Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Nguồn: Page hội những người yêu ngược , ngược nữa, ngược mãi/ Weibo Việt Nam https://www.facebook.com/truyen.nguoc/Đây là 2 page mà tớ yêu thích vì thế tớ đã edit lại những câu chuyện hay.Cảm ơn page đã cho tớ biết nhiều về Trung Quốc.Các bạn nhớ theo dõi và ủng hộ page nhé.…
Sự ưu tú của chàng trai ấy khiến cô u mê, ngưỡng mộ.Sự đáng yêu của cô vô tình chạm đến trái tim anh.Hai con người tưởng chừng như không thể cùng một thế giới lại gặp nhau nơi giao lộ, hai thân phận định rằng không thể cùng một con đường lại bất chấp tất cả để đến bên nhau. " Em biết em là ai không?"" Là người con gái đến bên anh một cách dịu dàng và chân thành chăng?"" Em là ánh sáng của trái tim anh"…
"Hơn em một mùa trưởng thành" là câu chuyện dịu dàng như nắng cuối hạ, mở ra giữa những ngày tháng học trò êm đềm nhưng không thiếu những ngổn ngang cảm xúc. Giữa thành phố rực rỡ và sân trường rộn rã tiếng ve, họ bước vào thế giới của nhau bằng những khoảnh khắc rất nhỏ... chỉ là chưa ai đủ can đảm gọi tên thứ tình cảm ấy là "thích" hay "yêu". Liệu có những câu chuyện, chỉ cần bắt đầu thôi cũng đã đủ khiến cả thanh xuân rung động?…
Một thế giới nơi Quang Anh - người từng bước lên đỉnh cao của ánh đèn sân khấu - không đủ mạnh mẽ để trở thành phiên bản RHYDER mà anh luôn mơ ước. Những áp lực, chỉ trích, và sự cô đơn dần bào mòn tinh thần của anh, để lại một nội tâm đầy hoài nghi và đau khổ.Liệu sự xuất hiện của Đức Duy - chàng trai với trái tim ấm áp và ánh mắt dịu dàng - có thể cứu rỗi Quang Anh khỏi vực sâu của sự tuyệt vọng?Giữa những ngã rẽ của âm nhạc và tình yêu, Quang Anh phải đối mặt với chính mình để tìm lại hào quang đã mất. Nhưng liệu rằng ánh sáng đó có thể soi sáng cả những vết nứt trong tâm hồn anh, hay tất cả chỉ là một giấc mơ dang dở?Câu chuyện là hành trình đan xen giữa hy vọng và đau thương, giữa khát vọng sống thật với chính mình và áp lực phải trở thành một ai đó hoàn hảo. Trong thế giới của những giai điệu và cảm xúc, Quang Anh phải tìm ra câu trả lời cho câu hỏi lớn nhất: Anh thực sự là ai?…
Một câu chuyện kha khá vụn vặt, được lụm nhặt từ rất nhiều câu chuyện tầm thường như cuộc sống hàng ngày. Có chương thì dịu ngọt, êm đềm, có chương thì ngược tâm, ngược thân đủ các kiểu. Mình sẽ ra 1 chương vào thứ bảy hoặc chủ nhật hàng tuần, có khi sẽ lâu hơn vì bí ý tưởng, vì học tập, vì thi cử hoặc các cuộc du hí lâu ngày.Đã viết rồi thì mình không drop, trừ khi bị ném đá nhiều.Mình mong các bạn không nên định hướng cho nhân vật trong chuyện mình nên thế này thế kia, vì đây là truyện mình viết nhân vật trong lòng mình khác trong các bạn khác.Nguồn bìa truyện của Phan HT…
Thể loại: đô thị, hắc bang, nhất thụ nhất công, xã hội đen bá đạo phúc hắc công, ôn nhu dịu dàng mỹ nhân thụ, ngọt ngào, ấm áp.Tóm tắt: Từ bé đã là bảo bối luôn nấp trong vòng tay cha mẹ, lớn lên vẫn là con mèo nhỏ chưa từng trải qua chuyện yêu đương. Thế mà người nọ bá đạo cư nhiên lại tiến tới xâm chiếm từng ngõ ngách trong trái tim, khiến cậu không cách nào kháng cự. Cha đã cảnh báo nên tránh xa người nọ, nhưng cũng không cách nào trốn thoát áp lực công kích của đối phương. Người nọ cưng chiều cậu, cho cậu đồng hồ, tặng cậu điện thoại, ôm cậu cắt móng tay, đối với người khác lại một mặt khinh thường. Cuộc sống mười mấy tuổi đầu ngây ngô lại sa vào xiềng xích vô hình người nọ văng ra làm đảo lộn tất cả mọi thứ. Cậu phải làm sao đây?…
