SINH NHẬT CỦA NAMJOONIE
12/9/1994 - 12/9/2020Sinh nhật vui vẻ, hạnh phúc, an nhiên nhé.Leader của Bangtan.Lúm đồng tiền đáng yêu của em.Đại dương dịu dàng của em.Mong người một đời bình an.Happy Birthday, Namjoon.…
12/9/1994 - 12/9/2020Sinh nhật vui vẻ, hạnh phúc, an nhiên nhé.Leader của Bangtan.Lúm đồng tiền đáng yêu của em.Đại dương dịu dàng của em.Mong người một đời bình an.Happy Birthday, Namjoon.…
Pablo biết rằng đôi khi bạn trai mình có thể hơi dữ dội, nhưng cậu cũng hiểu rằng đó chỉ là cách anh ta thể hiện tình yêu và sự quan tâm của mình dành cho Pablo. Và có lẽ chính nhu cầu được yêu thương tuyệt vọng đó đã ngăn cản cậu nhìn thấy tất cả những dấu hiệu cảnh báo đã ở ngay trước mắt cậu ngay từ đầu.…
Thử sức xem sao hì hì (◔‿◔)…
Những gì ta có mong manh như cánh hoa hồng dại. Dù anh biết anh không thể giữ em ở lại thêm nữa...Bắt đầu bằng vấn vương, kết thúc bằng nỗi nhớ và kèm theo đó là những tiếc nuối.Bầu trời trước bão lớn luôn êm dịu và xanh trong, bão quét qua rồi...chẳng còn gì ở lại...Em đi rồi, anh phải cố quên thôi!…
trong cơn mê man bất tận, tôi nhìn thấy biển khơi lấp lánh ánh nắng dịu dàng. ở nơi ấy chỉ có chúng tôi, nắm tay nhau nhảy qua những con sóng. những con sóng không thôi tìm về với bờ cát an yên.…
❗KHÔNG LIÊN QUANG ĐẾN LỊCH SỬ, THỰC TẾ CŨNG NHƯ SÚC PHẠM BẤT KÌ QUỐC GIA NÀO❗❗VÂNG VÀ TÔI VIẾT TRUYỆN NÀY KHÔNG ĐỒNG NGHĨA LÀ CALI❗"Khoảnh khắc dịu dàng giữa ánh sáng và bóng tối, nơi tình yêu vượt qua mọi ranh giới-..."Nơi đây, nơi dành cho những người có sở thích thất thường...…
Tác giả : Alice_Kem Thể loại : Đam my, bl . Couple : Gemini X Fourth ( Tin X Gun ) Mấy cái đứa này Sodium-Radium-Potassium xỉu…
"Cậu biết không ? Mình là nắng và cậu là mưa, mưa và nắng thì thành cầu vồng đấy !"Đây là câu nói của một anh chàng Song Ngư dành tặng cho một cô nàng Thiên Yết. Song Ngư dịu dàng và Thiên Yết "cứng lắm nhưng dễ gãy" kết hợp thành một câu chuyện tình nhẹ nhàng, mang đậm sự dễ thương của tình yêu học đường.Author: Relock.…
[Edit]Xuyên không,nữ tôn…
Học bá, dịu dàng, vui tính công x ngây thơ, chu đáo, hiền lành thụTrương Triết Hạn x Cung TuấnHạn Tuấn!!!Ngọt ngược!!! Thanh xuân vườn trường!!!Viết theo hứng, không đảm bảo chất lượng!!!…
"Tôi là mợ cả, còn cô - chỉ đi vào bằng cửa sau."Ngày đó, cậu cả Huỳnh Sơn cưới Anh Khoa về làm mợ cả không phải vì cha mẹ sắp đặt, mà vì yêu.Mợ cả đẹp như tranh, dịu dàng như gió xuân, từng là niềm kiêu hãnh của cả phủ họ Nguyễn. Nhưng tình yêu nếu không giữ, thì hoa cũng phai, gấm cũng tàn.Một lần bị phản bội, Khoa chọn rút lui, không ồn ào - mà để lại lời cảnh cáo khiến cả nhà phủ không ai dám ngẩng mặt.Đến khi cậu cả nhận ra... thì người đã không còn là "mợ cả" nữa. Chỉ còn là Khoa - người cậu phải học cách yêu lại, bằng tất cả sự nhẫn nại và chân thành.…
Cuối ngày, ánh hoàng hôn nhuộm nhẹ hành lang cũ kỹ. Ling Ling Kwong bước vào đời Orm Kornnaphat như một dấu chấm rất nhỏ giữa trang sách tối tăm. Cô bé mười tuổi, đôi mắt vô hồn mang theo vết thương sâu, lần đầu rung động trước nụ cười ấy - một tia hy vọng mong manh giữa vô vàn hỗn độn. Nhưng nếu "định mệnh hiền dịu nhất là để ta gặp nhau, độc ác nhất là để ta chia li" thì khoảnh khắc đầu tiên ấy cũng là lúc những cánh cửa mở ra - và rồi chóng vỡ tan. Giữa ánh sáng hư ảo của buổi chiều, trái tim cô tự biết rằng thiên đường có thể chỉ là một giấc mơ ngắn ngủi, không hơn.…
