Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Ngọt ngào, đau đớn, nụ cười, nước mắt, cầm tay rồi lại buông tay, dịu dàng như nắng hạ và lạnh lẽo như băng tan. Cảm giác ấm áp đầy thương mến khi nắm tay Kim Taehyung năm đó, Jungkook dành cả đời để ru mình chóng quên.…
Khi còn đi học, lần đầu tiên Mạnh Lai nhìn thấy Giang Thánh Trác, có nói với Kiều Nhạc Hi: "Giang Thánh Trác mặc quần áo rất có phẩm vị.""Ừ, mặt người dạ thú!""Nhìn qua rất nhã nhặn.""Lịch sự? A, đúng, lịch sự bại hoại thì có!""Nhìn qua thật sự không gò bó.""Phóng đãng không kiềm chế được! Thật ra mình cảm thấy có hai chữ thích hợp với cậu ta hơn.""............"Vài năm sau...."Chỉ có màu sắc nhã nhặn thế này mới xứng với một công tử phong lưu phóng khoáng, mị lực bắn ra tứ phía, tuổi trẻ anh tuấn như tớ đây!""Dạ, dạ, dạ, mị lực bắn ra tứ phía, xin ngài bắn ra ít thôi, cẩn thận không thì tinh tẫn người mất!" (hết tinh lực thì người chết).…
Người cha hiện tại của tôi là một người cảnh sát.Ông ta thích sự hoàn hảo.Không- phải nói là ám ảnh mới đúng.Mẹ tôi và chị gái là kiểu người mà ai cũng sẽ dùng những từ như "dịu dàng", "đoan trang", "hiền lành" để miêu tả. Trong mỗi tấm hình, họ đều cười rất đẹp. Một nụ cười đẹp đến mức hoàn hảo và chứa đựng sự cam chịu - đến mức tuyệt vọng.Người đã chết khi sinh ra tôi.Người chị đã bỏ đi biệt xứ, rồi chẳng bao giờ quay về nữa.Cũng...không thể quay về được nữa.Và cha tôi thì luôn nhìn tôi bằng ánh mắt như thể tôi là thứ đã phá hỏng "sự sĩ diện" suốt đời của ông ta. "Công lý" - cái thứ mà ông ta cho là cao thượng đó lại được ông ta dạy tôi qua những vết in hằn của đòn roi và lời chửi rủa khiến nó trở nên nực cười biết sao.Nhưng vì "Koda Aya" là một đứa trẻ ngoan.Nên... Tôi sẽ là "Người Hùng của Công Lý".Theo chính những gì đã được dạy....Ngồi lặng trên xe ô tô, nhìn người cha vẫn đang cằn nhằn quát tháo qua gương chiếu hậu, rồi lại nhìn hình ảnh mờ ảo phả chiếu bản thân qua cửa kính xe, tôi nở một nụ cười "hoàn hảo" đến rợn người.Đôi mắt vốn sáng lấp lánh, trong bóng râm lại trở nên đen kịt một cách kì lạ, trợn to hơn bao giờ hết.Vậy...Trước hết, hãy 'xử lí' những kẻ xuyên tạc công lí đi.…
𝐓𝐞̂𝐧 𝐭𝐫𝐮𝐲𝐞̣̂𝐧 : Bệnh Mỹ Nhân Sư Tôn Bị Đám Nghiệt Đồ Mơ Ước𝐓𝐚́𝐜 𝐠𝐢𝐚̉ : Độ Vũ Xuyên𝐄𝐝𝐢𝐭𝐨𝐫 : Sơn Tra - It's meThẩm Thanh Từ xuyên vào bộ truyện tu tiên mang tên 《 Cửu Thiên Tiên Đồ 》trở thành nhân vật pháo hôi sư tôn cùng tên. Nguyên chủ vì sở hữu Cửu U hàn mà tu vi đình trệ, tính cách cũng trở tối tăm vặn vẹo, điên cuồng hành hạ ngược đãi ba người đồ đệ thiên tài của mình. Đến cuối cùng bị đại đệ tử Tiêu Tẫn hắc hóa giam cầm tra tấn đến chết.Sau khi xuyên vào sách Thẩm Thanh Từ vì để bảo vệ cái mạng bé nhỏ của mình mà quyết định quay đầu, trở thành một vị sư tôn tốt nhất thế gian luôn. Y dùng kiến thức y học hiện đại, dịu dàng chữa lành những vết thương về thể xác của ba đồ đệ .Nhưng mà y ngàn vạn lần cũng không nghĩ đến sau này ánh mắt của đại đồ đệ nhìn mình ngày càng âm trầm nguy hiểm, mang theo sự chiếm hữu, nhị đồ đệ thì ngày càng dịu dàng, tươi cười lưu luyến với y, còn tiểu sư muội nhà mình thì điên cuồng trong lòng hò hét " Sư tôn vừa tốt lại vừa đẹp, ta muốn chèo CP ghê!! "Càng đáng sợ chính là y phát hiện chính mình có thể nghe thấy tiểu sư muội cùng hệ thống nói chuyện với nhau, nhưng lại không thể nghe không thấy tiếng lòng của hai đồ đệ lớn nhà mình. Chắc chắn là bởi vì tiếng lòng của hai người đã được Thiên Đạo che rồi. Còn nguyên nhân phải che đi là vì... Tiếng lòng của bọn họ chỉ toàn là dục vọng mãnh liệt với chính sư tôn của mình. Tà đạo đến nỗi hệ thống cũng không đọc nổi!! Đợi khi Thẩm Thanh Từ…
