Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Anh là một con người lạnh lùng chỉ vì bị mọi người ruồng bỏ, anh không thích đám phụ nữ vây quanh chỉ vì ngoại hình và khuôn mặt tuấn tú của anh hay vì gia sản. Cho đến lúc anh gặp cô, một cô gái xinh đẹp, dịu dàng, mái tóc vàng tựa như ánh nắng ban mai nhưng trớ trêu thay, ông trời lại lấy đi ánh sáng của cô, khiến cô không thể nhìn thấy gì. Nhưng anh vẫn yêu cô, yêu sự dịu dàng nhưng cuốn hút của cô. Có khi nào anh đã yêu cô rồi không? Mình là Mi, đây là fic đầu tiên của mình, mong các bạn đọc thông cảm nếu mình có thiếu sót và nếu hay các bạn voted cho mình nha. Yêu nhiều :).…
Dương chưa bao giờ nghĩ rằng cuộc đời mình sẽ trở thành một chuỗi ngày bị giam cầm trong tình yêu đầy kiểm soát. Cậu gặp Khang vào một ngày mưa, khi cả hai vẫn còn là những chàng trai trẻ với những cảm xúc bồng bột. Nhưng tình yêu của Khang không đơn thuần là sự dịu dàng-mà là sự chiếm hữu tuyệt đối, một vòng vây không có lối thoát.Từ những ánh nhìn dịu dàng ban đầu, tình yêu của Khang dần trở thành xiềng xích, giam cầm Dương trong một mối quan hệ vừa ngọt ngào vừa đầy bạo lực. Dương phản kháng, cố gắng trốn thoát, nhưng mỗi lần cậu chạy đi, Khang lại tìm được cách kéo cậu trở về-mạnh mẽ hơn, tàn nhẫn hơn.Câu chuyện là cuộc giằng xé giữa yêu và hận, giữa khao khát tự do và sự kiểm soát điên cuồng. Liệu Dương có thể thoát khỏi vòng tay Khang? Hay cậu sẽ chìm mãi trong thứ tình yêu méo mó này, cho đến khi cái chết chia lìa cả hai?Và khi tất cả đã kết thúc, chỉ còn lại một quyển nhật ký... Những trang giấy cuối cùng của Dương sẽ kể lại điều gì? Liệu đã có lúc nào, dù chỉ một khoảnh khắc, cậu thực sự hạnh phúc?…
Tên gốc: 青春期beta会梦到睡在上铺的alpha兄弟吗Tác giả: @userdesccoChuyển ngữ: NymieBản dịch đã có sự đồng ý của tác giả. Dựa theo nguyên tắc phải đối xử dịu dàng nhẫn nại đối với người bệnh, Trương Gia Nguyên nhịn ba lần, đến lần thứ tư nhìn thấy Châu Kha Vũ vẫn cố chấp thụt đầu vào trong kẽ hở giữa nệm và giường mới nhịn không nổi mà nói, "Kha Vũ, sức đề kháng của em rất tốt, không sợ bị lây bệnh, anh đừng có...""Anh không bị bệnh."Châu Kha Vũ vẫn một bộ dạng như sắp chết, nửa dưới khuôn mặt vùi trong lớp chăn bông mà thủ thỉ "Anh đang phát tình."????"Hả?"Trương Gia Nguyên hoài nghi chính mình nghe nhầm, vừa cười gượng vừa vỗ vỗ lỗ tai, "A? Xin lỗi, em không nghe rõ...""Anh phát tình rồi."…
Cô gả cho một người đàn ông xa lạ, chính là vì, cô mất đi người đàn ông cô yêu.Bọn họ tương kính như băng, ở chung như nước, chỉ là không biết vì cái gì, của hắn để tâm chăm sóc cô, hắn để tâm dịu dàng với cô, để cho cô nghĩ muốn gần hắn hơn, muốn có được. Mãi đến cô chân chính đích muốn cổ túc dũng khí là lúc cô phát hiện, tình yêu của hắn, sự bảo vệ thủy chúng của hắn đều giành cho một cô gái khác.Ngón tay cô run rẩy, ánh mắt ảm đạm, "Nếu không thích, vì cái gì muốn tiếp cận?" Người đàn ông chỉ là nắm chặt cằm cô , ánh mắt không có nửa phần thương tiếc, "Nếu không có cô, cô ấy nhất định có hạnh phúc." Trái tim cô co rút, trong mắt động một loại sắp nghiền nát tuyệt vọng. . "Anh có yêu tôi sao?" Thanh âmcủa cô hơi run rẩy. "Mau nói a?" Người đàn ông đứng lên, mà cô nhưng là thấy được khóe miệng hắn sự khinh thường còn có hèn mọn, cô đã biết đến đáp án. Khi hắn âu yếm cô giá hắn yêu xong trở về, hắn hướng cô đưa một giấy ly, rồi tuyệt tình mà đi.Cô chỉ có thể nhìn bọn họ giống như Kim Đồng Ngọc Nữ , hóa ra từ đầu, bọn họ chỉ là dư thừa. Cô xoay người, vỗ về chiếc bụng của mình, thế giới xung quanh như tan nát.…
