Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Review về ngôn tình đủ các thể loại, với cả một phần mình cũng muốn viết lại những truyện mình đã đọc để không bị đọc trùng lại sau này. Mình bắt đầu đọc ngôn tình khá lâu rồi khoảng 2,3 năm gì đấy nhưng bây giờ mới bắt đầu viết cái này nên sẽ bổ sung review truyện dần dần nhé.…
truyện thể loại kết mở rộng , không hoàn toàn là thật mang tính chất diễn tưởng , ko r18ai cần gì ib trực tiếp vô mà chê này chê nọ thì làm ơn đi ra dùm ,truyện có thể xuất hiện vài otp của tglấy yt = cre…
[Longfic] Lâu rồi mình mới viết truyện lại, đây chỉ là một mẫu truyện mình ngẫu hứng đặt bút xuống viết nên. Mình không chau chuốt lắm nên có gì mong các bạn bỏ qua. Mình sẽ có vài chap xây dựng nhân vật nữ rồi mới cho chị gái xuyên không sao cho hợp lý nhất, các bạn kiên nhẫn nhé.Nội dung hoàn toàn là của mình. Sẽ có chiến tranh, sẽ có trinh thám, mình thích gì thì mình sẽ viết nó.""Nếu một ngày có ai đó xuyên không vào Attack on titan thì sao? Em có thể xoa dịu trái tim của anh không? Tuyết rơi rồi, để em...tặng anh một cành hoa...…
Dưới ánh hoàng hôn cuối ngày, phòng học thêm chỉ còn lại một vệt nắng mỏng nghiêng dài trên mặt bàn. Khánh ngủ quên, gương mặt nghiêng về phía cửa sổ, hàng mi khẽ run trong khoảnh khắc gió lùa qua. Ánh nắng cam nhạt phủ lên khuôn mặt cậu , sắc vàng ấm áp khiến từng đường nét trở nên mềm mại, yên bình đến lạ. Đúng lúc ấy, An bước vào.Cô khựng lại.Đôi mắt An, vốn luôn chất chứa một lớp sương mỏng của những ngày dài chống chọi với trầm cảm, bỗng mở to hơn một chút. Không phải ngạc nhiên, cũng không phải bối rối... mà là một vẻ dịu dàng đến khó nói thành lời. Như thể ánh nắng hoàng hôn soi vào Khánh cũng đã phản chiếu phần nào vào trái tim cô . Thứ trái tim tưởng đã khép chặt vì tổn thương.Nhưng từ xa, tiếng bước chân quen thuộc vang lên. An thấy Trang xuất hiện ở cuối hành lang, đang tiến về phía lớp. Trong khoảnh khắc hoảng hốt ấy, An lùi vào một góc khuất, đôi mắt vẫn vô thức hướng về Khánh , ánh nhìn trong trẻo, yên tĩnh, và hiếm hoi lộ ra một tia ấm áp mà chính cô cũng không nhận ra.Ở một góc ngược sáng, Đăng đứng đó. Cậu vừa định gọi An thì dừng lại. Bắt gặp khoảnh khắc An đang ngắm Khánh, trong ánh mắt ấy không còn là bóng tối nặng nề quen thuộc... mà là cảm xúc. Một chút rung động. Một chút khao khát. Một điều mà Đăng đã chờ đợi suốt hai năm . An cuối cùng cũng đang học cách cảm nhận cuộc sống trở lại , dù điều đó không hướng về mình.Còn Trang, từ xa, lại vô tình nhìn thấy Đăng. Ánh mắt sâu như đêm của cậu đang hướng về nơi An đứng, chất chứa thứ tình cảm mà cô luôn mong đợi…
