bwichoo // học tiếng mèo
Khi anh gọi tên em, bão tố cũng hóa dịu dàng 💮…
Khi anh gọi tên em, bão tố cũng hóa dịu dàng 💮…
Tác giả: Huỳnh Ngân Hương;Tên khác: Bạch Nguyệt Quang Của Hạ Thiếu;Cùng hệ liệt: Ngược Ánh Dương;Nội dung: Đêm nay ánh trăng lại xuyên qua khe hở cửa sổ vào trong phòng Hạ Thanh Trì, ấm áp mà lại trong sáng khiến anh bất giác nhớ về quá khứ. Năm ấy có một cô gái khiến anh xao xuyến suốt mười năm, chỉ một nụ cười vu vơ cũng đủ khiến tim anh đập loạn nhịp. Anh quen cô gái ấy từ lúc cô chập chững biết đi, thời gian trưởng thành của cô chưa từng thiếu hình bóng anh bên cạnh.Cô gái ấy lần nào bị bắt nạt cũng sẽ chạy tới tìm anh đầu tiên, khóc lóc mãi không chịu nín. "Cô em gái" mít ướt được anh bảo vệ suốt thời niên thiếu vậy mà đã không còn, mà chính bản thân anh cũng chẳng rõ khoảng cách của hai người đi xa như vậy từ khi nào. Bây giờ nhìn lại mới nhận ra bản thân sớm đã không chạm được vào vầng sáng đẹp đẽ ấy thêm lần nữa rồi. Có một số chuyện, chậm một bước sẽ là chậm mãi mãi, càng nghĩ tới càng lưu luyến không thôi.Hạ Thanh Trì cúi xuống, châm một điếu thuốc rồi hướng mắt nhìn ra xa, cứ như vậy... im lặng... nhìn khoảng không nhuộm màu ánh trăng ấy...CẢNH BÁO TRUYỆN CÓ THỂ GÂY ỨC CHẾ CHO NGƯỜI ĐỌC:1. Nữ chính bị trầm cảm nặng, mang áp lực tâm lý từ nhỏ, chỉ là trong quá trình trưởng thành có biểu hiện rõ ràng hay không thôi.2. Nam chính dần dần không còn tình yêu với nữ chính kể từ khi đi tìm thế thân, tất cả những cảm xúc sau đó đều không phải tình yêu.3. Có yếu tố châm biếm ngôn tình tổng tài.…
*Ảnh bìa chế tự làm nhé :v*:vv vào đọc đi ~~~Yêu rds vch :3…
Trong khoảnh sân nhỏ ngập nắng, có một cô gái thường ngồi bên ghế đá, lặng lẽ mở ra những trang sách đã ngả màu thời gian. Tóc cô buông theo gió, dáng vẻ yên bình đến mức khiến người ta chỉ muốn dừng lại nhìn lâu hơn một chút.Và có một cậu trai, ngày ngày đi ngang qua, mang theo trái tim non trẻ bối rối. Cậu gọi cô là "chị" - một tiếng gọi vừa xa vừa gần, vừa ngập ngừng vừa tha thiết.Họ không bắt đầu bằng những lời hứa hẹn, cũng chẳng có khoảnh khắc kịch tính nào. Chỉ là ánh mắt vô tình chạm nhau, một quyển sách trao tay, một nụ cười dịu dàng trong nắng cuối thu... thế mà trái tim lại rung động mãi không thôi.Đó là câu chuyện về Anh Thư - cô gái lớp 11 với sự dịu dàng trưởng thành, và Gia Khánh - cậu học trò lớp 10 mang nét hồn nhiên trong sáng. Giữa những ngày tháng tuổi học trò, họ vô tình tìm thấy nhau, để rồi từng chút một, học cách chữa lành, học cách yêu thương, và học cách khắc ghi một thanh xuân không thể nào quên.…
