Tiệm bánh Mùa Đông
Không có H.Truyện chính chủ.…
Không có H.Truyện chính chủ.…
"nữ chính mạnh miệng nhưng rất dễ mềm lòng x nam chính âm u, bệnh hoạn, giả vờ làm quân tử nhưng chỉ dịu dàng với mình nàng"Thẩm Thư Di , đích nữ Thừa tướng, kẻ độc ác nổi danh kinh thành, con cờ trong tay Tề Vương, người từng không tiếc giết người để giữ lấy thân phận và mạng sống của mình mất tích trong một đêm mưa trên sườn núi vắng.Không ai hay biết.Cùng ngày ấy, một cô gái khác tỉnh lại giữa đồi núi hoang vu, được mọi người cứu về, mang gương mặt của Thẩm Thư Di nhưng lại hoàn toàn không nhớ gì về quá khứ.Nàng không biết triều cục, không hiểu ân oán, càng không biết rằng mình đang đứng giữa trung tâm của một ván cờ nhuốm máu.Mọi người cho rằng Thư Di mất trí nhớ, tâm tính đại biến.Chỉ có vài kẻ nhận ra: người trước mặt họ đã không còn là Thư Di của ngày xưa.Thái tử Hoắc Kỷ Nghiêm , kẻ quyền khuynh triều dã, âm trầm tàn nhẫn, từng bị Thư Di hãm hại không ít lần , dần nhận ra sự khác thường nơi nàng.Tề Vương , kẻ từng xem Thư Di là con tốt thí , vừa muốn giết nàng để diệt hậu hoạ, vừa không thể rời bỏ thứ cảm xúc sai lệch đang giam cầm chính hắn.Còn nàng , người đến từ một thế giới khác , lại chỉ có một mục đích duy nhất: trở về.Giữa sinh và tử, giữa chạy trốn và ở lại, giữa tình yêu dần nảy sinh và tương lai chưa từng thuộc về nơi này, nàng buộc phải lựa chọn.Bởi nàng không xuyên vào một cuốn tiểu thuyết có sẵn kết cục, mà bước chân vào một triều đại, nơi mỗi quyết định đều phải trả giá bằng máu và nước mắt.…
Title: Till Next TimeRating: KFandom: The KingsmanPairing: Harry Hart/Eggsy UnwinGenre: Not kingsman!AU, Teacher&Student!AUSummary:Hôm nay tôi gặp em, nắng vàng đổ bóng khiến lòng tôi ngây dại cả một ngày.Hôm sau tôi gặp em, nắng không còn chiếu nữa, mà đó là một buổi chiều gió thổi. Em luồn tay gỡ những lọn tóc rối, như đang chạm vào trái tim tôi.Tuần tiếp theo tôi gặp em, em đã đứng cạnh tôi, nở nụ cười thật dịu dàng, và khi ấy tôi đã biết được nụ cười của thiên sứ là như thế nào....Tôi gặp lại em vào tháng sau, là một buổi tối yên bình tại London, tôi vươn tay chạm vào gương mặt xinh đẹp của em, nhìn vào đôi mắt chứa đựng cả dải ngân hà. Em mỉm cười và nói,"Lần sau gặp lại..."…
╔═══════📖 𝒯𝒽𝑒̂̉ 𝓁𝑜ạ𝒾 ═══════╗ • BL • Tình yêu • Đơn phương • Kỉ niệm xưa • Mùa thu ╚═════════════════════════════════════╝ ╔═══════🧍♂️ 𝒩𝒽â𝓃 𝓋𝒶𝓉 ═══════╗ • *Tôi* - Ngô An - người mang nhiều tổn thương trong quá khứ • *Anh* - Minh Du - người chữa lành những vết nứt tưởng chừng đã hóa đá ╚═════════════════════════════════════╝ ╔═══════💔 𝒮𝓅𝑜𝒾𝓁 ═══════╗ 🍂 Cậu đến vào một ngày mùa thu lặng lẽ - khi lòng tôi chỉ toàn những đoạn ký ức không màu. Tôi chẳng mong đợi gì, càng không dám yêu. Nhưng cậu cứ thế bước vào, mang theo nắng nhẹ, mang theo nụ cười... và tôi không còn kịp quay đi. 