Bệnh Nhân Ngày Chủ NhậtTác giả: Nguyệt Lượng Giảo Nhĩ ĐóaThể loại: Đam mỹTình trạng: Hoàn thànhĐánh chữ: YW❤️E (đang cố lết)Giới thiệu tác phẩm: Tạ Dực làm bác sĩ tâm lý nhiều năm, gặp đủ kiểu bệnh nhân kỳ quái. Lý ra, anh đã quá quen để giữ được sự bình thản và chuyên nghiệp trước bất kỳ ai. Nhưng Trì Tầm lại là ngoại lệ duy nhất trong sáu năm hành nghề của anh - một bệnh nhân khác biệt đến mức khiến mọi kinh nghiệm trước đó đều trở nên vô hiệu. Cậu ta chẳng bao giờ nghe lời dặn, thuốc thì lúc uống lúc không, hoặc uống sai bừa bãi. Các buổi tư vấn thì khi đến khi biến mất, thích thì tới, không thì bỏ ngang, tự do đến mức gần như vô pháp vô thiên. Mỗi lần Tạ Dực nghĩ rằng: "Hẳn là Trì Tầm không thể nào làm ra chuyện quá đáng hơn được nữa," thì ngay sau đó anh lại bị cậu ta phá vỡ nhận thức thêm một lần. Ví dụ như bây giờ - Trì Tầm ung dung vắt chân, bộ dạng chẳng hề nghiêm túc, rồi thản nhiên thốt ra một câu:"Em muốn theo đuổi anh."Khuôn mặt vốn luôn bình tĩnh, ôn hòa của Tạ Dực, lần đầu tiên xuất hiện một vết rạn khó che giấu.Nhân vật chính:Trì Tầm - Công: 22 tuổi, tâm trạng thất thường, mắc chứng rối loạn lưỡng cực.Tạ Dực - Thụ: 28 tuổi , bác sĩ tâm lý, điềm tĩnh - dịu dàng, nhưng luôn bị thử thách bởi sự khác biệt của cậu.Nhân vật phụ: Trì Thanh Cảnh ┃ Khác: ...Tốc độ chậm rãi, đời thường, kiểu "ninh nhừ lửa nhỏ".⚠️ Lưu ý trước khi đọc:Người yêu cũ của Tạ Dực chính là cha ruột của Trì Tầm.Tag nội dung: Bệnh nhân × bác sĩ - Niên hạ - Duyên phận tình cờ…
Không lạnh giá như đông cũng chẳng sớm nắng chiều mưa thất thường như xuân, lại càng không dịu dàng như thu. Nóng thiêu đốt như hạ nhưng lại chẳng khiến cho người chán ghét. Em như nắng hạ ấm áp làm con người ta xao xuyến, lại càng giống như trời hạ khiến con người ta đắm chìm._ Bắt đầu: 14/1/2024_ Dự kiến hoàn thành: 14/1/2025_ Tình trạng: chưa hoàn thành…
Đây không phải là một câu chuyện vui vẻ, nhưng sẽ là một câu chuyện dịu êm, cứa sâu những đau đáu vào lòng.Vương Nhất Bác x Tiêu Chiến - Bệnh trầm cảm.Thể loại: Sinh tử văn, đoản văn, niên hạ, ngược tâm, HE.Tình trạng: Đang cập nhậtStart: 1/1/2022Done: --/--/----"Thế giới này không tàn nhẫn như anh nghĩ, nó vẫn dang tay ôm lấy anh vào lòng."Bìa truyện - Cover by: ruanshuhanDo not reup my credit!Mint.…
Đây là một fic rất suy, nếu ai ko thích sự tiêu cực này thì cân nhắc nhé. Mọi thông tin trong truyện chỉ là kết quả của sự tưởng tượng, không chỉ trích hay nói xấu về một đối tượng cụ thể. ko sao chép hay lấy ý tưởng, mong bạn là người đọc văn minh và có hiểu biết. Xin cảm ơn.…
