìn ấy cho riêng mình. Và từng cái chạm nhỏ với người khác, đều như ngọn lửa thiêu cháy lý trí Sunghoon.…
Văn Án:Hứa Tinh Tinh - một cô gái ngỗ nghịch đem lòng yêu thầm Cao Trạm - nam thần hoàn hảo đến mức chẳng thể nào với tới...Khang Gia Vĩ - một chàng trai mập ú trong lòng luôn mang theo bóng hình của Từ Tịnh Tịnh - niềm ao ước của toàn bộ nam sinh trong trường...Hai đường thẳng tưởng như không bao giờ cắt nhau ấy, chẳng thể ngờ lại có ngày bị buộc chặt vào nhau mãi mãi chỉ vì một câu nói:"Này, chúng ta kết liên minh yêu thầm đi!"Trời đất thế nào ta không quản được, người ta thích thích ai ta cũng không quản được, thứ duy nhất chúng ta quản được chỉ có chính bản thân mình mà thôi. Và đó cũng chính là lý do khiến hai kẻ ngốc Hứa Tinh Tinh và Khang Gia Vĩ quyết định kết liên minh, sau đó cùng nhau cố gắng hoàn thiện bản thân đợi một ngày xứng với nửa kia.Ngày ngày bên nhau trải qua đủ thứ chuyện dở khóc dở cười, bỗng một ngày Hứa Tinh Tinh nhận ra Khang Gia Vĩ là một chàng trai có một trái tim dịu dàng lại ấm áp, khác xa với vẻ ngoài của cậu. Còn đối với Khang Gia Vĩ, Hứa Tinh Tinh chẳng còn là cô gái ngốc nghếch như ấn tượng ban đầu, cô tựa như vầng mặt trời nhỏ, giúp cậu xóa bỏ mọi tự ti.Liệu "liên minh" giữa hai kẻ khờ này sẽ đi về đâu khi cả hai lại trót... phải lòng nhau?…
Nếu cuộc sống này là một chiếc bánh , thì nhân bánh trong mỗi con người chính là điều làm nên sự đặc sắc và đa dạng vô hạn. Đó có thể là vị ngọt dịu của đường , vị chua thanh của cam , là dư vị đắng ngọt đầy cuốn hút của chocolate , hay thậm chí là chút hương cay nồng của rượu vang... Tất cả hòa quyện thành hương vị rất riêng và đặc trưng, tạo nên những chiếc bánh độc nhất vô nhị . Và cảm xúc từ sâu thẳm tâm hồn mỗi người - chính là thứ quyết định hương vị chiếc bánh ấy mỗi ngày . Đối với một người yêu bánh như Touya, mỗi mẻ bánh ra lò không chỉ là một món ăn, mà là một niềm vui - một lát cắt của tâm hồn được nướng vàng lên bằng ngọn lửa yêu thương và ra đời trong sự mong chờ lặng lẽ nhưng thiết tha của người thợ bánh . Căn bếp vẫn ấm lửa, thoảng hương thơm của những mẻ bánh mới. Người thợ bánh vẫn cặm cụi với mẻ bột mới ngày hôm nay. Chỉ là... hôm nay, tiệm đón một vị khách mới."Người đó nói rằng những chiếc bánh của anh rất đặc biệt . Cậu rất thích chúng " Từ hôm ấy , trong những chiếc bánh ra lò , dường như cũng gói thêm sự mong chờ của anh , khiến chúng trở nên đặc biệt hơn bao giờ hết . Có lẽ vì người ấy mà chiếc bánh thêm phần ngọt ngào - mà chẳng phải vì đường. Bởi hương vị của mỗi chiếc bánh đều được tạo nên từ những cảm xúc sâu thẳm trong lòng người. Cho đến một thời gian rất lâu sau đó, dưới ánh nắng ấm áp tươi mới tràn vào căn bếp quen thuộc , Touya như đang nếm thử một chiếc bánh đặc biệt được ủ men say trong trái tim mình: " Nhân bánh…