Tên truyện: Mình yêu nhau không?Tác giả: Phúc PhễuThể loại: Hiện đại, teenfic, thanh xuân vườn trường, nữ cường, HESố chương: 30 chươngGiới thiệu:Không cần quá hoàn hảo để được yêu, chỉ cần tình cờ tiếp cận nhau, trái tim nhỏ nhoi nhưng mạnh mẽ như La Hiểu Nhi cũng phải đập nhanh. Một học sinh trung học giỏi thể thao nhưng cũng giỏi gây chuyện, là đại phiền phức của thầy cô giáo trong trường, ăn nói luôn không hề biết đến hai chữ "dịu dàng". Một ngày nọ, cô gặp phải một con người tên Mạnh Hạo Nhiên, bất kể là trên phương diện nào, cô đều bị đánh bại, ngay cả trái tim cũng bị đánh cắp. Nhưng là, mọi chuyện trên đời vốn không hề đơn giản, anh không phải người bình thường, không để ở bên cạnh cô, nên đành chọn cách từ chối. Trích:"Tối tối, Hiểu Nhi ôm hắn nằm. Mới bảy giờ nhưng Hạo Nhiên đã muốn nằm như thế này. Hắn vòng tay ôm cơ thể nhỏ bé của cô vào lòng, mùi hương năm xưa xộc vào mũi hắn như thế. - Anh đã đem đống kem từ công ty về bỏ vào tủ lạnh rồi đấy. - Ờ... hôm nay em cho anh làm nhiều việc như vậy, thấy anh ăn cũng ngon hơn, đảm bảo tối nay sẽ ngủ rất ngon. - Ờ, anh cũng thấy hơi buồn ngủ rồi đây. - Ờ, anh ngủ đi... - Hiểu Nhi buồn cười xoa xoa đầu anh. - Ờ, anh ngủ đây. - Ờ em cũng ngủ đây. - Ờ, ngủ ngon. - Ờ, anh cũng ngủ ngon. Cái điệp khúc "ờ" không ngớt này lại tạo ra niềm vui cho căn phòng nhỏ bé. Hạo Nhiên khẽ cười chìm sâu vào giấc ngủ, sống thế này... tốt thật."…
Một đêm giông bão, Cẩm Hy từ trường thẫn thờ bước từng bước trở về nhà, một người đàn ông đang bất tỉnh, khắp người đều là máu... Cẩm Hy thật sự không muốn dính vào rắc rối nhưng vì bản tính lương thiện nên cô không kìm lòng mà đến bên cạnh người đàn ông đó. Cô sững sờ vì vẻ đẹp chết người của anh cũng như hoảng hốt vì khắp người anh đều là máu. Cô dìu anh vào phòng tập thể dục bỏ trống của trường rồi chạy đi mua đồ y tế. Lúc anh tỉnh lại đã chuyện của gần sáng hôm sau. Anh thấy một cô gái nhỏ đang nằm cạnh mình ngủ một cách ngon lành. Hôm qua anh được giao nhiệm vụ phải đi lấy mạng của một ông trùm ma tuý. Ông ta đã làm nhiều chuyện trời tru đất diệt nên ông ta đã bị ghi tên vào sổ Đòi Mệnh và đêm hôm qua là ngày ông ta bị anh tước đi sinh mạng nhưng thật không may rằng anh phải biến thành người phàm xác thịt để làm nhiệm vụ này, tuy hình dạng và quyền năng vẫn vậy nhưng xác người phàm quả là dễ bị thương nên anh đã bị bất tỉnh sau cơn vật lộn với đám người kia. Không ngờ chính cô gái nhỏ này đã cứu anh... Cẩm Hy chợt bừng tỉnh và thấy anh đang nhìn mình chăm chú, cô sững người trong giây lát rồi nhanh chóng chào hỏi qua loa rồi trở về nhà. Anh thì bất ngờ vì hành động chạy nhanh rút gọn này của cô nhưng anh bỗng nở nụ cười mà trước nay chưa hề có rồi tự nhủ Cô gái lương thiện, ta lại gặp nhau rồi...Đó là lần gặp đầu tiên và là nguyên nhân cho cuộc gặp gỡ trái ngang giữa hai con người. Là nhân duyên ngàn kiếp hay số phận trêu đùa?Đây là tác phẩm đầu tay của mình và hoàn toà…