Tác giả:Đông Bôn Tây CốThể loại:Ngôn TìnhNguồn:Diễn Đàn Lê Qúy ĐônTrạng thái:Full(Người dịch: Tạ Thu NgânNhà xuất bản: NXB Thanh NiênNhà phát hành: Văn ViệtNgày XB: 03-2018Type: Mều, Trúc Huỳnh, Hoài An, Dobby)Một câu chuyện tình yêu giữa vị bác sĩ tài ba cùng cô luật sư danh tiếng, hai người ở hai lĩnh vực khác nhau đã vậy tính cách cũng khác nhau.Một Vương Nhất Bác dịu dàng, tao nhã; khi khám bệnh thì ăn nói nhẹ nhàng, trên bàn mổ thì mạnh mẽ, oai phong. Anh chưa từng nghĩ rằng trên đời này lại có một cô gái nói với anh rằng cô sẽ tung hoành chiến đấu trong lĩnh vực của cô, bảo vệ anh chu toàn.Một Trình Tiêu điềm đạm, lão luyện, dựa vào ba tấc lưỡi gây dựng tiếng tăm trong giới luật sư. Cô chưa từng nghĩ rằng sẽ có một người đàn ông tên "Vương Nhất Bác" khiến cô ngoài miệng thì á khẩu thế nhưng trong lòng lại nở hoa.***Vương Nhất Bác: "Thông thường bệnh nhân sẽ trải qua năm giai đoạn tâm lý trong quá trình chấp nhận mình bị bệnh, giống như em không thể tiếp nhận việc em yêu anh!"Trình Tiêu đỏ bừng mặt: "Em không yêu anh!"."Giai đoạn thứ nhất là giai đoạn chối bỏ, em không chịu chấp nhận hiện thực!""Anh nói linh tinh!"."Giai đoạn thứ hai là giai đoạn căm phẫn.""Kệ anh nói sao thì nói. Em mệt rồi, về trước đây.""Trong trường hợp cá biệt, bệnh nhân sẽ có hiện tượng phản ứng bất ngờ với mục đích vùng vẫy vào phút chót."Trình Tiêu tức giận: "Em không yêu anh."Vương Nhất Bác chậm rãi nói: "Nơi có tình si, dẫu xa ngàn dặm ta vẫn cứ nhớ nhung. Trình Tiêu, anh nói là anh thích em."(Truyện không nhằm mục địch thương m…
Tuệ Ninh - Tuệ trong trí tuệ, Ninh trong yên bình.Là nữ ca sĩ, nhạc sĩ hạng A đang ở đỉnh cao sự nghiệp, sở hữu loạt hit làm mưa làm gió khắp các bảng xếp hạng châu Á.Cô thông minh, sắc sảo, ngoại hình nổi bật nhưng lại... nóng tính vô cùng.Bề ngoài đanh đá, khẩu xà tâm phật, nhưng chỉ cần ai thân thiết đủ lâu sẽ biết: Tuệ Ninh là kiểu người hay giận, hay dỗi, nhưng yêu một lần là yêu đến tận cùng.Đông Phong - Gió thổi từ hướng đông, chính là cơn gió mùa xuân, nhẹ nhàng nhưng ấm áp.Là Tổng giám đốc điều hành của ZD Group, tập đoàn thương nghiệp hàng đầu tại Bắc ThànhAnh điềm đạm, tinh tế, luôn quan tâm người khác một cách tự nhiên, chẳng phô trương nhưng khiến người ta không thể không dựa vào.Sáu năm trước, vì một hiểu lầm mà Tuệ Ninh chọn rời đi, giấu mọi tổn thương đằng sau ánh đèn sân khấu.Sáu năm sau, giữa dòng người vội vã dưới cơn mưa Thượng Hải, anh và cô bất ngờ chạm mặt.Một ánh mắt giao nhau, mọi cảm xúc tưởng đã ngủ yên bỗng sống dậy.Anh vẫn nhận ra cô - giữa biển người.Cô vẫn rung động - chỉ vì một câu hỏi quen thuộc: "Em không sao chứ?"Anh từng buông tay một lần, lần này, Đông Phong thề sẽ không để cô rời đi thêm nữa.Dù cả thế giới có bàn tán, anh vẫn sẽ bước từng bước, nhẹ nhàng nhưng vững chãi, để đến bên cô:"Tuệ Ninh, anh không cần em phải ngoan hiền hay dịu dàng...Chỉ cần em vẫn là em - giận dỗi, ngang ngược, nhưng yêu anh là đủ rồi."…
Tổng hợp những câu nói hay trong tiểu thuyết, phim ảnh, chuyển thể ngôn tình.…
Là chôm chôm, nhưng với Sâm Nam, nó là chờ-ôm chờ-ôm. "Hôm nay, Diêu lão sư đã hôn em chưa?""Hôm nay, Nam Nam đã đánh anh chưa?"• Những mẩu chuyện nhỏ thường ngày của Diêu Sâm và Châu Chấn Nam.• Không thích fanfic hoặc couple, xin hãy lùi bước.…