Trong những ngày mưa rơi nhè nhẹ và ánh đèn phố hắt vào khung cửa sổ, có hai con người đứng trước ranh giới mong manh của cảm xúc và nỗi sợ. Bae Juhyun - người vốn mạnh mẽ, lý trí, và luôn giữ khoảng cách với thế giới - lần đầu tiên thấy mình nhỏ bé trước một trái tim khác, trái tim của Seungwan, người dịu dàng nhưng đầy dũng cảm đối diện với cái chết.Câu chuyện là hành trình của những khoảnh khắc lặng im nhưng trĩu nặng cảm xúc, của những lời chưa nói và nỗi sợ mất mát, nơi tình yêu không cần kéo dài mãi mãi nhưng đủ chân thật để biến mọi khoảng trống thành ánh sáng. Giữa im lặng, lo âu, và những nụ cười vụn vỡ, họ học cách giữ nhau trong từng giây phút quý giá, để nhận ra rằng yêu là dám ở lại, dám cảm nhận, và dám cho nhau cơ hội sống trọn vẹn, dù ngày mai có thể chẳng còn.…
Hai ông lão, một cao một thấp, hai bàn tay nhăn nheo siết chặt vào nhau, bình yên đứng ngắm mặt trời đỏ hỏn từ từ lặn xuống. Bên tai truyền đến tiếng sóng dập dìu đánh vào bờ lẫn với lời ca thân thuộc đã vang lên suốt hơn nửa cuộc đời.…
Nguồn: chengduchengdu.wordpress.comLưu ý: truyện chưa beta, còn typo, còn lỗi, mong mọi người thông cảm.Căn hộ đối diện cửa nhà Tô Mạch có một người đàn ông chuyển tới, khiêm khiêm quân tử*, ôn nhuận như ngọc, chuẩn kiểu cô thích.Anh ta mỉm cười, mắt mi dịu dàng: "Anh tên là Trâu Tinh Thần, em có thể gọi anh là A Thần."Cô đỏ mặt, giọng mềm mại: "Em là Tiểu Mạt Lị**."Từ đấy, hai sinh viên tốt nghiệp loại ưu của học viện diễn xuất trung ương*** bắt đầu cuộc sống đua tranh so kè diễn xuất của họ.Cho tới một ngày, nhà thiết kế chính Tô Mạch đại diện cho công ty đi gặp bên B, nhìn thấy nam thần hoàn mỹ trong cảm nhận của mình đập bàn mắng chửi người ta trong phòng họp: "Chút bug vặt như thế cũng không nhìn ra, hả, không muốn làm việc thì cút hết đi cho ông!"Tô Mạch: "..."*người quân tử lấy cung kính, nhường nhịn làm lễ.**Mạt và Mạch đều đọc là /mò/, mạt lị là tên gọi chung của họ hoa nhài (gồm nhiều loài) có cánh trắng, mùi thơm.***nói đểu, không có trường này.…
Hai người cứ thế... đứng giữa sân trường, giữa gió chiều và nắng dịu, ôm nhau, hôn nhau, cười dỗi, trong khi Mad đứng từ xa, cười khúc khích chứng kiến cảnh dễ thương quá mức.…
Nguồn QT: 99er___…
Giữa khu chung cư cũ, một cô gái đánh mất phương hướng và chàng trai có nụ cười dịu dàng bắt đầu những ngày "hẹn hò lửng lơ" - nhưng liệu thứ tình cảm mong manh ấy có đủ lớn để trở thành tình yêu thật sự?…
Tác giả: Tử LộcThể loại: Tiên Hiệp, Đam Mỹ, Xuyên KhôngNguồn: muahoamaino.wordpress.comTrạng thái: FullĐánh giá: 9.4/10 từ 275 lượtThể loại: Niên hạ, tu tiên, xuyên sách, hệ thống, tâm cơ thâm trầm nhân vật phản diện công x nội tâm diễn sâu hay cằn nhằn thụChuyển ngữ: diuiscaHai mươi cái xuân xanh trôi qua, Chung Diễn còn rất trẻ để trải qua biến cố lớn như vậy. Cụ thể lớn như thế nào ư? Không phải tuổi trẻ bị bệnh nan y? Không pjhải bị lừa tình lại còn lừa tiền a? Cũng không phải bị tai nạn, chấn động não gì đó, hay tàn tật gì đó???Không, y chỉ là xuyên việt, xuyên tới một quyển sách, và còn phải sinh hoạt gần bên nhân vật phản diện lớn nhất. Chạy trốn ư? Không được, hắn còn phải uốn nắn đại BOSS, à không,... là khuyên nhủ đại BOSS quay về chính đạo.Sau đó hắn vừa rơi xuống đất đã trông thấy nhân vật phản diện đang giết người.Chung Diễn: "... Ta thật sự không thấy gì hết..."Cố Huyền Nghiễn cười như gió xuân: "Ta đương nhiên tin tưởng sư huynh rồi."Chung Diễn: "..." Cứu mạng! QAQ…