"Hai kẻ lạc đường vô tình gặp nhau trên hành trình đi tìm lấy ánh sáng. Trên hành trình ấy, họ lại vô tình là ánh sáng cứu rỗi đối phương,từ những tia sáng bé nhỏ len lỏi,chiếu rọi xuống bức tranh mờ mịt của kẻ lạc đường,rồi dần biến thành một bức tranh tràn ngập ánh nắng. "• Lưu ý: Những nội dung, tình tiết, hành động, tính cách nhân vật được tác giả phác họa khác với TleFirstone ngoài đời thật,vì vậy, không áp đặt những nội dung trong fic lên TleFirstone,fic được viết lên với mục đích giải trí và thỏa mãn cơn nghiện TleFirstone.• Ý tưởng, nội dung và cốt truyện còn có sự hỗ trợ và gợi ý từ P'Helen, người thực hiện và cũng chính là tác giả chính của fic là Oggy na kaa• Cảm ơn mọi người đã đọc,mong mọi người sẽ góp ý nhẹ nhàng cho sốp ạ🤏…
Thể loại:Không hiểu sao chỉ bằng một chút tự tin tôi đã nghĩ rằng anh sẽ hoàn toàn thuộc về tôi. Tôi không thể như cậu ấy, không thể cho anh cái ôn nhu mà anh cần, cũng không thể cho anh cái dịu dàng và chỗ dựa vững chắc mỗi khi anh mệt mỏi. Tôi có cái gì? Chỉ là danh chính ngôn thuận được xã hội chấp nhận thôi. Nhưng ngặt nỗi anh không cần cái đó.Tôi biết điều này thật sự là phi logic và ngược đời nhưng nhiều lúc tôi đã ước."Em ước rằng em là con trai để có thể đường hoàng mà theo đuổi anh."…
Tống Á Hiên luôn nghĩ, thế giới này vốn chẳng có chỗ dành cho mình. Mẹ kế cười dịu dàng trước mặt, sau lưng lại tàn nhẫn gieo rắc những lời dối trá. Người em cùng cha khác mẹ lúc nào cũng đóng vai đứa trẻ ngoan hiền, khéo léo cướp đi mọi thứ cậu từng có.Trung học số 1 Trùng Khánh, lớp 1-ban A - nơi ấy có Lưu Diệu Văn, một người lạnh lùng như tuyết đầu đông, ánh mắt sâu như đêm dài, thành tích học tập đứng đầu suốt ba năm liền. Mọi người nói cậu ấy cao ngạo, khó gần. Chỉ riêng Tống Á Hiên biết, đằng sau sự lạnh lùng kia là trái tim dịu dàng biết chừng nào.Thật ra, gió xuân đã đến từ lâu, len lỏi trong từng ánh mắt lơ đãng lướt qua nhau nơi hành lang lớp học, trong vài lần va chạm tay áo khi cùng viết bảng, trong sự quan tâm âm thầm của học bá Lưu. Chỉ là... gió xuân vô tình quá, không hiểu nổi nỗi lòng của người thầm lặng đứng dưới hoa, cũng chẳng giúp họ thốt ra được lời nào.…
Thời thơ ấu, Hong Taeiu đã nhiều lần đứng ra bảo vệ hai cậu bé hàng xóm có vẻ ngoài xinh đẹp và thân hình nhỏ nhắn thường xuyên bị bắt nạt: Park Hee Won và Park Hee In.Taeiu không biết rằng, sự dịu dàng và bảo vệ của mình năm ấy lại khiến cả hai sinh ra thứ tình cảm méo mó đến đáng sợ.Nhiều năm sau, khi Hee Won và Hee In trở thành những pháp sư quyền lực nhất hiệp hội ma pháp, Taeiu lại chỉ là một dũng sĩ vô danh.Cho đến ngày cậu chuẩn bị kết hôn...Cậu biến mất.Và bị nhốt trong tòa tháp cao nhất của hiệp hội bởi chính hai người từng được cậu bảo vệ năm nào.…