Bùi Nguyên Tuân, vị Tướng quân dẹp loạn lừng lẫy của triều Đại Ung triều, anh tuấn, oai phong, khí phách. Nhưng đã quá hai mươi lăm tuổi mà vẫn chưa thành thân, chỉ nạp một thiếp thất xinh đẹp vào hậu viện.Thiếp thất này tuy nghe lời, ngoan ngoãn, rất đáng thương nhưng thân phận thấp kém, không thể làm chủ mẫu của phủ Tướng quân.Lão phu nhân đã quyết định, muốn cưới một vị tiểu thư đích nữ danh gia vọng tộc xứng đôi vừa lứa cho Tướng quân làm chính thê.Bùi Nguyên Tuân hết lòng hiếu thuận, im lặng chấp thuận, nói với thiếp thất: "Đợi sau này chính thê vào cửa, ta sẽ cho phép nàng sinh con nối dõi. Tuy là thứ tử, nhưng cũng sẽ không thiên vị, đối xử như nhau.".....…
Tập hợp mấy đoản văn của hqyz Couple: Hào Tình Nhã Trí (Nhậm Hào x Lưu Dã)Edit để đọc offline, chưa xin permission của tác giả, vui lòng không mang đi chỗ khác. Bản edit chỉ đúng ~60-70%Fanfic không phải là thật x3.…
Fanfic về một couple mới toanh - Tiêu TửDương Tử của năm 25 tuổi mong ước đến 30 sẽ yên bề gia thất. Nhưng trải qua mối tình đầu không trọn vẹn, cô dần dần không còn ý định kết hôn sớm, với cô công việc, phim trường, quảng cáo mới là quan trọng.Dương Tử của năm 27 tuổi, cô đã gặp một người thay đổi được suy nghĩ của cô. Anh dịu dàng, ân cần quan tâm đến cô, tuy nhiên, giữa hai người chỉ dừng ở tình bạn, cô sợ, ánh hào quang xung quanh anh, sợ làm phật lòng công chúng. Cho nên, dù anh có đối xử với cô ra sao, cô vẫn chỉ xem anh như một người bạn thân như bao bạn diễn từng hợp tác với cô.Dương Tử của năm 29 tuổi, có lẽ duyên phận là thứ không thể chối bỏ, lần này cô đã có đủ can đảm để nói với anh ba tiếng đáng ra cô nên nói lâu rồi...…
Thể loại: Sủng, nhẹ nhàng. Nguồn convert: ngocquynh520 Editor: Tịnh Hảo Vì không muốn cuộc sống giàu có, vô lo vô nghĩ biến mình thành một đứa ngốc mà Phó Nhã Thiến đã rời nhà trốn đi mà không cần tiền viện trợ từ gia đình. Cuộc sống thôn dân nhất định phải cùng hàng xóm gần gũi, vì vậy, cho dù hàng xóm tốt bụng thần bí ít khi ở nhà, thậm chí còn cướp đồ ăn trưa của cô nhưng cô vẫn lễ phép tạo mối quan hệ tốt với anh. Càng không để ý đến dáng vẻ lông lá như con gấu trong núi của anh. Lại thêm việc anh có tài nấu ăn ngon chết người khiến cô càng muốn gần gũi anh. Cho dù anh chỉ xem mình như đang cho sủng vật ăn, cô cũng không để ý chút nào. Dù sao quy tắc của người bình thường quan trọng nhất chính là lắp đầy bụng! Tuy bình thường anh độc miệng trêu chọc cô, nhưng lúc cô ngã bệnh lại dịu dàng chăm sóc cô. Thậm chí khi cô bị người trong công ty bắt nạt cũng đứng ra bảo vệ cô. Như vậy sao cô lại không nguyện ý ở bên anh đây.…
