yedam | eyes on you
cho dù đám đông có lớn đến thế nào, ánh mắt anh cũng chỉ có thể hướng về phía em mà thôi.…
cho dù đám đông có lớn đến thế nào, ánh mắt anh cũng chỉ có thể hướng về phía em mà thôi.…
"Cậu biết không ? Mình là nắng và cậu là mưa, mưa và nắng thì thành cầu vồng đấy !"Đây là câu nói của một anh chàng Song Ngư dành tặng cho một cô nàng Thiên Yết. Song Ngư dịu dàng và Thiên Yết "cứng lắm nhưng dễ gãy" kết hợp thành một câu chuyện tình nhẹ nhàng, mang đậm sự dễ thương của tình yêu học đường.Author: Relock.…
-"Ngày tôi gặp anh tôi mới là một đứa trẻ 14 tuổi. Nay tôi đã sắp 18 tuổi rồi. Tôi không biết anh đã làm gì khiến tôi yêu anh say đắm như vậy..... Ngay cả khi anh không biết tôi là ai.. "-"Đợi chờ không đáng sợ, điều đáng sợ là tôi không biết phải đợi đến bao giờ! ".-"Thế giới hơn 7 tỷ người nhưng tại sao tôi lại chỉ rung động với anh? "-"Tôi không là duy nhất của anh nhưng anh kà tất cả đối với tôi! "-"Tôi sợ mai này anh sẽ kết hôn, anh không còn là người "chồng" của riêng tôi nữa! "-"Tôi không đi cùng anh từ những ngày đầu tiên nhưng tôi nguyện sẽ đi cùng anh đến cuối cùng! "-"Dù bị người ta chê cười, nói tôi ngu ngốc khi yêu anh thì tôi vẫn cười như một con ngốc! "-"Nếu yêu anh là sai thì tội nguyện cứ sai như vậy đến cuối cùng... "Bộ sưu tập những hình ảnh tâm đắc nhất về EXO Độ dài : Unlimit…
12/9/1994 - 12/9/2020Sinh nhật vui vẻ, hạnh phúc, an nhiên nhé.Leader của Bangtan.Lúm đồng tiền đáng yêu của em.Đại dương dịu dàng của em.Mong người một đời bình an.Happy Birthday, Namjoon.…
Nếu mai đây em hoá thành bọt biển, xin đừng khóc.Hãy chúc em giấc mộng dịu dàng.…
1 tên phá gia chi tử1 cô gái dịu dàng ấm áp…
"yoongi!""Có chuyện gì? Nhóc lại muốn đánh tôi à?""Không có, tôi muốn nói..... tôi thích anh!"Có tin được không đây. Tên jung hoseok này chuyên bắt nạt anh, bây giờ lại nói thích anh? Yoongi hiển nhiên không tin với điều đó rồi. Nhưng mà...Hoseok cũng rơi vào bẫy rồi. Con mồi của yoongi cuối cùng cũng chịu cắn câu.*Lưu ý*Fic của mình có chứa vài sự việc trong chính cuộc đời của mình. Nên mình xin mấy bạn, đừng đem fic mình đi đâu cả khi chưa có sự cho phép của mình. Pls, mình xin luôn đấy. Mong mn tôn trọng mình dù chỉ một chút nha. Và cũng đừng đem fic của mình vào danh sách đọc nào mà không phải chỉ riêng sope.Cảm ơn vì đã lắng nghe...…
Ý là t thích thì viết thui=)))))…
Tình trạng: Hoàn 41 chính văn + 3 phiên ngoạiEdit: Nhà Nhỏ Của ChanhVăn ánTrần Nhược Tố bị bối rối, bao lâu nay vẫn luôn mang nhận tri về bản thân mình đột nhiên bị phát vỡ.Bị người nói rằng mình không phải là Trần Nhược Tố, thật ra tên là Lâm Thanh Diệu, mà cô cũng không phải 23, mà đã 28 tuổiCô không phải người chưa từng yêu đương, mà có một người gọi là thanh mai trúc mã, còn cùng nhau đi qua thanh xuân, là chồng của cô.Tất cả