🍂 Cậu không hỏi tại sao tôi luôn tránh né, không buộc tôi mở lòng, chỉ ngồi bên cạnh - dịu dàng và đủ gần. Tôi yêu cậu, một cách yên lặng và đầy tôn trọng, như yêu một bài thơ buồn mà chẳng bao giờ dám đọc lên thành tiếng. 🍂 Cậu chưa từng biết... hay có lẽ đã biết nhưng chưa bao giờ nhắc đến. Còn tôi - cứ mỗi lần mùa thu quay về lại lật từng mảnh hồi ức, tự hỏi mình: "Nếu hôm ấy là thật, nếu đó là một đoạn ký ức thực sự tồn tại... Vậy cậu có bao giờ - từng - một chút... yêu tôi không?" 🍂 Nhưng buổi chiều hôm ấy trôi qua. Cậu rời đi như một phần ký ức đẹp nhưng mơ hồ. Tôi chỉ còn lại mình, với câu nói lặng thầm treo trong gió: Xin đừng để tôi tỉnh giấc. ╚…
Tôi đang làm trợ lí cho một roleplayer role Kageyama Tobio, và đây là những cái mà tôi viết trong suốt qua trình làm trợ lí. Dĩ nhiên khi up thì tôi sẽ sửa lại và thêm vào vài chi tiết để nó trong đầy đặn hơn. Vì up lên story nên độ dài khá là hạn chế..…
Một câu chuyện nơi mà Taehyun, người đã thực hiện cắt bỏ hanahaki và không thể cảm nhận được tình yêu, gặp được Beomgyu, một chàng trai dịu dàng người đã chậm rãi khiến Taehyun tin rằng cậu vẫn xứng đáng có được tình yêu. Dịch bởi Athena với sự cho phép của tác giả.…
"Bảo bối xinh yêu của bọn bất lương, em cao ngạo mà kiều diễm tựa đóa hoa tử sắc xinh đẹp dưới nền tuyết trắng vào buổi trời đông...Đối với lũ sâu mọt với trái tim mục rữa như bọn họ kia, em chính là tất cả... Là trân quý, là nguồn sống, là con tim, là thiện lương, là ngoại lệ và còn là chính em!Hãy cứ làm những gì bản thân cảm thấy thoải mái, bởi mỗi bước chân em đi đều có hoa hồng bọn họ nguyện vì em mà trải sẵn. Đừng sợ vấp ngã, bởi bên em luôn có người ân cần dìu dắt, nâng niu. Yêu em, Rindou Haitani."__________________Truyện lệch nguyên tác, không hoàn toàn lấy bối cảnh trong TR. Ở đây Rindou Haitani là trân bảo, là em bé, là bảo bối ngọt ngào được nâng niu bảo bọc.Notp thì xin thoát, tôi không có thời gian ngồi đàm đạo nhân sinh tam quan với người không bắt cùng tần sóng não.Cuối cùng, chào mừng các tình yêu đến với lâu đài tình ái, nơi xây dựng để yêu thương Rindou bé cưng của tôi~…
Thể loại: Truyện teenTình trạng : Thôi bắt đầu nào xin mn ủng hộ ạ😘😘Cop brianaVào 10 năm trước... ....Choang...._Âm thanh đổ vỡ của một thứ vang lên...Nó giật mình tỉnh giấc, dịu mắt cho tỉnh táo rồi vội vàng chạy sang phòng anh hai nó- Anh hai, hai ơi mở cửa cho em..._nó run run- Từ từ anh ra liền_anh hai nó đáp- Anh...có chuyện gì thế ?- À, chỉ là ba mẹ tranh luận hơi to tiếng thôi mà..._anh nó ngập ngừngBất giác, nó chạy sang phòng ba mẹ...