"Nể cậu là bạn học cũ, không thì tôi cũng vứt cậu một xó rồi.""Anh... đừng bỏ tôi... ." Dương xiết chặt trên lưng Hoàng bất giác nói sảng, không hề có suy nghĩ. "Tôi... cô đơn lắm ... không muốn một mình." Hoàng ngồi xuống chiếc ghế đối diện, nhìn Dương đang nằm sải lai trên sofa. Cậu ta nhớp nháp, người dính đầy vết ói, mùi rượu nồng nặc bốc lên khiến anh nhăn mặt. "Những năm tháng đi học anh ghét lấy ghét để, bây giờ thấy tôi thay đổi thì lại đến tìm?" anh thầm nghĩ.Hoàng cũng trong tình huống khó xử, thôi thì anh cũng dìu Dương vào nhà tắm. Cởi chiếc áo khoác da, chìa khóa đính trên con gấu trúc nhỏ vô tình rơi ra. Anh mỉm cười, bất lực tắm sơ qua cho cậu rồi mới để cậu ngủ.-BinViemHong-…
Tuổi mười bảy, tươi mới như gió xuân, rực rỡ như nắng hè, đằm thắm như mưa thu, và dịu dàng như hơi thở của mùa đông.Thanh xuân của những đứa trẻ ấy đều trải qua nhiều cung bậc cảm xúc. Có yêu, có ghét, có khóc, có cười, có cả tổn thương và hạnh phúc. Một câu chuyện học đường về tình bạn, tình yêu và tình cảm gia đình. Đi thôi, theo chân lũ trẻ đến với câu chuyện của chúng nào!-----------" Ước muốn lớn nhất cuộc đời cậu là gì? " " Tôi muốn được sống. "(...)Cậu nấc trong từng tiếng nghẹn đắng lòng. Cả hai không ai mong muốn rời xa nhau cả. Họ gặp nhau đúng lúc, đúng thời điểm, nhưng sai người."Cậu hãy sống đi, hãy ích kỉ và sống cho bản thân cậu đi, đừng...đừng đi mà!"Ai rồi cũng phải trải qua những cuộc chia ly, mà có thể suốt cuộc đời này vẫn không thể quên được. Đó sẽ mãi là kí ức đẹp đẽ nhất trong lòng họ."Chỉ cần có lí do là cậu sẽ tồn tại mà. Vậy hãy xem tôi là lí do đó đi. Xin cậu, xin cậu đó." Cậu ôm chặt lấy cô, ước rằng thời gian dừng lại, nhưng không thể... Vì cậu biết, sau nụ hôn này, người mà cậu yêu sẽ biến mất khỏi thế gian."Vì cậu chính là điều hạnh phúc và tươi đẹp nhất trong tuổi trẻ của tôi. Vương Yến Thanh, tôi yêu cậu"----------------Lưu ý: Tất cả các tình tiết truyện, sự kiện, nhân vật, địa danh là hư cấu, HOÀN TOÀN không có thật.Tác giả: ianThế loại: Học đường, tình cảm, hài hước.Độ tuổi: 15+Tình trạng: Đang sáng tác.Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.…
@ đơn giản là những câu chuyện cực kỳ ngắn.@ có khi viết về những couple ở U19, có khi là couple U23 (chỉ Dũng - Trọng thôi nhé), cũng có khi là OnKey, KiMin, hoặc chẳng là ai cả.@ viết để giải tỏa khi suy nghĩ quá nhiều, nên có thể vui cũng có thể buồn, và có thể end bất cứ lúc nào.@ có thể phát triển thành Oneshot hoặc drabble, nhưng chỉ up ở wordpress.@ là những câu lảm nhảm, nên nếu bạn có vô tình ghé qua và cảm thấy bạn bị lật thuyền, vậy cứ nhẹ nhàng quay đi nhé.@ đừng đem nó ra khỏi wattpad này.…