mọi người đều nghĩ rằng Lâm Thanh Diệu đã thiệt mạng trong vụ tai nạn 3 năm trước, trên đời này cũng không còn người gọi là Lâm Thanh Diệu tồn tại nữa, ngay cả Tưởng Thiên Du, người mà cô từng yêu thương nhất, cũng đã ở bên người khác trong vòng chưa đầy nửa năm sau khi cô rời đi.Lâm Thanh Diệu luôn cho là cô là độc nhất vô nhị đối với Tưởng Thiên Du, bọn họ quen biết từ bé, tính cách của anh ta nổi tiếng là lạnh lùng khó gần, nhưng chỉ cần cô cười một cái cô muốn gì anh ta cũng đáp ứng.Đến tận sau này cô mới phát hiện ra, trên đời không có cái gì gọi là độc nhất vô nhị, chỉ cần rời đi nữa năm,anh ta có thể nhanh chóng tìm thấy ngôi nhà tiếp theo của mình, sự dịu dàng và sủng ái của anh ta cũng có thể được chia cho người phụ nữ khác.*******Tóm tắt: nữ chính quay về ngược tra nam vả tiện nữ…
"Dịu dàng là ngày em đến.Giọng nàng là bài hát êm.Nhẹ nhàng người cất lên xiêu lòng từng đêm mong ngóng.Bầu trời giờ là sân khấu.Nụ cười người là ánh sao giữa đêm thâu.Khiến Trái Đất lạc quên lối về..." - Erik....Từ ngày em bước vào cuộc đời tôi, sự dịu dàng và ấm áp ấy đột nhiên trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống giản đơn và nhạt nhẽo này.Vì vậy, làm ơn đừng bỏ tôi đi nhé,𝙹𝚊𝚔𝚒 𝙽𝚊𝚝𝚜𝚞𝚖𝚒.…
Anh đến mang theo vị ngọt của một thanh kẹo, dịu dàng đến mức em ngỡ đó là mãi mãi... nhưng khi rời đi, anh lại để lại dư vị đắng nơi đầu lưỡi, kéo dài đến tận tim. Chỉ còn em ở lại, ôm lấy nỗi tiếc nuối chẳng thể nguôi ngoai.…
"tình yêu trong bài hát tựa như một giai điệu dịu dàng, lúc trầm lúc bổng, đưa ta qua những cung bậc cảm xúc khác nhau."•không bám sát cốt truyện chính. ngoài t/b ( reader ) thì những nhân vật khác thuộc về tác giả. không áp dụng truyện vào đời thật hay tuyên truyền sai thông tin, sự thật. truyện dựa trên trí tưởng tượng nhằm thoả mãn sở thích cá nhân. writter by: kattiie__@kat.…
Những gì ta có mong manh như cánh hoa hồng dại. Dù anh biết anh không thể giữ em ở lại thêm nữa...Bắt đầu bằng vấn vương, kết thúc bằng nỗi nhớ và kèm theo đó là những tiếc nuối.Bầu trời trước bão lớn luôn êm dịu và xanh trong, bão quét qua rồi...chẳng còn gì ở lại...Em đi rồi, anh phải cố quên thôi!…
Mùa đông Hà Nội năm mười bảy tuổi năm ấy, chúng mình đã dồn hết dũng khí để chầm chậm thương một người.Góc bàn cuối lớp ôm trọn những bí mật ngọt ngào nhất của tuổi học trò. Có một tình yêu mập mờ, dịu dàng qua khe ghế của hai cậu bạn mang hai thế giới đối lập. Có một chuyện tình vụng dại, ồn ào mà kiên định, có cả một thời niên thiếu ngây ngô cùng hội bạn thân ríu rít tiếng cười vô tri.Thế nhưng, đi qua những ngày nắng rực rỡ, họ phải đối mặt với những giông bão rất thực của cuộc đời. Thân phận quá chênh vênh, một người trên đỉnh cao vời vợi, là sự ưu ái của đất trời, người còn lại thì mang một quá khứ chấp vá đầy vết thương, một trái tim khó lòng đón nhận.Giữa những tổn thương và chênh vênh tuổi trưởng thành, liệu cái nắm tay lén lút năm nào có thể chiến thắng được định mệnh?…
