Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Vốn dĩ có rất nhiều lý do, nhưng đơn giản chỉ vì tôi yêu em.Lưu ý 1: Chủ công Truyện theo góc nhìn của Top, thỉnh thoảng sẽ có vào đoạn là góc nhìn thứ 3Lưu ý 2: top có bệnh, nhưng tác giả thích ngược top, nên top có bệnh thì cũng tự chơi một mình, chứ không có ngược Bot :))Lưu ý 3: HE (Chắc là Happy Ending đấy)…
Tên truyện: Một đời đơn phươngthể loại: Vườn trường; học đường ; ngọt; ngược; Futa; NP; nhất thụ đa công; Đơn phương.chủ: ThụTác giả: Tôi.Bối cảnh: Hạ di là 1 cô nàng mắc bệnh sợ đám đông. Luôn lầm lì ít nói đến lạ, từ khi sinh ra ba mẹ nàng bị tông xe chết để nàng cùng tiền bảo hiểm rất lớn.Nhất thụ đa công nhé m.nai không thích thì đi. Tớ đam mê ngược công :333🥳…
Tiếng 'rít-' của đàn violon cứ thế vang trong hội trường, sự tĩnh lặng lúc bấy giờ trở nên náo nhiệt. Tại sao trong cuộc thi tuyển chọn lại có người như vậy biểu diễn trên sân khấu chứ? 'Rít-' càng ngày kéo dài hơn, -nó trở nên tệ hơn nữa. Và ánh mắt đổ dồn về cô gái ấy, là một 'cỏ dại' giữa rừng hoa. Nhưng đối với tôi không chỉ đơn thuần là 'cỏ dại'...…
"Hai trái tim từng lỡ nhịp trong thế giới hào nhoáng của showbiz, một người yêu thầm, người kia lặng lẽ rời xa. Khi những ánh đèn sân khấu tắt dần, họ lại tìm thấy nhau giữa những vết thương chưa lành. Liệu tình yêu có đủ mạnh mẽ để giúp họ vượt qua tất cả sự lẩn tránh và tổn thương để quay lại, một lần nữa nắm lấy tay nhau?"…
Nó ôm mối tình đơn phương vẫn muôn đời đơn phương.... ?Đĩ mẹ nó...Làm ơn làm phước tình ơi... em van xin anh đồng ý đi mà...──────── ୨ৎ──────── Stupid cupid ➴❦ !.Tình yêu, tình báo!…
"...Sài Gòn vốn đông đúc lắm, mà con người ta thì quá bận rộn, bận đến nỗi không còn muốn để ý đến những thứ xung quanh, người ta dễ dàng bơ nhau như người xa lạ, cứ từng người từng người lướt qua đời nhau, mới gặp nhau đấy rồi lại quên nhau, lại bị cuốn đi bởi những gồng xoay của cuộc đời. Vậy nên sống ở Sài Gòn dễ khiến con người ta cô đơn, lạc lõng,..."Một ngày có chút se lạnh ở Sài Gòn, mình cuộn tròn trong chăn, nhấm nhi từng nỗi buồn mơ hồ, để rồi viết nên bài cảm thức này. Mình không giỏi viết văn, ca từ không tinh tế lãng mạn, nhưng mình vẫn muốn viết, viết về những cảm xúc trong lòng mình, viết để thấy rằng nỗi cô đơn thật ra cũng là một món quà mà cuộc sống mang tặng chúng ta...…
Dưới cái lạnh buốt của mùa đông Bắc Kinh, Lưu Hạ Nhi - một bác sĩ thú y dịu dàng nhưng mang nỗi đau từ quá khứ, ôm hy vọng gặp lại người yêu - một ca sĩ nổi tiếng luôn bận rộn. Nhưng như bao lần, anh lại hủy hẹn, để lại cô với trái tim tổn thương. Trong nỗi cô đơn, cô tình cờ gặp Lục Thừa Hạo, tiền bối đại học, một bác sĩ tài năng, thô lỗ với mọi người nhưng luôn dịu dàng che chở cho cô. Yêu thầm Hạ Nhi suốt bảy năm, Thừa Hạo lặng lẽ ở bên, an ủi cô qua những ngày u tối. Khi quá khứ đau thương tại Bệnh viện trỗi dậy, Hạ Nhi đối diện với vết thương chưa lành, không nhận ra ánh mắt đầy yêu thương của Thừa Hạo - người luôn ở đó, nhưng chưa bao giờ được cô ngoảnh nhìn.…