"Khẩu vị của người này rốt cuộc ra sao a! Cái này cũng bỏ được vào miệng à?"Sau khi cô tỉnh dậy, nhìn vào trong gương thấy chính mình đầu xăm mặt giống như quỷ, cảm giác chỉ nhìn thêm một giây cũng hỏng đôi mắt.Trước khi trọng sinh, Cố Việt Trạch chính là người mà cô dùng cả tấm lòng để yêu nhưng sau đó cũng là người mà cô hận thấu xương.Đời trước cô chính là kiểu phụ nữ não tàn nên mới không muốn lây một ông xã tuyệt sắc, lại bị đôi tiện nam nữ hãm hại, bị người bạn thân nhất tẩy não, kết cục cuối cùng chính là không còn người nào muốn ở gần cô.Đời này mặc cho các ngươi trâu bò rắn rết trăm phương nghìn kế, muốn cô ly dị, nhường đi ngôi vị phu nhân. Ngượng ngùng quá ~~, chỉ số thông minh của bản tiểu thư đã lên dây rồi nhé!…
Author: Thuỷ Thanh ThiểnNguồn dịch: DĐLQĐThể loại: Cổ đại, Trùng sinh, SủngTướng môn đích nữ. Hoàng hậu Kỳ nguyệt Quốc. Người đời ai cũng ước ao thân thế cùng địa vị của nàng, nàng cũng ngây ngốc cho mình là nữ tử hạnh phúc nhất.Chỉ là, khi trượng phu dịu dàng đem độc dược rót vào miệng nàng, lúc đó nàng mới biết, thì ra, sự sủng ái của trượng phu là giả, sự cưng chiều của phụ thân là giả, sự thương yêu của nhị tỷ cũng là giả.Trùng sinh vào một buổi sáng sớm, trở lại bảy năm trước, nàng bày kế, tạm thời rời khỏi Tướng phủ. Sau khi nắm trong tay Ma Cung, nàng trở lại Tướng phủ, để xem nàng trả lại cho bọn họ gấp trăm lần những gì mà nàng đã từng chịu đựng như thế nào!Cuộc sống của nàng bắt đầu trải qua nhiều sóng gió, thử thách tính kiên trì và khả năng chịu đựng. Mượn hình ảnh về người phụ nữ trọn niềm tin vào tình yêu mà vượt lên mọi sự khổ sai, gian nan, tác giả đã thành công trong việc truyền tải những mặt khác, gai góc hơn về tình yêu.…
Cậu nói cậu sẽ cho tôi hạnh phúc ư?.Cậu sẽ làm tất cả vì tôi ư? Được thôi tôi tin tưởng cậu.Cậu đã cho tôi những khoảng thời gian quý giá mà trước kia tôi chưa từng có.Ko biết bao nhiêu nỗi đau trong tôi đã được cậu xoa dịu ... nhưng ...Chính nơi đó, nơi mà tôi và cậu trao nhau những lời yêu thương ngọt ngào ...... Bây giờ liệu cậu còn nhớ những lời đó, hay gió đã mang nó đi mất rồi?.Cậu đã làm tôi đau, cậu đã làm tôi khóc và bây giờ cậu nói thứ cậu muốn ở tôi là tiền.Nếu như được ước một điều gì đó thì tôi sẽ ước:"Giá như chưa từng gặp cậu"Còn tiếp ...…
Ở thời hiện đại thì Vân Lạc Phong nổi danh là thiên tài y học Trung Hoa. Tuy nhiên ngoài ý muốn lại chết đi, linh hồn nhập vào đại tiểu thư phế vật của phủ tướng quân ở đại lục Long Khiếu.Phế vật này chẳng những văn không được võ cũng chẳng xong, lại thêm ngực to não như trái nho, ngang ngược kiêu ngạo tuỳ hứng, có vị hôn phu hoàn mỹ như thái tử còn chưa đủ, lại đi cướp đoạt mỹ nam giữa đám đông, dẫn đến dưới cơn giận dữ thái tử huỷ bỏ hôn ước.Nhưng phế vật không chịu nổi kích thích này, cuối cùng thắt cổ chấm dứt cuộc đời.Lần nữa mở mắt, nàng đã không còn là đại tiểu thư phế vật ngày xưa.Khế ước thần điển (*), ôm ấp không gian Linh Dược, cải tử hồi sinh, y tuyệt thiên hạ! Từ quý tộc hoàng tôn cho đến thế gia thương nhân, không ai không thi nhau nịnh bợ nàng, ngay cả thái tử điện hạ từ hôn trước đó cũng tìm tới cửa muốn hoà hợp lại lần nữa.(*): Sách thần.Đối với chuyện này, nam tử thần bí nào đó rốt cuộc không thể nhịn được nữa: "Nếu ai quấy rầy nữ nhân của ta nữa, ta liền làm cho kẻ đó có đi mà không có về!"…