"Bóng dáng lướt qua khe cửa số phận lần nữa, Mori Ran vẫn là Mori Ran - nhưng giờ đây là Ran 18 tuổi, không còn là cô gái 16 tuổi năm xưa."Ở tuổi 18, Mori Ran không còn đơn thuần đợi chờ như trước. Cô gái ấy từng chờ đợi trong vô vọng, từng yêu nhầm một người đàn ông không xứng đáng. Giờ đây, Ran chọn cách sống khác - mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn, không còn lặp lại sai lầm cũ.Cô là hiện thân của vẻ đẹp cổ điển kiểu Nhật - Yamato Nadeshiko: dịu dàng, nhân hậu, kiêu sa nhưng không yếu đuối. Một nữ chính tái sinh với sự đáng yêu đầy tự chủ, dần bước qua những vết thương năm cũ, mỉm cười với dòng chảy thời gian, sống thật kiêu hãnh.⸻💬 Tác giả gửi gắm: 1. Bối cảnh là khoảng 3 năm sau sự kiện Gin biến mất tại Luân Đôn. 2. Nữ chính (Ran) là bản thân 18 tuổi, không phải cô bé 16 tuổi trước đó. 3. Truyện không có nhân vật phản diện tàn độc, nhưng các nhân vật đều có chiều sâu, được lý giải rõ ràng. 4. Gin vẫn là nhân vật phản diện, Ran cũng không tha thứ hay cảm hóa Gin. 5. Truyện kết thúc HE (happy ending), vì tác giả luôn viết kết có hậu. 6. Hành văn có thể chưa ổn định vì truyện được viết từ nhiều năm trước, mong độc giả đừng trách móc quá nặng lời.…
Cô vợ hung dữTác giả: Như Quả Ngã Khả DĩEditor: SamThể loại: hiện đại, thanh mai trúc mãĐộ dài: 60 chương + 2 ngoại truyệnPoster: Tâm Tít TắpNguồn edit: khoangkhong.coVăn ánKhúc Nguyệt Nguyệt xuất thân từ gia đình quân nhân.Đối với những thứ không thích, cô áp dụng chính sách cường quyền, không phục hả, ăn ngay một bạt tai!Mà Tường Tử là chính khách, anh chọn cách đi từng bước, chính sách phúc hắc đào hố chờ hãm hại, thế nhưng ở trước mặt Nguyệt Nguyệt anh lại bó tay hết cách.Trong khoảng thời gian đó, Tường Tử nhiều lần bị Nguyệt Nguyệt đả đảo, nhiều lần vùng dậy nhưng vẫn bị đả đảo.Cuối cùng, anh cam chịu số phận.Vì thế khi Tường Tử khẽ khàng nói với Nguyệt Nguyệt, em yêu, xin em hãy dịu dàng "chà đạp" anh đi!!!Kết quả, bị Nguyệt Nguyệt đánh lần nữa!!!!…
🍋 Tác giả : Thất Bảo Tô. 🍋 Thể loại : ngôn tình, đô thị, nam truy, tình chị em, hài hước, nữ cường, HE🍋 Số chương : 64 chương. Văn án :Trong vòng hơn 20 năm. thì Cảnh Thắng đã sống môt mình.Tuy nhiên kể từ khi gặp được Vu Tri Nhạc, anh quyết định thay đổi.Thật lâu sau này, anh cũng không giải thích được bản thân mình uống nhiều như thế là vì thích rượu hay chỉ mượn cớ để thấy cô."Một người càng không đứng đắn thì lại càng thâm tình."*Lời của tác giả: Nam nữ chính không phải xử nam, xử nữ. Chúc mọi người đọc vui vẻ, cảm ơn.…
Vào một lần đi săn tập thể nhóm của Slenderman,Jeff và E.j bước vào một căn nhà khá giả.Họ càng quét không còn một ai trong nhà sống sót chỉ còn một gái khoảng 14t được đưa về vì Slendy nói rằng con bé này có thể có tác dụng với chúng ta.Nhưng họ không biết rằng cô bé có vẻ ngoài ngây thơ như vậy lại có một bộ mặt thật không hề trong sáng như vẻ ngoài.Hãy đón xem cô bé ấy trong creepypasta…
Truyện: Gió Vẫn Thổi Ngược.Tác giả: Thiều Khuynh.Năm mười bảy tuổi, Hoài An gặp Duy Thành, bạn cùng bàn ấm áp với nụ cười dịu dàng như nắng cuối xuân.Một người mang trong tim áp lực không thể thốt thành lời. Một người học cách im lặng sau những tổn thương gia đình.Họ đồng hành qua những năm tháng ngập gió trời và tiếng ve mùa hạ. Cùng viết nên một thanh xuân lặng lẽ mà da diết.Rồi thời gian cuốn trôi tất cả, để lại một lời hẹn không trọn, một chờ đợi không lời.Có những đoạn đời, chỉ cần từng ở cạnh nhau... đã là cả một đời nhớ mãi."Duy một người, thành một đời. Hoài một niệm, an một lòng."---Chú ý: Các địa điểm trong truyện có một số là có thật. Một số do tác giả tự nghĩ ra.Nếu có điều gì sai sót mong mọi người bỏ qua.Cảm ơn vì đã đọc.…