Tên truyện: Xin anh đừng theo đuổi em!Tác giả: Nhất Tiết NgẫuEditor: VzịtĐộ dài: 26 chương chính + 2 chương ngoại truyệnTiến độ bản gốc: Hoàn thànhTiến độ bản edit: Tutu đã, đang chạy đêyyyyyyThể loại: Đam mỹ, HE, 1x1, Vườn trường, Ngọt sủng, Hiện đại, Chủ thụ, Cậy mình đẹp nên hơi kiêu ngạo thụ x phúc hắc thô lỗ chủ tịch hội học sinh côngVai chính: ...┃ Vai phụ:... ┃Vai quần chúng: ...________________________________________________________Là tôi lười biếng đến mức ghép bừa vào để xong một cái ảnh bìa, đề nghị mọi người không học theo tính xấu này T^T…
Tên truyện: Ác Nữ Thuần Hóa Điên Phê Nam Chính.Hán Việt: Ác độc nữ phối, tuần phong nam chủThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Hệ thống, Song khiết, Nữ phụ , Vườn trường , Đô thị tình duyên , Cường thủ hào đoạt , 1v1 , Thị giác nữ chủ , Điên phê , Cưỡng chế ái , Ác độcNguồn: Wikidich…
Do sợ bị cắt wifi và không có tiền mua 3G nên đăng tạm chỗ này để đọc .Cái này mình coppy về đọc chứ không có ý gì hết nhé .Tác giả:Bản Lật TửThể loại:Ngôn TìnhNguồn:nguyenphuong.wordpress.comTrạng thái:FullThể loại: Tác giả - biên tập , Hiện đại ,nhẹ nhàng, HEConvertor: [email protected]: 123yq.comBiên tập: PhươngChỉnh sửa: MốcĐộ dài: 63 chương + ngoại truyệnCouple: Ngôn Nho Ngữ - Lan NinhNếu làm người yêu của một tác gia trinh thám thì bạn sẽ có những trải nghiệm như thế nào.Khi đắc tội với anh ấy, anh ấy sẽ nói:"Người như em trong tiểu thuyết của anh chỉ có thể xuất hiện dưới hình thái người chết"Khi bạn vô cùng đắc tội anh ấy, anh ấy sẽ uy hiếp bạn:"Em có tin anh lấy tên của em đặt cho người chết đấy không?"Còn khi bạn đã vô cùng đắc tội anh ấy thì anh ấy sẽ nói rằng:" Không những thế anh còn cho người chết đó sẽ bị một tên sát nhân hàng loạt bạo dâm làm nhục cho đến chết"Nhưng mọi chuyện chẳng là gì khi bạn là người biên tập cho vị tác giả này. Việc anh ấy cần làm chỉ có một chuyện: Chày cối không chịu nộp bản thảo.…
[ A TIME TO REMEMBER]Câu chuyện về chúng tôi có lẽ cũng như vậy, lúc trẻ chúng tôi là những thằng con trai nghịch ngợm trong bộ đồng phục học sinh ngày nào còn đang bày ra đủ trò giờ đây đã dính chút sương gió của cuộc đời, cuộc sống đã khiến ta trở thành những người mà ngày trẻ ta ghét nhất, thế giới mà ta đang sống là như vậy đấy. Nụ cười trong lớp học những năm tháng ấy có lẽ mãi là nụ cười đẹp nhất, mà mỗi chúng ta chẵng thể nào tìm lại được, lũ con trai cười chẳng ngớt trên sân trường, cậu trai nào đó