Trên tầng thượng,quanh năm dù ngày hạ nắng gắt,hay đêm đông lạnh giá,cũng có điều gì đó thật đặc biệt,cậu ta ở đó,một người kì lạ,như thể là dân cư của một thế giới đầy ánh sáng, cậu lạnh như gió mùa đông,nhưng lại ấm áp như mặt trời mùa hạ,những lời dịu dàng không bao giờ giấu giếm,hay đôi khi là những khoảng lặng lạ lùng không báo trước.Nhưng dù thế nào,mỗi khi rảo chân những bước hối hả trên bậc cầu thang dẫn đến vương quốc của cậu ,cô luôn biết rằng trên cánh cửa xanh rêu và tràn ngập ánh sáng kia,cậu sẽ đợi,sẽ nhìn cô thật nhanh và mỉm cười....…
Linh Quỳnh vì kiếm chút thu nhập, vào trò chơi thể nghiệm sự hố, mệt đến chết đi sống lại cũng không kiếm được bao nhiêu tiền, dự định làm xong một lượt cuối cùng liền sẽ thoát hố. Kết quả hố này còn chưa ra được, đã lại lọt vào một cái hố lớn hơn nữa...Linh Quỳnh: Nhớ năm đó ngày nào ta cũng tỉnh lại trên giường lớn mấy trăm mét, 100 người hầu đang đứng chờ mặc quần áo cho ta...Hệ thống: Tỉnh lại! Cô đến 1m² cũng không có.Linh Quỳnh: A! Phàm nhân chính là ghen ghét sắc đẹp của ta, không có cách nào, ai bảo ta có tiền như vậy.Hệ thống: Tỉnh lại! Xem lại số dư còn trong thẻ của cô!! Cô đã nghèo đến mức màn thầu còn không có mà ăn.Linh Quỳnh: Ta đã từng vô địch thiên hạ, hưởng thụ bầu không khí cô đơn của sự vô địch trên thế gian này...Hệ thống: Tỉnh lại! Trước tiên cô đứng lên từ dưới đất đã! Linh Quỳnh: Ta người gặp người thích, hoa gặp hoa nở...Hệ thống: Tỉnh!!!Người đàn ông của cô sắp treo rồi kìa! Linh Quỳnh: Dìu ta đứng lên, ta còn có thể chiến.…
"Alo, Choi Beomgyu xin nghe""Là em, dạo này anh...khoẻ không? Chúng ta có thể gặp mặt nhau 1 chút chứ?"Nhầm số rồi"Bao lâu nay thằng nhóc đó vẫn vậy, vẫn là giọng nói đấy, vẫn là ngôn từ ngọt dịu tựa như chất gây nghiện khiến anh không cách nào mà lãng quên. Nhưng ai biết thực chất lại là đoá hoa hồng có gai, khiến tim anh rỉ máu, cho đến suốt đời cũng không muốn một phút giây nào nhớ lại.…
"Em nói, em không thích những gã quậy phá.Em nói, em ghét những hình xăm vằn vện trên da thịt.Và em nói, em sẽ chẳng bao giờ yêu một kẻ nhỏ tuổi hơn mình."Năm 2022, Cố Liêu 16 tuổi. Một gã thiếu niên bỏ học, sống bằng những cú nẹt pô xe, những hình xăm bốc đồng và tương lai mù mịt bên những cục nóng máy lạnh đầy dầu mỡ. Cuộc đời Liêu là một bản nhạc lỗi nhịp, cho đến khi gã gặp Thẩm Chi - cô gái 18 tuổi mang vẻ đẹp trong ngần như sương sớm.Vào một buổi tối mưa rào Sài Gòn, dưới tán ô mượn vội của chú bảo vệ, Liêu đứng đó với ly nước tự pha còn đọng hơi lạnh, run rẩy dâng lên trái tim chân thành nhất của mình. Cái nựng má dịu dàng của Chi đêm ấy đã thắp lên một ngọn lửa, thiêu rụi mọi khoảng cách và định kiến.Nhưng, tình yêu của tuổi 16 có đủ lớn để vượt qua những vết cắt của thực tại? Khi mực xăm chưa kịp ráo, liệu lòng người có vì những sóng gió sau này mà chia đôi?Một câu chuyện về sự cứu rỗi, những rung động vụng về và nỗi đau âm ỉ của những năm tháng thanh xuân không trọn vẹn.Thông tin thêm (Metadata):• Thể loại: Romance, Drama, Urban (Đời thường), Thanh xuân.• Tags: #tinhyeu #wattpad #saigon #16tuoi #2022 #romance #nguoc #thanhxuan #hophe #doi-thuc #tinh-chi-em• Trạng thái: Đang cập nhật.…