"Nếu thế giới này là một bàn cờ, ta sẽ là vị vua duy nhất. Và Yoichi... mày chính là báu vật mà ta sẵn sàng phong tỏa cả bàn cờ để giữ cho riêng mình."Tại câu lạc bộ Bastard München, người ta biết đến Michael Kaiser như một kẻ săn bàn máu lạnh với đôi mắt nhìn thấu tất cả. Nhưng đằng sau những trận cầu rực lửa, gã Hoàng đế ấy lại có một nỗi ám ảnh kỳ lạ mang tên Isagi Yoichi.Hắn từng gọi cậu là "tên hề", là kẻ mua vui trên sân cỏ. Nhưng khi màn đêm buông xuống, gã lại dịu dàng bao bọc lấy cậu, ép cậu phải gọi mình bằng những cái tên thân mật và gọi cậu là "bé".Sự chiếm hữu của Kaiser không chỉ nằm ở những đường chuyền hay những bàn thắng. Nó nằm ở cách hắn thắt dây an toàn cho cậu, cách hắn nấu những món cậu thích, và cách hắn sẵn sàng "tuyên chiến" với bất kỳ kẻ nào dám chạm vào cậu - dù đó có là những người bạn thân nhất của Isagi ở Blue Lock.Mối quan hệ của họ là một cuộc chiến không hồi kết giữa hai cái tôi vĩ đại. Một kẻ muốn nuốt chửng, một kẻ muốn vươn lên. Nhưng cuối cùng, cả hai đều nhận ra rằng: Trong trái tim của vị vua, chỉ có duy nhất một chỗ trống dành cho con cưng của mình.…
Vòng tay qua hõm cổ gầy yếu, áp chặt bờ má ấm nóng nơi vành tai tỏa nhiệt lạnh lẽo bất chấp thời tiết chẳng được làm dịu. Đến khi khoảng cách không thể gọi tên, tấm lưng ấy ma sát cùng bờ ngực vững trãi, cũng là lúc tình cảm chôn sâu bấy giờ vỡ òa đầy cắn rứt."...Con có thể không cần hạnh phúc, con có thể vì mẹ mà hy sinh tất cả. Nhưng khi con nhận ra một người vì con mà từ bỏ cả mạng sống của mình...Con, sẽ vì anh ấy, cam chịu đánh mất mọi thứ để được bên nhau..."…
Tên truyện: Nghỉ Yêu, Kết Hôn Thôi!Tác giả: Erly.Thể loại: Thanh xuân vườn trường, sủng ngược đan xen, ngược ở mức độ nhẹ, có nhiều "người thứ ba", nam chính độc miệng - mặt dày, nữ chính dịu dàng, HE.Số chương: 102 chương, 3 ngoại truyện, đã full.Facebook: Erly's Planet - Hành tinh của Erly.Đã đăng full tại Mangatoon/Noveltoon: Erly.Văn án:"An Hạ, em có biết điều nghiêm túc nhất anh từng làm là gì không? Chính là một lòng một dạ với em." Điếu Trạch Nghiễn cười nhạt đầy chua xót: "Nếu không phải vì em, anh hiện tại đã không khốn khổ thế này."An Hạ yên lặng ngồi nghe anh nói, từng câu từng chữ thấm vào trái tim cô."Anh vì em bỏ cả tôn nghiêm, em vì anh bỏ sự nghi ngờ có được không?"📌 Xin vui lòng KHÔNG chuyển ver, re-up truyện của Erly dưới bất kỳ hình thức nào.…
Manjiro của tương lai hơn mười năm sau là một con người khác lạ.Không quen thuộc với thứ gì và cũng chẳng giống như Mikey mà họ từng biết.Người trước mặt Takemichi là một Mikey hắc ám tuyệt vọng.Đôi mắt màu đen không điểm sáng thiếu ngủ, mái tóc trắng bạc cả ra. Thẫn thờ thiếu sức sống.Mikey đã chẳng còn gì bên cạnh nữa rồi. Bởi chính cậu đã chia tay với mọi người trong Touman, cũng có thể đã giết từng người một ở đó, có thể đã từng bắn chết một người ở từng viễn cảnh tương lai.Không, tất cả đã thay đổi rồi. Mọi thứ đều tốt đẹp nhưng Mikey rơi vào vực thẳm.❝Có lẽ mọi người sẽ tốt khi không ở bên cạnh tao, bản năng hắc ám kia❞Nhưng trong phút chốc ở tòa nhà bỏ hoang, cậu đã bật khóc khi Takemichi cầm tay cố níu kéo cậu đang sắp rơi xuống.Lần đầu tiên, cậu muốn sống đến thế. Takemichi là một bông hoa hướng dương, một mặt trời và là một cơn mưa xoa dịu và thay đổi tất cả.Vậy mà cho dù Mikey có cố như thế nào, cậu ta vẫn luôn cứu cậu.❝Thôi được rồi mà, mày không cần phải cố gắng đến thế nữa đâu❞ Mikey buông tay ra, rơi xuống dưới, như một thiên thần bị đày dọa xuống nhân gian.Takemichi hóa ra cho dù có thể thay đổi mọi thứ trong quá khứ thì cũng không thể cứu được Mikey.Cậu giờ đây cảm thấy mọi thứ thật nhẹ nhàng và yên bình biết bao.Từ khóa tìm kiếm: Mikey (Sano Manjiro) | Liên kết khác: Bất lương chúng, gia giáo chúng | Tổng thể: Không rõ cp.…