Tên truyện: Tiếng đàn viola và em. Tác giả: Clanio. Tình trạng: Đang sáng tác. Mô tả: Có một chàng trai với mái tóc bạch kim đang đi dạo trên đường phố. Mùi nước hoa thật dịu. Chàng đi về một con phố nhỏ khác. Nơi có một ngôi nhà trắng. Trước ngôi nhà có một cây thường xuân. Chàng trai đứng bên ngoài, tay sờ lên tấm bảng khắc tên mạ vàng. Giọng trong trẻo cất lên: - Roman, em đến rồi đây.Dứt lời, cánh cổng lớn từ từ mở ra. Xuất hiện một chàng trai khác. Chàng mang một đôi mắt màu xanh biếc. Cười nhẹ. Anh chàng đó mới xinh đẹp làm sao ... Vì gì họ quen nhau? Và hình như chúng ta vẫn chưa biết tên chàng trai tóc bạch kim nhỉ? Tiếp tục đọc đi nào uwu📍Trước khi bắt đầu, hãy chắc chắn rằng bạn biết huấn là gì nhé.…
Trong một buổi chiều lặng lẽ nơi sân trường rợp bóng nắng, Fubuki tình cờ gặp lại Mio người bạn cùng lớp trầm lặng nhưng đầy nội tâm. Cuộc trò chuyện tưởng chừng đơn giản ấy dần hé lộ một thế giới cảm xúc dịu dàng, nơi những lời nói nhỏ nhẹ lại mang sức nặng của những điều chưa từng được thổ lộ. Mio, với đôi mắt trầm tư và những lời nói chân thành, đã dần chạm đến trái tim Fubuki, mở ra một sợi dây kết nối mong manh nhưng chân thật giữa hai tâm hồn cô đơn. Mọi tứ dần trở nên mất kiểm soát khỏi tầm tay của họ liệu cả 2 có thể ở bên nhau trọn đời hay là sẽ là một cái kết nào khác. Cùng nhau đoán xem nhé…
Đề nghị truyenfun.com ngừng ăn cắp. Đến bây giờ, lúc nhớ lại, Yến Ly không rõ tâm tình của mình như thế nào. Nàng đã lòng đau như cắt, nhưng dù sao, với nàng cũng thế, với Thương Duật cũng thế, đều là chuyện không đáng nhớ đến, nếu có nhớ đến, chẳng qua cũng là cười nhạt như không. *** "Tiểu thư, xin người bảo trọng!" Giang Ly nước mắt rơi như mưa, ôm lấy thân xác cắm đầy mũi tên vào trong lòng, đau đớn "Lăng Duật, ngươi tỉnh lại, mau tỉnh lại cho ta!" *** "Phu nhân, nàng đừng lo, nàng sẽ mau khoẻ lại." Đối với ta bây giờ cái chết chẳng là gì. Nhưng sao trong mắt hắn lại đau buồn thế kia? Phải rồi, lần này đến lượt hắn. Ta lại làm sao thế này? Sao ta lại rơi lệ? Cho đến cuối cùng, vẻ mặt tê tâm liệt phế của Mục Thương ta vẫn không thể nào quên được. *** Dưới màn pháo hoa, nam nhân mặc long bào ôm lấy nữ tử kiều diễm vào lòng, dịu dàng hôn lên trán nàng "Yến Ly, sinh cho ta một nhi tử. Ta muốn thừa kế hoàng vị sẽ là con trai ta và nàng."…
Bác Chiến, Cường x Cường, Luân Hồi, HEĐoạn tâm đau sao bằng đoạn tình đau. Chỉ nguyện kiếp sau không làm người xa lạ...Yêu, hận, tình, thù ai nói rõ đượcTa làm ngươi đau hay tự làm mình đau?--------- Tuyệt đối không Re - Up khi chưa được Au đồng ý. Hãy tôn trọng công sức và tình cảm của Au.- Truyện là sản phẩm tưởng tượng, không áp đặt lên người thật.- Nếu không thích xin nhẹ nhàng lướt qua đừng nói lời cay đắng.- Cảm ơn các bạn đã ghé thăm!…
