Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"Mình luôn ăn kẹo chua mỗi khi bị đánh... Vì đằng sau vị chua chát đó sẽ là vị ngọt ngào."Tôi và Nhật Dương đều phì cười. Tôi biết vị ngọt ngào chỉ là cái cớ để làm dịu đi cái đau đớn da thịt cũng như tâm hồn của một đứa trẻ hồn nhiên tin vào những điều tốt đẹp sẽ đến. Cậu vẫn tin rằng ở đâu đó trong những đau buồn vẫn còn lại một chút dịu dàng. Ngốc thật!Lưu Nhật Dương - Huỳnh Vũ Uyên…
°Truyện nói về một cặp đôi: - Gặp gỡ tại công ty trong môi trường làm việc, nơi cả hai gắn bó chung với nhau tạo nên một tình yêu công sở, đô thị.- Quân: tượng trưng cho Death, sống trong bóng tối cũng như đầy áp lực trong cuộc sống của một tuổi thiếu niên.-Vân: tượng trưng cho Angel,một người dịu dàng luôn mang sự gần gũi với mọi người,đặt biệt tràng đầy sự vui vẻ trong cuộc sống và công việc.°Trong truyện Vân luôn dành một tình cảm đặt biệt đối với Quân một chàng trai luôn bị áp lực công việc. Cả hai làm việc ở hai công ty khác nhau, Quân thì ở vị trí nhân viên, Vân thì ở vị trí lớn hơn.Cả hai đều làm về một chủ đề thiết kế thời trang.Dù vậy cả hai luôn có một sợi dây khuế ước thầm lặng kết nối lại với nhau. Cũng có thể nói Vân xuất hiện để thay đổi cuộc đời cho Quân mang lại một cuộc sống đầy màu sắc."Có những người đi vào cuộc đời ta, không phải để thay đổi thế giới, mà để nhuộm lại màu cho những ký ức đã úa tàn."…
Tác giả: Thanh NgõaThể loại: Linh dị thần quái, giới giải trí, ông trời tác hợp, cua đồng.Lạnh lùng chính trực thực ra rất ngây thơ, rất ngượng ngùng , rất cao phú soái tiền nhiệm Diêm Vương công-cao lãnh dịu dàng thực ra rất lưu manh, rất bạo lực, rất nhan khống streamer kiêm hành nghề bắt quỷ thụ, 1x1, công cực kỳ sủng thụ, thụ cực kỳ bao che khuyết điểm cho công, HE.Tình trạng: 95 chương chính văn + 1 phiên ngoại.Nhân vật chính: Mộc Tử Dịch, Cố Cảnh.…
Dù có là ở kiếp đời người hay ngay cả là trong một thế giới không có thật thì tớ vẫn luôn yêu cậu. Hy Khanh một cái tên thật dịu dàng và cũng thật mạnh mẽ, là cô gái xinh xắn đáng yêu lúc nào cũng vui vẻ cười nói như một mặt trời nhỏ, và đặc biệt hơn tất cả tớ yêu Hy Khanh rất nhiều. Tớ và cậu gần như đã cùng nhau trải qua không ít khoảnh khắc trong cuộc đời ngắn ngủi, buồn có, vui có, giận hờn có và chia lìa cũng có! Con người là thực thể bất toàn, dẫu có khao khát trường tồn vĩnh cửu đến đâu cũng chẳng thể nào vượt qua được quy luật băng hoại của thời gian.Với tớ cái chết thực ra cũng chẳng đáng sợ, nhưng ai trên đời sống mà không sợ chết, chỉ là tớ biết dù có tớ hay không cô gái của tớ vẫn sẽ vượt qua được mọi thử thách gian nan của tuổi trẻ. Hãy mạnh mẽ trở về thế giới của cậu, thế giới đã từng tồn tại một Gia Bảo luôn đợi chờ cậu đi học vào mỗi buổi sáng, đừng luyến tiếc một người đã không còn trên cuộc đời này mà bám víu lại một thế giới không có thật. Tớ vẫn luôn bên cạnh cậu ngay cả khi đôi ta không còn có thể nhìn thấy được nhau nữa. Cậu hoàn toàn làm được bởi vì cô gái của tớ là người vô cùng mạnh mẽ và can đảm, đứng lên bước tiếp về phía tương lai đi nào....Hy Khanh!Author: Chanh LeoThể loại: Xuyên không, phiêu lưu, dị giớiNguồn ảnh: Pinterest…