- Cô...tại sao cô..._ba nó tức giận- Tôi thế đấy...thì sao...anh làm gì được tôi?..._mẹ nó bình thản- Cô mau kí vào đơn ly hôn cho tôi..._ba nóTrong lúc tức giận...ba nó ném cái ly thủy tinh xuống thì...Bộp...xoảng...chiếc ly đã đập vào đầu nó lúc nào không hay...ba mẹ nó đâu biết rằng, trong lúc họ đang cãi cọ thì nó đang núp sau cánh cửa, khóe mắt ướt đẫm_đúng vậy....nó đang khóc...những giọt nước mắt ấy rơi xuống làm ướt hểt cả bộ đồ ngủ của nó....- Hân...hân....ba...xin....lỗi..ba không biết con ở đóTrong cơn hỗn loạn, nó cố gắng thều thào..…
Trải Đời là những tích góp nhỏ những câu chuyện trong tôi, những câu chuyện dựa trên chuyện có thật , về những con người, về những câu chuyện của họ. Nó không có tính huống mà giời trẻ gọi là "cẩu huyết" cũng không có những cái cao trao mãnh liệt. Tác phẩm này chỉ là những dòn cảm xúc thực được viết bằng những ngôn từ dịu nhẹBút danh: nhiều tác giả…
"Màu Xám Tím Ánh Dương" là hành trình đi tìm những sắc thái bị lãng quên của Haeun, một tiểu thư mắc chứng mù màu toàn phần. Trong thế giới của cô, mọi vật chỉ hiện lên bằng những gam màu xám đơn điệu. Đối với Haeun, cuộc sống là một chuỗi những ngày tháng logic được sắp đặt sẵn, nơi cô phải che giấu đôi mắt "không màu" sau vẻ ngoài hoàn hảo của một tiểu thư quyền quý.Sự tĩnh lặng ấy bị xáo trộn khi cô gặp Doyoon, một chàng trai rực rỡ như những vệt nắng chiều, đang theo đuổi giấc mơ trở thành kiến trúc sư. Tại sân thượng trường cấp ba - nơi duy nhất Haeun được sống thật với chính mình - Doyoon đã bước vào, không phải như một kẻ lạ mặt, mà như một luồng sáng len lỏi vào vương quốc đơn sắc của cô. Anh không nhìn cô qua lăng kính của căn bệnh, mà nhìn thấu tâm hồn cô qua những khối đất sét vô tri. Anh dạy cô cách cảm nhận "ánh dương" thông qua những cấu trúc, những bóng đổ và những nhịp đập của trái tim.Biến cố chia ly năm 18 tuổi khiến bản phác thảo tình yêu của họ dở dang. Tám năm trôi qua, Ha-eun đã học được cách tạc tượng từ những nỗi đau, trở nên gai góc và đầy kiêu hãnh. Ngày họ tái ngộ tại một dự án xây dựng chuỗi khách sạn mới do gia đình Haeun điều hành, Do-yoon không còn là cậu nam sinh năm nào, anh đã trở thành một kiến trúc sư nổi tiếng luôn thiết kế những công trình với các khe sáng kỳ lạ - nơi mà chỉ có Haeun mới có thể "nhìn" thấy những tia nắng nhảy múa."Màu Xám Tím Ánh Dương" không chỉ là câu chuyện tình yêu, mà là quá trình học cách nhìn đời bằng cả tâm hồn. Doyoon đã dùng tình yê…
Sẽ có ngày anh nhận ra em yêu anh nhiều hơn anh tưởngCô trẻ con, ương bướng. Anh dịu dàng, quan tâm. Anh bao bọc cô, che chở cho cô nhiều đến nỗi cô quên mất mình phải trưởng thành. Để đến khi anh thực sự bước ra khỏi cuộc đời cô, cô mới biết hóa ra anh chính là thế giới của mình.Đau là cảm xúc gì thế? Từ khi nhìn thấy anh và bạn thân đi cùng nhau trái tim cô đã đóng băng rồi....Bán trái tim cho anh, cô chẳng còn gì cả…