Quốc Bảo nhẹ nhàng đi ra phía sau tôi, nó không nói giọng khách sáo để nhường suất thi tài năng lại như những đứa khác hay làm. Thay vì cứ " tao như nào cũng được" hay hỏi "mày có muốn thi không?" làm tôi khó xử, nó nói:-"Tao thấy mày xứng đáng, Ly ạ". Giọng nói ấm áp, dịu dàng len lỏi vào trái tim tôi, dưới cái nắng dịu nhẹ mùa thu, dưới bao nhiêu ánh mắt nhìn lại, tôi thấy hình bóng mình trong đôi mắt của Bảo thật xinh đẹp và đầy sức sống....@ Truyện có bản quyềnCó một số ngôn ngữ chửi tục, mang tính chất học đường Việt Nam. Mọi người cân nhắc trước khi đọc nhé. Cảm ơn mn ghé truyện :3333…
Ngôi làng yên bình chưa từng biết đến nỗi sợ... cho đến ngày Huyền bước vào căn nhà hoang và mở ra Cửa Số 13.Từ đó, lời nguyền bắt đầu lan ra lớp học. Tiếng cười khẽ vang lên từ góc lớp trống không. Đèn neon chớp tắt đúng mười ba lần mỗi chiều. Trên bảng đen liên tục hiện dòng chữ lạnh gáy: "Còn ba người nữa..."Kỳ nghĩ mình đã cứu được tất cả khi dùng mạng Phúc thay thế. Nhưng khi trận pháp kết thúc, Phúc mở mắt lại với ánh mắt hoàn toàn trống rỗng.Minh thì thầm bằng giọng không phải của mình: "Còn... hai..."Và Ni vẫn đứng ở cửa lớp, mỉm cười dịu dàng, nói khẽ:"Chỉ còn vài người nữa... là đủ."Lời nguyền chưa chết.Nó chỉ đang tìm người tiếp theo.…
Trời vào cuối đông, khi gió vẫn còn quẩn quanh cùng những cơn lạnh cuối cùng và hoa mai đầu xuân vừa khẽ nở trước hiên, câu chuyện của họ bắt đầu.Một cái nắm tay vô tình giữa phố đông hay lời hẹn gặp nhẹ như hơi thở? Một nốt ruồi chợt xuất hiện hay là định mệnh đã được viết từ trước?Trong không khí mờ sương của buổi giao mùa, hai con người tưởng như lướt qua đời nhau, lại bằng một phép trùng hợp lặng lẽ - tìm thấy nhau, một lần nữa. Không phải bằng lời nói, cũng chẳng phải bằng ánh mắt đầu tiên, mà bằng dấu vết nhỏ xíu nơi mu bàn tay, như lời nhắc rằng có những định mệnh sẽ đến đúng lúc, với đúng người."sau cai nam tay" có lẽ, sẽ là: một câu chuyện dịu dàng về duyên phận, về cảm giác ấm áp lan từ đầu ngón tay đến tận trái tim, và về tình yêu đến từ những điều rất nhỏ, nhưng đủ để làm người ta tin rằng mùa xuân thực sự đã về."Nhưng mà... em với anh, mình không thể nào yêu nhau được nữa"..."Thế cưới anh nhé?" Người lớn hơn bật cười hỏi thẳng."Hả?" - phản ứng tự nhiên, một câu hỏi vượt ngoài tầm có thể trả lời ngay đến từ phía Duy Khánh. "Thì em bảo không thể nào yêu anh còn gì". Họ Bùi tinh nghịch nháy mắt.Mùa xuân đến sớm tiếp nối Tay Đan Xen Tay cùng series: Love You Till The End. Để hiện thực hoá mọi tình huống xảy ra trong tác phẩm, mốc thời gian hiện tại được giả định là năm 3841. Mọi chi tiết trong fic hoàn toàn là giả tưởng, không có liên quan tới người thật. Vui lòng không đưa nó ra khỏi wattpad. Gracias 💛💙.…
12.12 | The Last Advent - Món quà số 12 từ abi__maeTác giả: 专磕北极圈"Mặt trời và mặt trăng có thể cùng sánh vai, ánh sáng và bóng tối có thể cùng song hành"Mặt trời nóng rực chói sáng x Mặt trăng cứng cỏi dịu dàng [ đã có sự cho phép của tác giả ]…