Chuyện tình theo đuổi anh nhà văn ấm áp Kim Taehyung của cậu thần tượng điển trai nổi tiếng toàn cầu Jeon Jungkook.Song song đó có một anh chàng đứng đầu Fansite "VKookFrv" có nickname là V bắt đầu nổi lên như cồn với những bức ảnh HD của Jungkook trong mọi concert.Motip : nhẹ nhàng, lãng mạn, hiện đại, ngược nhẹ, HE.Writer : Meolikehandsome15/7/21 - 17/7/2021 #3 VKook…
⋆。˚ ☁︎ ˚。⋆。˚☽˚。⋆Chú cá voi bơi giữa trời, mang trên lưng hòn đảo thuộc xứ sở thần tiên."Đó, là một chú cá voi bơi trên bầu trời."Có lẽ chẳng xa lạ gì khi nhìn thấy một bức tranh về loài cá voi bơi giữa bầu trời, thế nhưng sẽ ra sao nếu chúng thoát ra khỏi giới hạn của khung tranh, thật sự xuất hiện trên bầu trời với cơ thể hùng vĩ? Đừng vội cho rằng đây chỉ là ảo tưởng của kẻ điên. Chỉ khi thực sự nhìn thấy những chiếc vây tay to lớn gạt ngang qua những đám mây mà không để lại một gợn sóng, chiếc đuôi thật dài nhẹ nhàng quẫy trong không trung, hay con mắt to như cặp chuông đồng đầy dịu dàng; chỉ khi ấy, bạn mới thực sự nhận ra rằng đây là điều kỳ diệu lớn lao nhất có thể xuất hiện trên thế giới này. Và rồi, nó sẽ trở thành một điều gì đó luôn hiện diện trong trái tim bạn.Rất nhiều người từng may mắn được chiêm ngưỡng chú cá voi xinh đẹp ấy. Họ nhìn thấy một hòn đảo nhỏ được chú cá voi cõng trên lưng - điều vốn dĩ chỉ nên tồn tại trong những trang giấy - và vô số lời đồn đoán sinh ra. Từ đó, một ước mơ viển vông của loài người đã nảy mầm, kèm theo đó là giả thiết nhiều vô số kể. Dẫu vậy, con người vẫn không thể chạm đến chú cá voi này, cho dù công nghệ khoa học đã tân tiến hơn không biết bao nhiêu. Còn về mục tiêu của mọi sự chú ý, chú vẫn tung tăng trên chính đại dương bao la của mình, chu du ở khắp mọi nơi trên thế giới.Dần dà, câu chuyện về chú cá voi không còn gây ra xôn xao dư luận nữa. Mọi người mặc nhiên coi đó là điều tất yếu, cuộc sống vẫn tiếp…
Hải Yến là một cô giáo tiểu học - dịu dàng, tận tụy, có phần hướng nội. Cuộc sống của cô đơn giản, xoay quanh học sinh, bảng đen và phấn trắng. Ngoài xã hội, cô cũng là người sống khép kín, ít bạn bè, nhưng luôn chân thành và tinh tế.Một ngày nọ, người bạn thân nhất của cô - Trang, vừa trải qua một cú sốc thất tình nghiêm trọng. Trang đã chạy tới quan rượu bình thường hai người hay tới để ướng rượu, sau khi uống say bí tỉ thì Trang liền gọi cho Yến muốn cô đến uống cùng mình. Đến lúc Hải Yến đến nơi, Trang đã say khướt, vừa uống vừa khóc, không nghe theo