Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Một cậu con nuôi bị xem như công cụ đánh bóng danh tiếng. Một thiếu gia kiêu ngạo, lạnh lùng, luôn cho rằng tình cảm là thứ xa xỉ. Nhưng rồi, từ cái nhìn ghét bỏ đến ánh mắt dịu dàng, từ xa lạ thành không thể rời xa... Quang Anh và Đức Duy đã bước vào đời nhau như định mệnh.- liệu hạnh phúc có thể thật sự đến với họ?…
Thể loại:Đam mỹ, hào môn thế gia, sủng, sinh tử, niên thượng, HE.Mẫn Doãn Kì có cậu vợ đáng yêu mềm mại nuôi từ nhỏ, cậu vợ nhỏ rất bám hắn lúc nào cũng lẽo đẽo đi theo hắn một bước không rời.Mẫn đại thiếu của Mẫn gia nổi tiếng tài giỏi, lạnh lùng nhưng chỉ dịu dàng với mỗi vợ nhỏ của hắn là Kim Nam Tuấn. Tất cả yêu thương cưng chiều đều chỉ dành cho Kim Nam Tuấn.ShipJoonbot.…
Truyện COUPLE: Angela Baby x Thái Từ Khôn [ByKun]Thể loại : Showbiz hiện đại, sủng ngược đan xen, truyện có yếu tố hư cấu, không áp dụng lên người thật. Nếu bạn là fan couple khác hoặc fan only thì vui lòng đi ra, không cần vào comment. Xin chân thành cảm ơn. Văn minh lịch sự, không toxic." Khi kết hôn thì gửi cho tôi tấm thiệp mời nhé, lúc cậu vui vẻ, đau lòng hay dịu dàng tôi cũng đã nhìn thấy rồi. Cuối cùng, tôi chỉ muốn nhìn thấy khoảnh khắc khi cậu không thuộc về tôi mà thôi" "Rốt cuộc tôi là gì trong trái tim em?? Anh không ở đó""Rõ ràng người động lòng trước là anh, kích động theo đuổi cũng là anh, nhưng đến cuối cùng người không nỡ buông tay lại là em"" Người cậu thích từ cái nhìn đầu tiên, sẽ là người cậu thích rất lâu rất lâu"" Điều đáng buồn nhất trên thế giới nay, không phải anh không yêu em, mà là anh từng nói anh rất yêu rất yêu em, vậy mà cuối cùng lại dễ dàng buông bỏ em"" Tại sao hai người định sẵn không có kết quả, ông trời vẫn muốn sắp xếp cho họ gặp nhau"" Chúng ta làm quen lại đi,Chỉ dừng lại ở cái tên em thôi,Tôi sẽ cố gắng kiềm chế sự tò mò và trái tim rung động của mình"" Em cứ làm những việc em thích, tôi tự khắc có cách bảo vệ em"…
Tên khác: Sự Dịu Dàng Cuối Cùng Của Hoàng HônThể loại: Truyện Teen, Ngôn tình, Học đường, Thanh xuânTác giả: Nhị Tửu TiếuTình yêu là gì nhỉ? Tớ không biết nữa nhưng trong những năm tháng thanh xuân đẹp đẽ nhất cậu đã đi cùng tớ trong suốt cơn mưa rào của mùa hạ. Dòng lưu bút để lại trong cuốn nhật ký ghi lại một hồi ức tuổi trẻ đẹp đẽ của tôi và cậu. Đến lúc biệt ly ngắm nhìn Hoàng Hôn, nó như thay ta nói lời tạm biệt, một hồi kết cho một quá trình dài. Chuyến tàu rồi cũng đến trạm dừng, dù lưu luyến cũng phải bước tiếp…
Tác giả: Vô Đường Hắc TràEdited by BơTửu Nhưỡng - lần đầu tiên của nàng là bị bán cho Thẩm Uyên. Chỉ là một nha hoàn hồi môn, bị xem như đồ dâng tặng cho Thẩm phủ, một đêm chịu nhục, sau đó bị đổi lấy mười ba lượng bạc.Thẩm Uyên có người trong lòng, hắn vốn chẳng thích mối hôn sự này, càng không ưa nàng. Hắn ngủ với nàng, lại ghét bỏ thân phận thấp hèn của nàng, ngay cả giường cũng không cho lên ngủ. Nhưng không sao cả - nàng cũng đã có người trong lòng. Hắn muốn nàng hầu hạ, nàng liền hầu hạ. Hắn muốn nàng khai chi tán diệp, nàng liền mang thai con hắn trong thân phận không danh không phận.Dù sao thì, một thông phòng thì lấy gì ra để từ chối?