tôi là một vật thí nghiệm, nhưng đã trốn thoát thành công. Tôi chạy trốn và lang thang những vùng đất xa vời cùng với tâm trạng và những cảm xúc rồi bời, tôi cố gắng đi, đi trên những nền đất lạnh lẽo và chịu những cái đói qua ngày dài.sau đó một cô gái đã cứu tôi, cô ấy tự nhận mình là Sơ của một tu viện gần đó, gương mặt hiền dịu và trong sáng của cô ấy đã làm một cho một cô bé như tôi phải ấn tượng, nét đẹp tựa như dịu hiền đó khiến tôi muốn chiếm cô ấy là của riêng, một người mẹ của riêng mình. Sơ Marie đã đưa tôi vào tu viện, cô ấy đã chăm sóc tôi qua từng tháng năm, tôi yêu cô ấy lắm, nhưng...sự cố đó đã ập đến, khi tu viện trưởng đã ra tay bóp nát cổ Sơ Marie, khiến cô ấy không còn thở nữa, và sau đó vứt cô ấy xuống trên nền đất lạnh đó, không thương tiếc. Tôi đã thấy tất cả, và tôi đã chứng kiến ánh mặt trời soi sáng cuộc đời tôi đã dập tắt. Con quái vật điên khùng đó đã khiến ánh dương của tôi không còn chiếu sáng được nữa.ôi trời, cảm xúc gì đây? Cảm xúc giận dữ không kiểm soát này là gì đây? Tôi đã lao lên như một kẻ điên và nắm lấy cổ của tu viện trưởng, và sau đó...bà ta không còn thở nữa. Tôi đã tàn sát hết những lũ trẻ và các Sơ trong tu viện, con dao bếp đã ướt những giọt máu đỏ tươi, chiếc áo đầm trắng nhuộm một màu đỏ hôi hám, những vũng nước nặng giọt màu đỏ lan trên chiếc sàn trắng đen. Khi đến với đứa trẻ cuối cùng, giọt nước mắt của tôi đã rơi xuống trên làn má dính máu, đứa trẻ đó run bần bật và hét lên vào mặt tôi rằng:"Đồ…
Hạ Vi - một cô gái trầm lặng, ít nói và gần như vô hình trong lớp học. Không ai thân thiết, không ai quan tâm, không ai ở lại sau giờ tan học chỉ để cùng cô đi dưới trời mưa.Cho đến một buổi chiều nọ... một người con trai tên là Nam Phong đã chìa chiếc ô của mình ra, không nói một lời, chỉ đơn giản là che mưa cho cô.Từ khoảnh khắc ấy, giữa những cơn mưa lặng thầm của thành phố nhỏ, một mối quan hệ chậm rãi và dịu dàng bắt đầu hình thành. Không rực rỡ, không ồn ào, cũng không lời thổ lộ. Chỉ là những cái nhìn im lặng, những bước chân đi cạnh nhau, và một chiếc ô nhỏ đủ để hai người đứng dưới."Có Một Người Che Mưa" là câu chuyện về tình cảm học đường tinh tế và sâu sắc. Là những rung động đầu đời, là tổn thương được chữa lành bởi sự chân thành, là sự gắn kết không cần quá nhiều lời nhưng lại thấm sâu vào tim.…
"Em yêu à, hôm nay có người nói anh quá ngốc nghếch để giữ được em đấy!""Ai lại nói linh tinh như thế? Anh là chồng em, ai có thể cướp anh đi được chứ!""Là anh ta đấy... anh ta cứ luôn tìm cách tiếp cận em.""Để em xử lý!"Nhưng cô không nhận ra, khi cô quay đi, nụ cười trên môi chồng mình từ dịu dàng trở nên lạnh lẽo. Anh khẽ liếc nhìn kẻ đang có ý đồ với vợ mình, đôi mắt ánh lên vẻ thích thú đầy nguy hiểm."Chơi vui đấy... Nhưng vợ tôi, chỉ có thể thuộc về tôi."_________Lịch đăng: t7, Chủ nhật hàng tuần._Truyện đăng chính thức trên hai nền tảng Wattpad và Noveltoon (Mangatoon). Vui lòng không đem truyện đi nơi khác.…