lời khuyên. Kết quả, là bệnh dạ dày của Trang lại tái phát.Tại bệnh viện, Hải Yến gặp Tuấn Anh, bác sĩ nội khoa đang trực ca đêm. Anh là người đàn ông lạnh lùng bên ngoài, nói chuyện ngắn gọn, ít biểu cảm. Nhưng qua cách anh xử lý tình huống chuyên nghiệp, bình tĩnh, và không ngần ngại ở lại thêm để theo dõi tình trạng của Trang, Hải Yến cảm nhận được sự chu đáo, nghiêm túc phía sau vẻ ngoài lãnh đạm ấy.Sau lần đó, họ không gặp lại nhau ngay, cho đến khi... Hải Yến cùng Trang đi tái khámTình cảm chớm nở rất chậm, tự nhiên và dịu dàng. Tuấn Anh dần thể hiện sự quan tâm một cách rất kín đáo - như việc nhớ cô dị ứng với aspirin, hay luôn chuẩn bị sẵn kẹo gừng vì biết cô dễ bị đau bụng vào mùa lạnh. Còn Hải Yến thì dù hơi ngại ngùng, nhưng mỗi lần nói chuyện với Tuấn Anh lại thấy lòng ấm lên một cách lạ kỳ.Trong khi đó, Trang, sau khi vài lần tới tái khám thì có một số lần vì Tuấn Anh bận nên đã nhờ người bạn của mình là Hoàng Minh giúp mình ki…
Ban ngày, cô là giảng viên tâm lý học được sinh viên yêu mến nhất Đại học Minh Dương.Ban đêm, cô lại là chủ của quán bar Moonlight - nơi đủ mọi kiểu người ghé qua để tìm chút bình yên sau những mỏi mệt.Tô Cẩn An luôn tin rằng mình hiểu lòng người.Cho đến một ngày, quán bar xuất hiện một bartender mới.Lâm Hạ Vy.Một cô gái trẻ lạnh lùng, ít nói, ánh mắt lúc nào cũng bình lặng đến mức không ai biết đang nghĩ gì.Điều kỳ lạ là...Tất cả những kỹ năng phân tích tâm lý mà Tô Cẩn An tự hào lại hoàn toàn vô dụng trước cô gái ấy.Rồi một buổi sáng bước vào giảng đường.Ở hàng ghế cuối lớp, người bartender vừa mới nhận việc tối hôm trước đang ngẩng đầu nhìn cô."...""Cô giáo.""...""Chào cô."Tô Cẩn An lần đầu tiên đứng hình ngay trên bục giảng.Còn Hạ Vy chỉ lặng lẽ cúi đầu mở sách như chưa từng quen biết.Một người là giảng viên dịu dàng luôn thấu hiểu người khác.Một người là sinh viên mang trái tim đã khóa chặt từ lâu.Giữa những bài giảng về tâm lý học, những đêm dài dưới ánh đèn Moonlight và những bí mật dần được hé lộ, liệu người luôn chữa lành cho người khác có thể chữa lành được chính cô gái lạnh lùng ấy?Hay chính cô cũng sẽ vô tình đánh rơi trái tim mình trong một đêm đầy ánh trăng?…
Người ta nói, thanh xuân giống như một cơn gió mùa hạ, đến vội vàng rồi lặng lẽ rời đi.Kiều Như chưa từng nghĩ cuộc sống bình yên của mình sẽ bị xáo trộn bởi Gia Hào - chàng trai nổi tiếng của trường với thành tích xuất sắc, vẻ ngoài điển trai và tính cách tưởng chừng lạnh nhạt.Từ những lần chạm mặt ngoài ý muốn, những buổi tan học cùng nhau, đến những khoảnh khắc tưởng như vô tình nhưng lại được ai đó âm thầm để tâm, Kiều Như dần nhận ra ánh mắt Gia Hào chưa từng hướng về bất kỳ ai khác.Giữa những năm tháng thanh xuân rực rỡ nhất, giữa tiếng ve, ánh hoàng hôn và những lời yêu còn chưa kịp nói, có một người luôn dành tất cả sự dịu dàng và thiên vị cho riêng một người.Đây là câu chuyện về Gia Hào và Kiều Như.Một câu chuyện không quá ồn ào, nhưng đủ ngọt để khiến người ta mỉm cười mỗi khi nhớ lại.(Hình ảnh được đề cập đều nhờ sự trợ giúp từ AI, bìa/giới thiệu, có bản quyền riêng do Wattpad kiểm soát)…