Author: jen aka HyunYongsisTitle: It's coldRaiting: K+Pairing: Gtop.Category: sad, angst (một chút), song fic, fantasy...Disaclaim: không ai thuộc về tôi.Summary: Hắn lạnh lẽo...Hắn vô tình...Sự lạnh lẽo của hắn đã giết tâm hồn và trái tim cậu...Spring comes and flowers bloom...Summer comes and memories melt but...Hắn lạnh lẽo...Hắn vô tình...Hắn là kẻ mang đến mùa đông lạnh giá...Hắn ...dập tắt sự dịu dàng của mùa xuân......giết chết sự nóng bỏng của mùa hạ......xua đuổi sự tĩnh lặng của mùa thu...Hắn giá lạnh...Hắn là mùa đông lãnh khốc...Hắn chỉ có sự lạnh lùng của tuyết...... sự vô tình của gió mùa đông...Trái tim hắn là một tảng băng giá lạnh...Sự lạnh lẽo của hắn...... Đã giết chết tâm hồn và trái tim cậu...…
Tác giả: Hoa Tử ĐằngThể loại: Tình cảm namxnam, lãng mạn, cuộc sống đời thường, ấm áp, nhẹ nhàngGiới thiệu:Đây là câu chuyện giữa một người dịu dàng nhiệt tình và một người lạnh nhạt thờ ơ. Dương là thầy giáo dạy tiếng Anh cho em gái bạn của Luân. Ấn tượng đầu tiên của Dương về Luân là tuy bộ dạng bên ngoài của anh kết hợp với mái tóc húi cua có chút dữ dằn, nhưng khuôn mặt góc cạnh khi cười lên lại mang tới một cảm giác rất từ tốn điềm đạm. Chính là mẫu đàn ông tràn đầy hơi thở nam tính, kèm theo một chút bụi bặm và từng trải. Cậu cảm thấy một anh chàng có ngoại hình như Luân sẽ cực kỳ ngầu và luôn khiến cho người ta e dè dù chỉ với một cái lừ mắt.Ngoại trừ việc anh lại rất thích cười. Anh từng bước tiến đến gần cậu nhưng cậu lại luôn thờ ơ tiếp nhận như một điều hiển nhiên chẳng chút để ý.Cho đến một ngày, hai người tình cờ cùng tham gia trong một bữa tiệc. Vị trí Dương đứng là lối đi giữa hai dãy bàn bày đầy đồ ăn, xung quanh cũng tương đối đông người. Thời điểm Luân đi ngang qua cậu, không tránh khỏi phải đụng vào vai Dương."Xin lỗi." Luân mỉm cười nhẹ nhàng nói, vẫn là giọng điệu dịu dàng ôn hòa như trước nhưng lại mang tới một cảm giác xa cách vô cùng. Hai người đã từng có những khoảnh khắc thân mật nhất nhưng giờ đây chỉ là một cái đụng vai thôi cũng trở nên khách sáo như hai người xa lạ.Vậy nên Dương hối hận rồi.…
Đây là truyện mình coppy của 1 bạn trên diễn đàn spanking cho MN đọc thôimô típ sư đồ luyến ( hí hí, ta cuồng sư đồ luyến a~~),mn đọc truyện vui vẻ ạ !!!^^NHẤT NHẬT VI SƯ, CHUNG THÂN VI PHUVăn Án7 tuổi, hắn nhặt nàng từ lề đường trở về, khi ấy nàng chỉ là một tiểu khất nhi lăn lộn kiếm sống qua ngày...Nàng ngọt ngào gọi hắn :" Sư phụ !!"Hắn dịu dàng bảo nàng :" Ca nhiHắn nghiêm khắc nhưng ân cần, nàng tinh nghịch nhưng đáng yêu Sớm chiều gần gũi, hắn dạy nàng mọi thứ , tình cảm sâu nặng, ngày tháng vui vẻ tưởng chừng không bao giờ kết thúc...Bọn họ đều không biết tơ hồng từ khi nào đã vấn vít trên tay, buộc vận mệnh hai người với nhau, không thể chia rời...Hai người đau khổ nhận ra tình cảm với đối phương, thế nhưng ..." Một ngày làm thầy, cả đời làm cha..."" Đây là trái với luân thường đạo lý, khi sư diệt tổ, thiên địa bất dung…