Chiều hôm đó, mưa bạt ngàn, trắng xóa và tê dại lòng người ...Chiều hôm đó, dưới mưa, vẫn là nụ cười dịu dàng ẩn ý hiện ra trước mắt em, vì em mà đứng dưới mưa đợi chờ...Chợt lúc đó em mới thấy, bản thân mình được yêu thương đến mức nào...…
" Hà ơi." "Ơi?" "Sau này mày đừng thích người khác nữa được không?" Tôi đang cắn ống hút trà đào thì khựng lại, ngẩng đầu nhìn Đức Anh. Nó ngồi đối diện tôi trong quán cà phê gần trường, tay chống cằm, áo đồng phục còn chưa cài lại nút cổ sau giờ học thêm đội tuyển. Tôi khúc khích cười, cúi đầu khuấy ly nước cho đỡ ngại. "Rồi mày lấy quyền gì cấm tao thích người khác đây?" "Không có quyền." Đức Anh nhún vai. "Nên giờ tao đang cố giành đây." Tim tôi đập hụt một nhịp rõ ràng đến đáng ghét. Nó lúc nào cũng vậy, nói chuyện nửa đùa nửa thật, ánh mắt thì dịu dàng như thể chỉ đang nhìn mỗi mình tôi thôi. Nguy hiểm ở chỗ dù biết nó nguy hiểm, tôi vẫn không ngừng rung động. "Đức Anh." Tôi chống cằm nhìn nó, bĩu môi. " Mày nói câu này với bao nhiêu em gái rồi" Nó im lặng hai giây rồi bật cười. "Không nhớ nữa." "Nhưng..." Nó nghiêng người về phía tôi một chút, giọng thấp xuống. "Muốn nghiêm túc với mày thì là lần đầu."_____★ Ngày đăng: 24/5/2026.★ Bối cảnh tại trường chuyên Trần Đại Nghĩa ở thành phố Hồ Chí Minh ★ Các nhân vật và địa điểm trong truyện đều là hư cấu.★ Warning: có yếu tố LGBT, có dùng những từ ngữ hơi lệch với chuẩn mực, truyện chỉ mang tính chất giải trí…
Anh là ánh trăng sáng mà ai cũng khao khát, còn cô chỉ là những vì sao nhỏ bé trong vũ trụ vô tận. Người ấy chói lọi và dịu dàng đến mức khiến người ta chẳng dám chạm vào. Cũng là người mà cô thầm thích suốt ba năm trời, không dám nói ra, chỉ dám lặng lẽ nhìn theo từ phía sau.Tôi gặp cậu vào thời điểm thảm hại nhất của bản thân. Béo, xấu, không bạn bè, không tiếng cười, ai gặp cũng xa lánh. Duy chỉ có cậu dám tiến đến, không ngại ánh mắt người khác mà mỉm cười nói:"Không ai chơi cùng à? Vậy thì tôi chơi với cậu."Cậu ấy nào biết rằng câu nói ấy đã cứu rỗi cả tuổi thanh xuân của tôi.Sau này gặp lại, cô mới nhận ra, hoá ra mình từng may mắn đến vậy.Cậu ấy vẫn như năm nào - rực rỡ, tỏa sáng, là thiếu niên khiến mọi người ngưỡng mộ và yêu mến.Còn cô, vẫn chỉ là một cô gái mờ nhạt giữa đám đông, lặng lẽ cất giấu tình cảm trong một góc rất nhỏ, nơi chẳng ai nhìn thấy.Cô từng nghĩ, mùa hè năm ấy chỉ mình cô âm thầm giữ lại bóng hình cậu. Ai ngờ bảy năm sau gặp lại, giữa bao ký ức phai màu, cậu vẫn nhớ đến cô như thể chưa từng quên.Cô vẫn luôn nghĩ, sớm muộn gì cũng có người biết. Nhưng không ngờ, người ấy lại là anh - người mà cô sợ biết nhất, cũng là người cô mong biết nhất.…