Thể loại: thanh xuân vườn trường, thầm mến, ngược dịu dàng ngược chấp nhận được, OE/SE (tùy người đọc cảm nhận)Minhyeong nhìn bóng lưng đối phương mờ dần rồi biến mất sau cổng trường, lời tạm biệt cậu cũng chẳng có cơ hội gửi cho Minseok, đành cười khổ từng câu từng chữ cứ muốn thốt ra rồi lại nuột lại vào tim: "Ừ, Hẹn mai gặp lại... Minseokie của tớ...." Đừng hỏi tại sao tui viết hoài về tình đơn phương và kiểu lặng lẽ bảo vệ. Tại tui bị lụy, dị thoai :Đ- CP Guria và không ai cp nào khác, không bùng binh, tất cả là thuyết âm mưu :))《Cảnh báo OOC và mọi thứ chỉ mang tính chất minh họa. Ghi nhận lời khen, đánh giá tích cực. Ý kiến góp gạch chọi nhau thì lóc nhé. Mỏng manh yếu đuối dễ drop :))》…
Bốn con người xa lạ, vì một lý do nào đó mà bị đẩy vào sống chung dưới một mái nhà.Pond lạnh lùng, Phuwin trầm lặng.Gemini ồn ào, Fourth lại dịu dàng.Tưởng chừng chỉ là những ngày tháng cãi vã, khó chịu và không ai chịu nổi ai...nhưng rồi từng bữa cơm, từng buổi tối muộn, từng lần quan tâm nhỏ nhặt -lại khiến khoảng cách dần biến mất.Cho đến khi họ nhận ra...sống chung không còn là điều bắt buộc nữa,mà là điều không ai muốn rời đi.…
Bụng tôi đau điếng , sắp không chịu được nữa rồi...ôi khôngg phải làm sao đây ?? Còn bài thi...tôi có nên báo với thầy không đây...nếu bây giờ mà báo thầy ,tôi cũng không chắc là mình có thể lết được xuống phòng y tế không nữa .Thôi rồi Tú Anh ơi....tôi gục xuống bàn vì đau nghiệt ngã"Này em có vấn đề gì vậy ? " Tôi ngẩng mặt lên thì thấy thầy giáo đã ở trước mặt ."Em...bụng em đau quá thưa thầy"...."Được rồi em dừng bút và xuống phòng y tế ngay nhé""Vâng...vâng ạ"Tôi dừng bút hít một hơi thật sâu để lấy hết sức đứng lên 1 bước2 bước Tôi đau quá....ngồi gục xuống đấtCả lớp đều hoang mang , tôi cũng thấy vậy vì....thứ tôi gục xuống không phải sàn nhà mà là lưng của một bạn nam.Nhật Minh ?...tôi thốt lên trong bất ngờ Không lằng nhằng cậu ấy đứng dậy đồng thời nhấc tôi trên lưng."Để em đưa bạn xuống phòng y tế thưa thầy"Nhật Minh nói vội rồi nhanh chóng cõng tôi đi thật nhanh xuống phòng y tế và không quên lấy chiếc áo khoác buộc ngang eo tôi.Trên đường đi tôi cảm thấy bụng mình vẫn đau điếng nhưng hơi ấm từ lưng Minh có phần khiến bụng tôi dịu đi...Cậu ấy ấm áp vậy sao...."cậu thả tôi xuống rồi dắt tôi được rồi " tôi nói vào tai Minh."Nào ngồi im"Minh cau mày , tôi ở sau không thấy rõ cảm xúc của Minh nhưng thông qua lời nói thì đó là thái độ lo lắng chứ không phải khó chịu vì tôi ồn ào.…