Chào buổi tối, đây là Đài phát thanh Màu Tím. Tâm trạng của bạn hôm nay như thế nào? Nếu bạn đang mệt mỏi, hãy để tôi giúp bạn xoa dịu bằng một bài hát nhé.…
Tuyển tập fic dịch seri ZOROBIN WEEK qua các năm trên ao3 và ff.netCác fic chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không mang đi bất cứ đâu…
Sandrone - vị tiểu thư hạng 7 kiêu kỳ của Fatui vốn chỉ tin vào logic máy móc khô khan - bị buộc phải đồng hành cùng Columbina - Nhà Thơ hạng 3 đầy ma mị và nguy hiểm - trong một nhiệm vụ tối mật tại Fontaine. Trước sự áp chế dịu dàng, sở thích trêu chọc và sự chiếm hữu của Columbina, cỗ máy bướng bỉnh là Sandrone dần rơi vào trạng thái "quẫn bách", khiến trái tim vốn lạnh lẽo như sắt đá lần đầu tiên bị lỗi nhịp và chấp nhận để đối phương "lên dây cót" cho riêng mình.…
•tác giả: Arunika | wattpad @peonyblossoms•tác phẩm: KALOKAGATHIA- kalokagathia is from "duty after school: the side story of us"- duty after school: the side story of us is a part from another story by the author "duty after school: the alternate ending"•picture: the pictures in the story are edited by the original author, I love their pictures•link tác phẩm gốc:https://www.wattpad.com/story/341914716?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=rapenzvl&wp_originator=HwJwJ6aIVY5QpnKqizWwsdumqlp16weryN%2FmRIYBzM5rIvESXomWzyLWHknlevP%2FzB1Xvg348BqoD6tf9B7Y2BogEDd3t8r4zxpziCTHYeXTL33kZCLxl5hKRAYqVI4%2F•người dịch: tiên- hãy follow trang wattpad của tác giả để đọc thêm nhiều câu chuyện về das nữa, bạn ấy nói chuyện dễ thương lắm uwukalokagathia (n)(noun phrase): được các nhà văn Hy Lạp cổ điển dùng để miêu tả lý tưởng về hành vi cá nhân của một quý ông, đặc biệt là trong bối cảnh quân đội.lưu ý: bản dịch ĐÃ có sự đồng ý từ tác giả.- tui chỉ xin phép dịch phần truyện của youngshin và aeseol- truyện rất dài, tui rất thích- lần đầu dịch truyện dài tất nhiên sẽ có sai sót, mong thông cảm.•rate:230814 - #1 bora…
Tác giả: Thù VỉVăn án:Văn Bách Linh đưa Thang Yểu đến dưới ký túc xá, đột nhiên nghiêng đầu hỏi cô đã có bạn trai chưa.Đêm qua, trời đổ một cơn mưa xuân, đường phố lầy lội.Thang Yểu không chú ý nên giẫm phải vũng bùn mềm.Anh chỉ thuận miệng hỏi một câu, cô đã cảm giác như mình bước vào đầm lầy, mắc kẹt trong đó, không cách nào thoát ra.Tóm tắt một câu: Tựa như bước vào đầm lầy, bình thản lún sâu.Nhân vật chính: Văn Bách Linh | Thang Yểu(Nam chính giàu có dịu dàng x Nữ chính tử tế, nỗ lực vươn lên)…
trong cơn mê man bất tận, tôi nhìn thấy biển khơi lấp lánh ánh nắng dịu dàng. ở nơi ấy chỉ có chúng tôi, nắm tay nhau nhảy qua những con sóng. những con sóng không thôi tìm về với bờ cát an yên.…