Đêm xuống, hắn ôm nàng vào lòng, để nàng nằm bên sập, thỉnh thoảng lại lộ ra chút ôn nhu như có như không.Thế nhưng đến khi trời sáng, tất cả dịu dàng đều tan biến như chưa từng tồn tại.Ra khỏi đại môn phòng ngủ kia, hắn nói với người ngoài: giữa bọn họ, hình bóng lẫn tình cảm đều chẳng đáng nhắc đến.Không biết từ khi nào, nàng bắt đầu bị cuốn vào ánh mắt của Thẩm Uyên - những cái nhìn vụng trộm, tưởng như là ảo giác. Cho đến một đêm giông bão, ánh nến tắt ngấm, hương sắc vừa tàn, người đàn ông kia quỳ một gối trước mặt nàng, nâng lấy khuôn mặt nàng, giọng nói ôn nhu như dỗ dành:"Ta không để tâm chuyện quá khứ của nàng với hắn. Ta dâng cả thật tâm cho nàng... nàng cũng vì ta, mà trao hết được không?"…
" Đừng mải tìm người đàn ông hoàn hảo, hãy tìm người đàn ông biết xoa dịu những nỗi đau và bù đắp lại những tổn thương mất mát của ngày hôm qua và cả mai sau nữa." - Tuệ Nhi…
Em vẫn nhìn anh với nụ cười dịu dàng tinh khôi của ngày đôi mươi.Thì ra tháng năm chẳng thể làm phai phôi mộng mơ thiếu thời.note: lấy bối cảnh Việt xưa.…
Gió!..Nhẹ nhàng mà thanh thoát...Gió!..Dịu dàng từng cơn...Gió!..Cũng đã mang anh đến...Và lại đưa anh đi......Đến thế giới bên kiaMãi mãi và vĩnh viễn...…
Anh bé là bía của tớ từ lâu lâu lắm rồi. Từ khi anh bé mới xuất hiện tớ đã thương. Nhưng anh cũng đã đi rồi. Con người "bề ngoài nham hiểm nhưng tấm lòng trong sạch như cỏ thơm" ấy cũng đã đi rồi...Thương anh, tớ để tình cảm của mình ở đây anh nhé.…
Ta có không đem ngươi so sánh mùa hè, tuy rằng ngươi so mùa hè đáng yêu cũng càng dịu dàng;Cuồng phong bẻ gãy tháng 5 nụ hoa, mùa hè thân ảnh giây lát lướt qua;Có khi ánh nắng mang nóng cháy, cũng thường ảm đạm không ánh sáng mây mù che chướng;Trên đời mỹ chung quy khó thoát điêu tàn, bị vô thường Thiên Đạo tàn phá;Duy nguyện ngươi trường hạ vĩnh không điêu tàn.Phục hắc huệ × núi xa cùng diệpTag: Tổng mạnThiếu niên mạnChú hồiConanNhẹ nhàngTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Núi xa cùng diệp, phục hắc huệ ┃ vai phụ: Danh kha mọi người, chú hồi mọi người ┃ cái khác:Một câu tóm tắt: Phục hắc huệ × núi xa cùng diệpLập ý: Nguyện ngươi trường hạ vĩnh không điêu tàn…
Có những nỗi đau lớn đến mức con người sẽ tự bẻ cong ký ức để sống sót.Em không tin điều đó cho đến khi gặp James.Anh bước vào cuộc đời em như một liều thuốc an thần: dịu dàng, trầm lặng, luôn xuất hiện đúng lúc em sắp gục ngã.Nhưng càng yêu anh, em càng nhận ra có thứ gì đó đang mục ruỗng bên dưới sự bình yên ấy.Vì đôi khi, tình yêu không phải là cứu rỗi.Mà là lời nói dối đẹp nhất mà tâm trí tạo ra.…