Miền Tây Nam Bộ, mùa nước nổi năm ấy.Hân là một cô gái mồ côi sống lặng lẽ giữa những ngày tháng cơ cực. Một lần tình cờ gặp gỡ bên bến chợ đã đưa em bước vào ngôi nhà Hội đồng lớn nhất vùng, trở thành người hầu cận bên cạnh Cô Hai An.An dịu dàng như nước sông mùa lặng.Hân âm thầm như cánh lục bình trôi giữa dòng.Từ những ngày tháng cùng nhau lớn lên dưới một mái nhà, từ những buổi chiều bên bến nước, những mùa lúa chín vàng và những đêm nghe tiếng đờn ca tài tử vọng từ xa, một thứ tình cảm lặng lẽ nảy nở trong tim cả hai.Nhưng giữa thời thế cũ, nơi lễ giáo và định kiến còn nặng hơn cả tình yêu, có những điều dù hiểu rõ cũng chẳng thể nói thành lời.Có những người thương nhau hơn tất cả.Nhưng lại không thể nắm tay nhau đi hết một đời.Một câu chuyện mang đậm hơi thở miền Tây xưa, nhẹ nhàng, sâu lắng và đầy tiếc nuối về những yêu thương không thể gọi thành tên."Nếu ngày ấy chúng ta sinh ra trong một thời đại khác..."…
Sẽ ra sao nếu vào một ngày lộng gió Zenitsu vô tình nhớ lại kí ức của kiếp trước ?-"Kiếp trước anh nợ tôi một lời xin lỗi."-"Anh không trả , kiếp này để tôi tự đi đòi."-"Kaigaku."°°°-Author. : Grollywen-Sricffe.-Bìa. : みひゃろ [Pixiv.]-Tuyến trình. : Từ từ viết , đời còn dài.-Couple chính. : Zenitsu x kaigaku.[NO SWITCH .] +Ngoài couple này ra tất cả còn lại điều là tung hint chơi , ghép sao tùy đọc giả.-Thể loại. : Hiện đại , vườn trường ? Boylove , nhẹ nhàng , "Tình kẻm." , +Ooc nặng , tính cách được vặn lại trong góc độ nhỏ để hợp với nội dung truyện , nhưng Kaigaku cục súc thì mãi cục súc.-Headcanon.-Không nhai được thì đi ra đừng ở lại đọc rồi comment này kia , tôi tính cọc cằn không dịu dàng điềm tĩnh.-Lưu ý. : Văn phong tồi tàn , viết chả được hay.+Một ngày tốt lành.…
- Tác giả: Tịch Yên- Thể loại: ngôn tình hiện đại, sủng, ngọt, H+, HEỞ tuổi 30, với tài năng thiên bẩm cùng vẻ ngoài "yêu nghiệt", lạnh lùng và bá đạo, Lục Thiên Minh trở thành chủ tịch trẻ tuổi nhất trong lịch sử kinh doanh của tập đoàn Lục Thị-tập đoàn bất động sản lớn nhất TQ với nhiều chi nhánh tại các nước từ Châu Á đến Châu Âu...Mai Tử Lam, một cô gái vừa tròn 20 tuổi, vô cùng xinh đẹp từ nông thôn tìm đến Bắc Kinh với giấc mơ giảng đường đại học, hàng ngày cô phải bương trãi với đủ thể loại công việc từ phụ việc đến DJ quán bar để kiếm tiền.1 đêm xử nữ đánh đổi 10 vạn tệ! Đã khởi đầu 1 tình yêu đẹp như cổ tích của chàng hoàng tử và nàng lọ lem, thế nhưng có phải chỉ cần yêu là sẽ được hạnh phúc bên nhau mãi mãi?......"Đi!" Giọng hắn lạnh băng ra lệnh cho tài xế sau khi dùng đôi mắt lạnh lùng và xa lạ nhìn người con gái với cái thai hơn 5 tháng đứng nép bên cửa xe kia"Thiên..." nước mắt cô tuông trào như mưa lũ, tim cô đau đớn dường như bị bóp nghẹt...Giọng nói cô nức nở cùng đứt quãng, cô đưa tay nhẹ nhàng đặt lên bụng chính mình thầm thì tự nhủ"Bảo bối à, con ngoan nhé! Mẹ tin rằng nhất định ba con sẽ nhớ ra mẹ con mình..."