Link fic gốc: https://bitly.com.vn/cPelHTác giả: MiNguyn730 (nick watt) Đây là một fanfic mà mình rất yêu thích và đã được tác giả fic gốc cho phép chuyển ver. Một câu chuyện nhẹ nhàng, dịu dàng nhưng không kém phần ngược tâm quằn quại. Thật sự cảm ơn cậu @MiNguyn730 nhiều lắm *thả tim*<3333. "Anh biết không Koon, em chẳng quan tâm ngày mai bản thân sẽ chết hay còn sống, em cũng chẳng cần biết tương lai là nước mắt hay nụ cười. Em đang sống cho hiện tại, em sống cho từng khoảnh khắc đang trôi qua; dù chỉ sống được một ngày, một giờ, một phút thậm chí là chỉ một giây cũng không quan trọng. Điều quan trọng là em đang ở bên anh, sánh bước trên con đường của em cùng anh và trong khoảnh khắc này em vẫn nhìn thấy khuôn mặt anh, nghe được giọng nói của anh, đôi tay em vẫn có thể chạm đến anh. Chỉ cần vậy là đủ"…
Tôi chưa từng nhìn thấy bình mình những sau khi nhìn thấy rồi lại vì vẻ đẹp của nó mà say đắm cả một đời, dành cả thanh xuân của mình để đuổi theo thứ ánh sáng ấy, không chỉ vì sự dịu dàng của nó mà còn vì....…
365 ngày cuối đời365 ngày trốn chạy365 ngày bên nhau Rion và Kei dần nhận ra tìn cảm cả hai dành cho đối phương. Không phải tình bạn đơn thuần, chẳng còn là tình đồng chí cùng nhau vào sinh ra tử. Rion mơ màng trong vòng tay ấm áp của Kei trước khi cả hai lìa xa.- Ôi cái thằng mọt chết tiệt này- Rion... chuyện này là sao... mau giải thích cho tôi- Xin lỗi mày... tao chỉ muốn bảo vệ tất cả... một thế giới... chỉ có những người như... Kei...dịu dàng và tử tế.Dưới ánh chiều tà, mắt người ánh lên tia rực rỡ ngỡ như mặt trời. Akao cười nhạt, tia sáng trong đáy chợt vụt tắt. Kei dường như ngỡ ngàng, anh mà dịu dàng và tử tế à? Người đó chẳng phải anh mà chính là cô. Hạ của anh chết trong ánh dương tàn cuộc, tia nắng le lói xuyên qua mái vòm đổ nát. Kei đau đớn nhận ra ngọn lửa nơi trái tim anh dần tàn lụi trong đêm bão.Rằng Akao Rion của anh... chẳng còn nữa.- Cp: UzuRion, NagumoxreaderĐây là những oneshot tui tự viết, nếu có thiếu sót mong mọi người nhẹ nhàng góp ý nha♡Vui lòng không đục thuyền…
Thời từng nghĩ mình sẽ mãi không quên được Bách Niên - người đã xuất hiện trong những năm tháng đẹp nhất của tuổi học trò, dịu dàng và hoàn hảo như một vầng trăng chỉ có thể đứng từ xa ngắm nhìn.Cho đến khi Yiinz xuất hiện.Một cậu bạn ngây thơ, đáng yêu nhưng chẳng hề ngốc nghếch. Yiinz từng chút một bước vào cuộc sống vốn lạnh lẽo của Thời, mang theo những tiếng cười, những rắc rối nhỏ và cả sự ấm áp mà Thời không biết mình đang cần.Bách Niên vẫn là người Thời từng trân trọng nhất.Nhưng Yiinz lại trở thành người khiến Thời muốn ở bên mỗi ngày.Giữa người của quá khứ và người của hiện tại, liệu Thời sẽ lựa chọn ai?"Cậu từng là ánh trăng đẹp nhất trong lòng tôi.""Nhưng cậu ấy... là người khiến tôi muốn bước về phía ánh sáng."…
Thể loại: Đam mỹ, ABO, AxO, 1x1, gương vỡ lại lành, sinh tử văn, sản nhũ, có H, HE, hiện đại, đẹp trai giàu có thâm tình lưu manh công x mềm mại ngại ngùng dịu dàng khéo nấu ăn thụVăn ánMối tình kéo dài 3 năm không ngờ lại kết thúcmột cách lãng xẹt như thế, khắc sâu trong lòng Phó Minh Trì vô vàn uẩn khúc. Người anh yêu, Hàn Vân đã rời bỏ không lời giải thích rõ ràng ngoài bức thư tay để trên tủ đầu giường chỉ với vỏn vẹn năm chữ: "Chúng ta dừng lại thôi."Cứ như vậy mối quan hệ giữa hai người tưởng rằng đã chấm dứt cho đến khi đôi bên gặp lại nhau trong buổi tiệc thương mại. Dường như mọi hiểu lầm sẽ được hoá giải từ đây. ***Truyện có yếu tố cẩu huyết, đường trộn thuỷ tinh***…