Bốn bề sương mù dày đặc nên chẳng nhìn rõ thứ gì. Cô bổng phát hiện, bản thân đang khóc. Một mình cô đứng giữa khu rừng rậm âm u như nấm mồ, khóc xé ruột xé gan.Giấc mơ là sự phản chiếu thế giới hiện thực. Giấc mơ là một sự lưu đày của tiềm thức. Nhưng nếu cô từng yêu tha thiết một người, từng vì chị mà đau đớn khôn cùng, vậy thì tại sao những năm qua, cô lại chẳng nhớ gì đến chị? Tại sao cô lại quên sạch mọi ký ức về chị?______________________________________________________"Tôi muốn bắt đầu lại với em." Người phụ nữ cất giọng từ tốn, ngữ khí đầy vẻ bi ai: "Nếu ngày ấy tôi không phải là tội phạm, em không mất đi người cha chính trực, tôi và em gặp nhau, tất cả liệu có khác không?"...Ả vẫn nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng và bi thương: "Em đừng khóc nữa. Ji Yeon! Tôi chỉ không muốn bỏ cuộc. Dù thế nào, tôi vẫn muốn quay đầu hỏi em một câu: Em có bằng lòng đi cùng tôi, có bằng lòng quay về bên chúng tôi hay không?" Ả nói rất chậm và rành mạch: "Em đã quên tôi, quên mất chúng tôi, quên đi tình cảm của tôi. Cuộc đời tôi phải tiếp tục thế nào, kết thúc ra sao đây?"…
Tác giả : Kiều NhấtDịch : Losedow Thể Loại : Hiện Đại Đêm trước hôm đang kí . hắn dịu dàng nắm tay tôi: " Anh không biết tình yêu là gì nhưng anh biết , chỉ cần nghĩ có thể sống cùng em suốt phần đời còn lại, anh đã tràn ngập chờ mong vào tương lai" . Mười sáu tuổi , chúng tôi ngồi cùng bàn, hai cánh tay cách nhau không quá mười xentimet. Liếc mắt sang bên cạnh tôi chỉ nhìn thấy hắn. Hai mươi sáu tuổi, Sáng sớm tôi thức giấc , quay sang nhìn thấy ánh nắng chiếu lên gương mặt hắn, muốn cứ ở bên hắn như vậy đến già. Có lẽ đây chính là tình yêu!…
Tác giả: Mộng Tiêu NhịThể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Sủng, Gương vỡ lại lànhNguồn: Phong TâmTrạng thái: FullTrước khi kết hôn, Mẫn Hy biết trong lòng Phó Ngôn Châu đã có người thương, anh còn từng hỏi cô về tình hình gần đây của người con gái ấy, và đó cũng là lần đầu tiên cô thấy được sự ấm áp nhu tình trong anh.Khi kết hôn, anh hỏi: "Em có chắc chắn muốn kết hôn không?"Mẫn Hy cười: "Tại sao lại không?"Anh nói: "Em có cam lòng tự giam mình vào một cuộc hôn nhân không có tình cảm, chỉ có lợi ích không?"Không cam lòng, vậy nên cô sẽ khiến anh yêu cô, muốn nhìn thấy vẻ ấm áp nhu tình kia của anh một lần nữa.Tuy nhiên, sau hai năm kết hôn, cô vẫn không thể khiến anh nảy sinh tình cảm với mình.Mẫn Hy quyết định chấm dứt nỗi cố chấp và sự hoang đường nhiều năm của mình đối với Phó Ngôn Châu, đồng thời đưa cho Phó Ngôn Châu một bản thỏa thuận