trao cả trái tim của mình cho một cô gái chỉ vì một nụ cười, cô gái cười mỉm khi trong hộc bàn là món quà được để từ lúc nào chẳng hay, là hình ảnh cô bạn bàn dưới cậu trai bàn trên ngoái đầu xuống nghe cô bạn nói chuyện, những câu chuyện mà giờ cậu chẳng thể nào nhớ rõ nhưng nụ cười ấy thì cậu chẳng bao giờ có thể quên được Cũng là vì khi nghĩ về nó ta thường cười, thường hoài niệm, ta thường tự trách mình ở quá khứ, nhưng lại thường vẫn nở nụ cười khi thấy rằng mình cũng đã có một tuổi trẻ để hoài niệmCô ấy trở thành mảng ký ức đẹp nhất quảng đời tuổi trẻ của mình, vẫn là cô bạn bàn dưới với tóc dài đen nhánh, đôi mắt sáng long lanh cùng tôi chuyện trò ở hành lang năm ấy…
Lớp học nằm trên dãy hành lang cũ. Tiếng chuông vào học thôi thúc mọi người vào lớp. Ánh nắng ban mai chiếu rọi của ô cửa sổ cùng những cơn gió thổi lồng lộng.Cậu vẫn đứng đó, cất giọng nói to và dõng dạc, từng câu từng chữ như rót mật vào tim tôi. Đằng sau cậu là cả một bầu trời rộng lớn cùng những tia nắng sáng lấp lánh.Cậu giống như mặt trời vào mùa xuân, nhẹ nhàng chiếu sáng trái tim tôi. Cậu giống như một cơn mưa rào mùa hạ, chỉ thoáng qua chốc lát rồi rời đi, để lại bao tiếc nuối. Cậu giống như một đám mây mùa thu, mềm mại an ủi tôi rồi lại bị gió kéo đi. Cậu giống như cơn gió Bắc mùa đông, tuy lạnh lẽo nhưng lại ân cần xoa dịu những giọt nước mắt nóng hổi của tôi.Cậu là cả một hi vọng tôi ấp ủ suốt ba năm cấp III, là niềm hạnh phúc nhỏ bé mỗi ngày của tôi. Nhưng bây giờ, tôi đã không còn muốn là một người nhút nhát không dám lại gần cậu nữa, tôi muốn dũng cảm đối mặt với cậu để mỉm cười nói:"Tôi thích cậu!".......Trái tim lạnh lẽo của tôi khi gặp cậu bỗng trở nên ấm áp lạ thường.…
Tôi hỏi chú sâu xanhLá có gì để thích...?Chú sâu cười khúc khíchThích đâu cần lý do...?______________________Thích cậu ấy rất nhiềuĐợi cậu ấy rất lâuRồi nghe nói một câuThôi đừng thích tôi nữa..._______________________Yêu em như hoa yêu ánh mặt trời, như gió yêu mây_______________________Credit by @sunn1204love94…
người đọc sẽ được chứng kiến tình yêu thầm lặng của một con rối trong 500 năm, dù cho người kia có trở thành người xấu, từng làm những điều sai trái nhưng cô vẫn ầm thầm giúp đỡ. liệu họ có đến được với nhau hay ko thì hãy theo dõi bộ truyện này đến cuối nhé!-"Biết làm sao đây?Ngay cả con rối cũng biết yêu rồi..."*LƯU Ý: đấy là cốt truyện nhân vật oc của t trong Genshin Impact ở Inazuma nên nếu bạn simp Wanderer thì làm ơn lướt qua hộ mình nhé^^*…