shinobu nằm xuống, lắng tai nghe tiếng tay ngọc luồn qua tóc lụa. mitsuri cười, nhìn nàng dịu dàng, dịu dàng, rồi khóc.…
Truyện này do tui viết để thỏa mãn sở thích Nếu các bạn thích có thể ghé qua đọc và thưởng thức. Khi đọc truyện hãy vức bỏ não tại trong truyện có những tình tiết hết sức là vô lí.Tóm tắt truyện : kẻ ham mê nhan sắc lại muốn trêu đùa người thầy giáo có nhan sắc động lòng người mà không biết mình đã sa vào lưới tình lúc nào không hay. Vượt qua những gào cản của người nhà liệu họ có thật sự thuộc về nhau?Ngáo đá, ảo tưởng công x dịu dàng, nghiêm khắc thụ…
Hỡi ơi Patroclus, vị thần duy nhất chỉ có tôi mới tôn thờ cậu. Cậu thật dịu dàng, làn da của cậu có mùi hương giống như cây hương thảo. Thật tuyệt làm sao, Patroclus mến yêu của tôi.Tôi sẽ dành riêng cho Patroclus thần thánh của mình một bài thơ, ghi danh về mọi điều tốt đẹp của cậu trên sử sách.Cậu giống như cây hương thảo, cậu đã đuổi đánh những căng thẳng của tôi suốt cả cuộc đời này cho đến khi cậu đã thối rữa bên cạnh tôi.…
Đoạn tuyệt khúc tình ca trường tồn vĩnh cửu ấy, anh nhận ra, tình yêu vốn chỉ là một canh bạc lúc nhất thời mê loạn, đánh cược một ván, sau mới biết mình đã thua đến không thể ngóc đầu dậy. ... Đây là câu chuyện nói về quang của những con người trẻ tuổi. Chàng nhạc sĩ xuất sắc nhất Hàn Quốc đứng trên đỉnh cao của danh vọng, trong một đêm lại dính vào vụ bê bối trầm trọng đem danh tiếng bản thân vùi dập tới đáy vực. Chàng luật sư vàng của giới luật pháp Hàn Quốc, kiêu ngạo mà lãnh đạm, hoàn hảo nhưng đầy gai góc. Một người con trai đối với cuộc đời chỉ nhìn bằng nửa con mắt ấy, cư nhiên lại đắm chìm trong thanh âm tình yêu mà chàng nhạc sĩ vô tình mang đến cách đây hơn bảy năm. Đây là một câu truyện tình trầm luân không hồi kết nhuốm màu thời gian.Tác giả: Catiara Đã được sự cho phép của tác giả.…
12Ccs| TRĂNG TÀN TÌNH TANSUMMARY:Ánh trăng cô độc, lẻ loi, soi bước những mảnh linh hồn vụn vỡ." Hỡi người, xin đừng quay lưng vội vàng như thế, trăng vừa lên, nào đã tàn mà tình phai nhạt. Xin được ở cạnh người dù phút giây. Hãy để trong giây lát được xoa dịu để cõi lòng xoa dịu bớt nỗi chơ vơ."Quả thật, ánh trăng đêm nay sáng chói, phủ đè lên cả những vết thương và chai sần. Liệu rằng, khi bầu trời đêm đi qua, người đã kịp chữa lành?…
Tình yêu tuổi học trò luôn là một đề tài thu hút và kì lạ, được rất nhiều tác giả và đọc giả quan tâm và khai thác!!! Luôn mang nhiều màu sắc và mạch cảm xúc có lúc êm dịu, có lúc trầm lắng, lúc lại dâng trào mạnh mẽ! Cuốn người khác phải cuốn theo từng nhịp điệu cảm xúc!!Truyện theo ngẫu hứng ạ, mong mọi người ủng hộ ^^…