Rein - Dương Nguyệt BăngNếu Dương Nguyệt Băng được hóa thân thành một nữ hoàng của vương quốc Mặt Trời , sống vô cảm , lạnh lùng , tàn nhẫn ?Nếu Dương Nguyệt Băng từ chối tình cảm của Hoàng Thiên Phong dành cho bản thân ?Nếu Dương Nguyệt Băng tự dằn vặt bản thân mình vì em gái ? Nếu ... nếu và rất nhiều nếu ... Từ những cái nếu vô lí không căn cứ ấy có thể đem đến cho ta những hành động và kết quả bất ngờ ....------------------------------Anh có thể bật khóc vì cách đối xử tàn tệ của em đối với anh , nhưng em không thể khiến cho em gái của em khóc chỉ vì anh đã đối xử dịu dàng với em ... -----------------------------Truyện được viết trên cơ sở mấy cái thứ " Tôi không còn là Rein của ngày xưa ! " hay " Rein của ngày xưa chết rồi ! Tôi là ... " Nhưng cốt truyện được xuyên tạc một cách thú vị và bất ngờ . Tính cách và hình tượng của Rein không phải do một lí do gì mà thay đổi rồi trả thù . Trong truyện không có trả thù nhưng Rein đối xử với anh bạn Phong đáng thương còn hơn cả trả thù ...…
Ngày 30/6/2010, đã sau mười hai năm kể từ khi Chúa Tể Hắc Ám chết đi. Mọi chuyện đã ổn định dần dưới sự lãnh đạo của Cậu Bé Sống Sót Harry Potter.Trong những năm này, bộ ba Tam Giác Vàng đã trưởng thành rất nhiều. Bọn họ đã cùng Draco Malfoy cùng với Blaise Zabini và Pansy Parkinson làm hòa. Với mục đích làm dịu đi thái độ của mọi người với Slytherin nên ba người đã chấp nhận làm bạn với những Griffindor lỗ... à không, hoạt bát mà trước đây họ vốn không ưa.Hôm nay, tất cả bọn họ cùng với Neville Longbottom cùng với Luna Lovegood và George Weasley đã cùng đến khu rừng bị cấm ở Rumani để khám phá. Sau khi vào rừng, cả nhóm đã gặp một sự cố không thể ngờ trước và trở về quá khứ. Sau khi trở về, họ đã quyết tâm phải thay đổi tương lai đã định trước.Cp: SnarryMời mọi người vây xem. Góp gạch thoải mái, mị đang muốn xây biệt thự.…
☁"Có những ngày không nắng, nhưng vẫn đủ ấm áp... chỉ vì ai đó mỉm cười với ta."Phan Ngọc Linh Lan - cô gái lớp 11, mang theo những tổn thương cũ và ký ức không muốn nhớ, lặng lẽ chuyển trường lên Hà Nội vào một ngày đầu tháng Tám. Giữa thành phố xa lạ, Lan không mong chờ điều gì, cũng không tin rằng mình có thể bắt đầu lại một lần nữa.Cho đến khi cô ngồi cạnh Khánh Duy - ban cán sự lớp, sống khép kín, luôn khoác lên mình vẻ lạnh lùng và trưởng thành trước tuổi. Cậu không nói nhiều, nhưng từng ánh mắt, từng hành động đều khiến Lan thấy an toàn... và dần học được cách dựa dẫm vào một người.Xuyên suốt năm học ấy, họ cùng đi qua những ngày mưa Hà Nội, những buổi hoàng hôn chậm rãi trên sân trường, những lần va chạm vụng về và những hiểu lầm lặng lẽ. Bên cạnh Lan còn có Thư - cô bạn hoạt bát, Chi - người bạn mạnh mẽ, và cả những ánh mắt ganh ghét thầm lặng chưa từng biến mất."Từ những ngày không nắng" không phải là câu chuyện rực rỡ như mùa hè, cũng chẳng u ám như cơn mưa dài, mà là bản nhạc dịu dàng của tuổi trẻ - nơi những người từng vụn vỡ tìm thấy nhau, và học cách chữa lành bằng tình bạn, sự cảm thông... và một chút rung động đầu đời.…
"Nhân Đức năm thứ ba ngày mười chín tháng ba, ta chết. Nam nhân ta thích nhất dùng một mũi tên chấm dứt cuộc sống mười tám năm hèn mọn mà ngắn ngủi của ta, cuộc đời ta vĩnh viễn dừng lại trong máu tươi....."Ngày giỗ, cũng là ngày cưới của nàng.Trước khi chết, nam nhân nàng vẫn gọi là "ca ca" ôm nàng thật chặt, đôi môi nhẹ nhàng nói ba chữ bên tai nàng:"Ta yêu nàng."Vào khoảnh khắc nói lời ly biệt ấy, nàng chỉ hận mình đã biết quá muộn, quá muộn.....Phượng hoàng dục hỏa, niết bàn trọng sinh. Trời cao thương hại, cho nàng sau khi chết trở lại năm bảy tuổi."Người không phạm ta, ta không phạm người. Người nếu phạm ta, dù thế nào ta nhất định giết! Cả đời này ta muốn thay đổi, trở nên thực sự, thực sự kiên cường!"Nam tử dịu dàng, nữ tử nhu nhược trở nên mạnh mẽ. ~ đọc xong nhớ dùng móng vuốt để bình chọn ~…