Năm mười bảy tuổi, họ là hai thế giới đối lập chung một lớp học. Hạ An là cô gái ngồi bên cửa sổ, dịu dàng, nghiêm túc và luôn đứng đầu bảng thành tích. Còn Lục Phong lại là cậu nam sinh cá biệt ngồi bàn cuối, ngông cuồng, bất cần nhưng mang một trái tim trượng nghĩa. Một chỗ ngồi định mệnh, một mảnh giấy chuyền tay dưới hộc bàn và một chiếc ô nghiêng hẳn trong chiều mưa đổ... thanh xuân của họ đã dệt nên những lời hẹn ước ngọt ngào nhất của tuổi 18.Nhưng dòng đời vốn chẳng bằng phẳng như trang lưu bút. Lên Đại học, họ lựa chọn hai ngã rẽ hoàn toàn khác biệt vì lý tưởng cuộc đời. Anh khoác lên mình sắc xanh kỷ luật của Học viện Cảnh sát, cô bước vào giảng đường bận rộn của ngành Y. Sự khắc nghiệt của môi trường quân đội cùng những áp lực y khoa nặng nề vô tình tạo nên khoảng cách. Để rồi sau đó, khi Hạ An giành học bổng xuất sắc đi du học Pháp hai năm, sợi dây liên kết mỏng manh chính thức đứt gãy. Bốn năm đại học trôi qua, họ hoàn toàn lạc mất nhau, cắt đứt mọi liên lạc, giữ lại hình bóng đối phương sâu trong ngăn khóa của ký ức.Bốn năm thanh xuân trôi qua, họ gặp lại nhau. Không phải ở một quán cà phê lãng mạn, cũng không phải dưới một cơn mưa rào... mà là tại một hiện trường vụ án lạnh lẽo.Lúc này, anh đã là Đội trưởng đội hình sự sắc sảo, trầm tĩnh. Còn cô là Bác sĩ Pháp y tài năng vừa từ Pháp trở về, lạnh lùng bắt những tử thi phải cất tiếng nói. Sau bốn năm cắt đứt mọi tin tức, ánh mắt họ chạm nhau giữa ranh giới của sự sống và cái chết. Liệu sự im lặng suốt…
Nhg mẩu ch đc lượm trên mạng và các trang chủ trên các trang web # Không share bằng bất cứ trường hợp nào# phần lớn là tâm sự # Cần sự kiên trì của ng đọc…
Tên gốc: 4℃的温柔【姐狗JF】Tác giả: 厨子小姐Dịch giả: Bơ BokkieCouple: JamFilm, Jam Rachata x Film ThanapatThiết lập: Cún nóng nảy mất giá công - Trần Diệu Kiệt x Lạnh lùng cấm dục thụ - Tống Quân HạoTiến độ bản gốc: 40/40 (Hoàn)Tiến độ bản dịch: Đang tiến hànhNguồn: Siêu thoại JamFilm Link gốc: https://m.weibo.cn/c/wbox?id=wqh75bb2ni&appName=%E6%96%87%E7%AB%A0%E4%B8%93%E6%A0%8F&appIcon=&topNavMode=0&cid=4545040674870371&click_from=shareChú thích của dịch giả: Truyện dịch chưa thông qua sự đồng ý của tác giả, vui lòng không chuyển ver hoặc bưng đi nơi khác. Chỉ đăng duy nhất trên tài khoản Wattpad Bơ Bokkie.…
Không phải là một chuyện tình ngọt như kẹo, không có hạnh phúc nào không trải qua khó khăn. Trên đời này càng không có ai là hoàn mĩ. Cuộc đời của mỗi người chúng ta đều là những câu chuyện kể mãi không thể nào hết, mỗi phút giây trôi qua đều là những tia nắng say đắm, có lúc dịu dàng, ấm áp, có lúc gay gắt, bức rứt. Nhưng ... trái tim sẽ luôn che chở, yêu thương nhau cho dù thời thế có ra sao, đối phương là người như thế nào, rào cản là gì đi chăng nữa...vẫn sẽ yêu đến trọn đời. Nếu yêu một người là sai trái thì chính bản thân cũng chẳng cần biết đúng hay sai để làm gì nữa. Nếu yêu một người là khổ đau thì hạnh phúc sẽ ở trong niềm đau khổ đó mà ra đời. Vẫn câu nói đó, thế giới bỏ mặc ta không quan tâm, ta chỉ sợ mỗi cái lạnh giá mà người ta tin là yêu nhất trao cho ta...trên đời này không còn điều gì đau hơn thế nữa...…