SInh ra trong một gia đình quân đội, Nguyễn Trần Thiên Kim - một cô bé 12 tuổi với năng lực thể chất đặc biệt cùng người bạn hàng xóm có năng lực trí tuệ của mình, Dương, tham gia vào các nhiệm vụ bí mật của Cục Đặc vụ do Chính phủ thành lậpLink ảnh: https://www.google.com/url?sa=i&url=http%3A%2F%2Fnld.com.vn%2Fkhoa-hoc%2Ftan-tich-thien-thach-3-ti-tan-roi-xuong-trai-dat-20190610175836368.htm&psig=AOvVaw0EqHjgLOgz7F-9TRJFmbxI&ust=1651149772999000&source=images&cd=vfe&ved=0CAwQjRxqFwoTCMiH0IWktPcCFQAAAAAdAAAAABAb…
Dân trong làng ai chả biết cái danh ông Mạnh. Nhà ông ta làm phú ông cũng được ba đời rồi. Ông vốn giàu sẵn lại được trời phú mần ăn giỏi, giàu càng thêm giàu. Nhưng dù có là phú ông thì cũng có nỗi muộn phiền riêng, vì ông cũng là một người cha. Ông chỉ lo mỗi việc cưới vợ gả chồng cho năm đứa con cậu ấm cô chiêu kia thôi.#Truyện chỉ đăng tại wattpad…
-Tác Giả: Lạc Ngôn-Thể loại: Đơn phương, S.EDựa trên một câu chuyện có thật..à mà có thể là nhiều câu chuyện có thật. Chỉ vì cô ấy là công chúa, cô ấy mỏng manh, yếu đuối và nhỏ bé nên hiển nhiên cô ấy được bảo vệ. Còn em lại khác, vốn là phù thủy làm gì được yêu thương. Có lẽ em đã saingây từ giây phút em biết em thương anh. "Anh biết không, mọi cảm xúc này đều là thật. " -LQM…
Tóm tắt: Sau hai mươi năm lãnh đạo Vongola, Giotto quyết định nghỉ hưu. Anh dẫn Rinato đến một thế giới khác, mở một tiệm cà phê ở đó và tận hưởng cuộc sống mới.Lưu ý: Fic chỉ được đăng ở tài khoản Wattpad này, nhà chính WordPress và AO3 ghi trong hồ sơ.…
Nah ah, tôi bị điên và sảng ke nên viết ra cái này. Cảnh báo: long top lân bot đừng nhầm rồi chửi toi=(Nói chung là truyện bị khùng, viết vội trong 30p , cook từ showcase giờ mới nhớ để đăng-lowercase -occ-npl's pov…
Thanh xuân năm 17 tuổi, ai mà chẳng có một mối tình. Đó là mối tình công khai hay là một mối tình đơn phương chẳng dám nói. Cậu ấy là hình mẫu lí tưởng của tất cả mọi người, là con nhà người ta đúng mực, rất hoàn hảo, hoàn hảo đến mức những người xung quanh cậu dường như đều bị ánh sáng toả ra như có như không ở cậu làm lu mờ đi, hoàn hảo đến nổi tôi đơn phương cậu nhưng không dám nói ra. Cậu, rất hay cười, học rất giỏi, lại là lớp trưởng, cậu tham gia rất nhiều phong trào của trường, nhà cậu lại giàu có và điểm nổi bật cậu rất đẹp trai. Có lẽ mọi người bảo tôi nói quá đi mức, nhưng sự thật đúng là vậy á, cậu hoàn hảo về mọi mặt, thật là ghen tỵ mà!! Tôi...là một người rất đỗi bình thường và chẳng có gì bình thường hơn. Tôi không có gì nổi bật, không ngoại hình, không có gì cả, học hành thì dở dở ương ương. Tôi thường tự ti về ngoại hình của bản thân mình, tôi rất sợ, tôi sợ mọi người sẽ nhìn vào tôi rồi lại đánh giá là tôi xấu, và tôi đã từng nghe người ta đánh giá tôi, sự thật đúng là tàn nhẫn. Chính vì vậy mà tôi không hề tham gia vào các câu lạc bộ đông người của trường. Gia cảnh nhà tôi thì, nói chung là tạm ổn. Cuộc đời vốn thật đơn giản nhưng khi bị cậu ghé ngang giản đơn bỗng hoá mê cung.…