ly hôn.Phó Ngôn Châu do dự hồi lâu, cuối cùng cũng ký lên, quan tâm hỏi: "Sau này em có dự định gì không?"Mẫn Hy không đáp. Trong lòng cô tự nhủ: Sẽ không yêu anh nữa, sớm quên anh đi.Khi bạn bè biết tin cô ly hôn, bất bình khó chịu nói: "Phó Ngôn Châu có người khác ở bên ngoài sao?"Mẫn Hy: "Không có." Công bằng mà nói, trừ việc không yêu cô, Phó Ngôn Châu khá nghiêm túc với cuộc hôn nhân chỉ có lợi ích này, cũng khá dung túng cô. Là do niềm hy vọng trong cô đã hao mòn, không còn sức lực để kiên trì thêm nữa.- -Sau khi ly hôn, trong lòng Phó Ngôn Châu vẫn không thể buông bỏ được Mẫn Hy, anh hỏi thư ký: "Gần đây Hy Hy bận gì vậy?"Thư ký: "Nghe nói... bận đi xem mắt."Phó Ngôn…
Rem: nhân vật nữ phụ trong Re:zero, tính cách đáng yêu dịu dàng và tốt bụng, chân thật, vóc người nhỏ nhắn, xinh đẹp với mái tóc màu xanh ngắn che một mắt và ánh mắt cùng màu. Rem bị lạc vào một dòng xoáy trong khi thực hiện nhiệm vụ cùng Ram-người chị của mình, vòng xoáy dẫn Rem đến thế giới thực bên ngoài.An Nhiên: Cô gái xinh đẹp với mái tóc đen thẳng cùng ánh mắt nâu đen như những người bình thường khác, tính cách vui vẻ, hòa nhã và dịu dàng, hay cười. An Nhiên tình cờ tìm thấy Rem ở một ngõ hẻm phía sau nhà hàng, sau đó mang Rem về chăm sóc mà không biết rằng Rem đến từ thế giới anime.Fic thuộc thể loại bách hợp, viết về chuyện tình giữa Rem và một người con gái trong thế giới thực, do au cảm thấy Rem trong anime rất dễ thương nên đã lấy Rem làm nữ chính, còn về việc nhân vật nữ còn lại, do au bất bình vc Rem hi sinh nhiều điều cho Subaru nhưng lại ko dc hạnh phúc nên nảy ra ý định cho Rem kết đôi với một người nữ khác để quên đi Subaru. Fic ko hề có ý định bôi nhọ hình tượng Rem hay bất cứ nhân vật nào khác, những người ko yêu thích có thể không xem hoặc dùng những cmt góp ý, tránh trường hợp dùng những lời lẽ quá nặng để cmt.…
Tác giả: Yên Sắc"Không hoàn hảo thì có làm sao đâu, vì vạn vật đều có vết nứt, đó là nơi ánh sáng sẽ chiếu vào."Cuộc đời không bao giờ trọn vẹn, cũng như con người chẳng ai hoàn hảo. Lê Thụy An - người phụ nữ dịu dàng với trái tim dần khép lại sau những ngày tháng hôn nhân lạnh nhạt, đang nỗ lực giữ lấy một mái ấm không còn nguyên vẹn cho đứa con trong bụng.Nguyễn Minh Khuê - người phụ nữ thành đạt, mạnh mẽ, nhưng mang trong lòng nỗi cô đơn sâu sắc mà chẳng ai hiểu thấu.Giữa vòng xoáy công việc, gia đình và những kỳ vọng áp đặt, họ vô tình gặp nhau - như hai vết nứt trong cuộc đời, nơi ánh sáng dịu dàng len lỏi xuyên qua. Cô mang đến cho nàng những yêu thương vị tha nhất, điều mà nàng chưa từng dám mong cầu; nàng lại là người quan tâm cô qua từng cử chỉ nhỏ nhặt mà chưa ai để ý.Giữa Những Vết Nứt là câu chuyện về sự chân thành, dũng cảm, và khả năng tìm thấy hạnh phúc trong những điều không hoàn hảo nhất.Thể loại: Đời thường, gương vỡ lại lành, ôn nhu công, nhược thụTình trạng: Đang sáng tác…