Thiếu niên đi ngược nhưng không sợ hãi phía sau, hai tay ôm trọn gió trời. Người trước mặt trìu mến nhìn cậu, nhắc cậu cẩn thận.Thuở thiếu thời tinh khôi và nồng nhiệt, họ gặp nhau, có nhau. Thế nhưng, tình yêu ấy quá điên cuồng, mởi mẻ, họ chỉ sợ đi sai đường, không sợ yêu sai người.---Trần Anh nắm cằm của người đối diện, nói như đang tra khảo:- Anh nói đi, anh muốn học trường gì? Em thi với anh.Đôi mắt Trần Anh khẽ cong, ánh nhìn không lay chuyển, cứ thế soi chiếu gương mặt Lý Minh An bằng sự dịu dàng nhất.Thế nhưng, Lý Minh An giỡn nhây, không cho cậu nghe đáp án.- Anh vẫn chưa nghĩ được.Cậu bị người kia làm cho giận;-Vậy thì Bách Khoa đi, em với anh học Bách Khoa. Nói xong, cậu rướn người, vòng tay qua cổ hắn, hành động quyến rũ của cậu vô tác dụng. Người đối diện vẫn giấu diếm, lại còn cười ranh mãnh.- Anh đâu định học công nghệ.- Đờ mờ lằng nhằng mãi thế, anh tính học Ngoại Thương hở? Anh Hoàng trước cũng học ở đấy. - Cậu lưỡng lự - Nhưng mà Ngoại Thương xa Bách Khoa lắm. Em không muốn xa bạn trai em.- Vậy thì không Ngoại Thương - Lý Minh An hôn nhẹ lên trán cậu, thì thầm, an ủi bạn trai nhỏ trong lòng: Anh học Kinh tế Quốc Dân, anh xem qua rồi, chung một quận, rất gần.Cậu hỏi nghiêm túc. Có vẻ, người kia bị bộ dạng nghiêm túc của cậu chọc cho cười.- Anh có thích không đó, nếu chọn trường chỉ vì em thì em không đồng ý đâu.Lý Minh An cưng chiều xoa đuôi mắt cậu.- Anh thích, được chưa. Miễn là gần em, anh đều thích.----…
JungKook: chàng trai 19 tuổi. Đẹp trai. Học giỏi. Con nhà giàu. Ghét sến súa. Jimin: 19 tuổi bạn thân của JungKook. Đẹp trai. Học giỏi. Con nhà giàu. TaeHyung : 21 tuổi. Lạnh lùng boy Học giỏi. Con nhà giàu. Ghét con gái. J- Hope : 21 tuổi bạn thân của TaeHyung. Con nhà giàu. Đẹp trai. Học giỏi. Hài hướcVô số nhân vật phụ nữa~…
Bụng tôi đau điếng , sắp không chịu được nữa rồi...ôi khôngg phải làm sao đây ?? Còn bài thi...tôi có nên báo với thầy không đây...nếu bây giờ mà báo thầy ,tôi cũng không chắc là mình có thể lết được xuống phòng y tế không nữa .Thôi rồi Tú Anh ơi....tôi gục xuống bàn vì đau nghiệt ngã"Này em có vấn đề gì vậy ? " Tôi ngẩng mặt lên thì thấy thầy giáo đã ở trước mặt ."Em...bụng em đau quá thưa thầy"...."Được rồi em dừng bút và xuống phòng y tế ngay nhé""Vâng...vâng ạ"Tôi dừng bút hít một hơi thật sâu để lấy hết sức đứng lên 1 bước2 bước Tôi đau quá....ngồi gục xuống đấtCả lớp đều hoang mang , tôi cũng thấy vậy vì....thứ tôi gục xuống không phải sàn nhà mà là lưng của một bạn nam.Nhật Minh ?...tôi thốt lên trong bất ngờ Không lằng nhằng cậu ấy đứng dậy đồng thời nhấc tôi trên lưng."Để em đưa bạn xuống phòng y tế thưa thầy"Nhật Minh nói vội rồi nhanh chóng cõng tôi đi thật nhanh xuống phòng y tế và không quên lấy chiếc áo khoác buộc ngang eo tôi.Trên đường đi tôi cảm thấy bụng mình vẫn đau điếng nhưng hơi ấm từ lưng Minh có phần khiến bụng tôi dịu đi...Cậu ấy ấm áp vậy sao...."cậu thả tôi xuống rồi dắt tôi được rồi " tôi nói vào tai Minh."Nào ngồi im"Minh cau mày , tôi ở sau không thấy rõ cảm xúc của Minh nhưng thông qua lời nói thì đó là thái độ lo lắng chứ không phải khó chịu vì tôi ồn ào.…
Một câu chuyện nhẹ nhàng. Không có biến cố lớn, cũng chẳng có đợt sóng dữ nào. Nó trôi qua một cách lặng lẽ, êm dịu như tuổi thanh xuân của tôi vậy. Câu chuyện... bắt đầu ở Nhật Bản.…