............Cô ngồi cạnh giường nhìn chầm chầm vào gương mặt lạnh lùng đầy thương tích kia. Người đã rời bỏ cô và con 3 năm trước đây, người đã khiến tim cô chết đi, khiến cuộc đời cô như đảo lộn...3 năm trước cô đã từ bỏ cũng đã buông tay mà rời đi...Thế nhưng...gặp lại hắn ngày hôm nay, phải chăng là số phận đang muốn trêu đùa cùng cô?...…
"Người dịu dàng nhất,thường là người đã quen với mất mát."Giữa một nghĩa trang không khóa cửa,Một người đàn ông học cách ở yên với trống rỗng,Và một cô gái chọn ở lại giữa những điều đã mất.Những con mèo vô chủ "Người ta nói chúng chờ vì không biết chủ của chúng đã rời đi. Em thì nghĩ... chúng biết, nên ở lại. Vì họ đang ở đây mà.""Cô nhớ rất rõ về họ...""Em chỉ giữ lại những gì họ từng trân quý. Như thế... sẽ không ai thực sự rời đi cả."Một cô gái vừa mong manh nhưng cũng mạnh mẽ theo cách riêng."Từ khi có cô ấyNơi này... bớt lạnh hơn."Câu chuyện về tình yêu và chữa lành, về mất mát và nỗi đau được kể một cách sâu lắng và dịu dàng. Giữa Père Lachaise, nơi nỗi đau của những con người được kể lại như những mảnh hồi ức đã qua, không bi lụy, chỉ là khắc ghi để ai đó không chìm vào quên lãng.Không drama, không lời tỏ tình.Chỉ là:"Anh ở đây, để bảo vệ em không bị bào mòn bởi thế giới."…
Tập tản văn đầu tiên của Hội quán Chuồn Chuồn Giấy với sự hợp tác của mảng Lãng mạn. Do sự chuyển nhượng của tác giả và PDF.--- " Trong cuộc đời mỗi người, có những người đi qua rất nhiều cuộc tình nhưng cũng chỉ có những người chỉ yêu một người. Sau một cuộc tình tan, là gì? Tìm lại sự an yên trong chính cuộc đời sau những mẩu chuyện nhỏ của các tác giả tài năng. Để rồi, phút giây cuối cùng, thấy thất tình cũng thật vui, cũng là một ân huệ của chỉ riêng tuổi trẻ."…
Câu chuyện dựa trên câu chuyện có thật của mình ^^ ~~ ( Có sửa đổi tình tiết ) Vào những năm tháng rực rỡ nhất của tuổi trẻ, mình đã gặp một thiếu niên tựa như bước ra từ trang sách Anh trầm lặng ít nói với người ngoài, lúc nào cũng cười tươi gần gũi với người quen, luôn đứng đầu lớp, dáng người cao gầy sạch sẽ, gương mặt khiến người ta chỉ cần nhìn một lần cũng khó quên, và điều dịu dàng nhất là anh luôn cúi xuống vuốt ve những chú mèo nhỏ ven đườngCòn mình cũng vốn là cô gái quen đi giữa những ánh nhìn, đã từng gặp không ít người mang vẻ ngoài hào nhoáng. Vậy mà khi anh xuất hiện, mọi thứ bỗng trở nên nhạt nhòa, bởi anh đẹp đến mức chỉ một ánh mắt thôi cũng đủ khiến tim mình rộn ràng mình không tâng bốc vì bản thân thích anh, thực sự mình đã gặp một nam chính tiểu thuyết ~ mình khá ưa nhìn, gặp và quen không ít người có dung mạo nhưng anh lại rất đặc biệtP/s: Mình chỉ muốn chia sẻ cuốn tiểu thuyết của cuộc đời mình, mong mọi người nhẹ nhàng nhé…