Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Đứng nép vào một góc bên cạnh cây nước tự động, tôi ngắm nhìn cậu ấy. Vẫn chiếc balo ấy, cái áo sơ mi ấy, và cả đôi dép ấy ... hình dáng quen thuộc chưa từng khiến tôi ngừng lay động.Tôi nhớ lúc nhét đồng xu vào cây bán nước, tay tôi đã run đến xém rớt cả tiền ra ngoài. Tôi tự hỏi liệu rằng nếu Yuu biết được cảm xúc của mình lúc đấy, cậu có chút nào xao xuyến ?…
sở chi hạ và lâm quốc phong là bạn thân từ nhỏ. Họ học chung trường, lớp từ mần non cho đến khi lên trung học. ngày nào sở chi hạ cũng bám sát theo lâm quốc phong để bảo vệ cậu ấy,lâm quốc có tính cách nhút nhát, nhưng càng lớn lên thì cậu lại càng thay đổi rõ rệt. dần dần cậu ấy không còn để ý sở chi hạ nữa , cậu làm quen và tiến vào cách mối quan hệ yêu đương.…
Ký ức là thứ chẳng cần gọi tên, chỉ một lần nhắm mắt cũng đủ khiến cả bầu trời xưa cũ ùa về, nguyên lành như thuở mới quen nhau. Cũng như mùa hè năm ấy... mùa hè cuối cùng của thời áo trắng cấp hai, khi tiếng ve gắt gao ngân vang trên từng tán phượng đỏ rực và lòng tôi, không hiểu vì sao lại bồi hồi đến lạ.___Truyện dựa trên trải nghiệm cá nhân của tác giả…
Tình cảm đơn phương lúc đầu thì có thể ngọt ngào,hạnh phúc. Thích một người chỉ cần ngắm bóng nhìn bóng hình của họ khiến mình hạnh phúc rồi.Nhưng sự hạnh phúc đó lại không có thật và nó như bong bóng vậy cuối cùng nó sẽ biến mất trong khoảng không gian.Chỉ có mình nhớ đến nó.Một hạnh phúc không bền lâu và giữ còn lại cho mình chỉ toàn đau đớn..................................…
Tác giả:Nguyễn Phòng Kim Ngân Bút danh:Gồm(Bút danh mới nha các bạn) Asia:Là một cô gái hiền lành, tốt bụngTomre:Là anh chàng vô tâm không nghĩ đến người khácAntogirl:Hay làm người khác thất vọng và không nghĩ đến người nào kể cả người thânCác nhân vật khác:Thầy giáo lớp 12a9,cha mẹ của Aisia,.....…
Truyện về đoạn tình cảm giữa hai cô gáiLấy theo góc nhìn đầu tiên của các nhân vật. Sẽ có góc nhìn của lần lượt từng nhân vật nên đọc cẩn thận để không bị rối.ĐÂY LÀ CÂU CHUYỆN CÓ THẬTlà đoạn tình cảm có thật…
Tình yêu đối với cô chính là một giấc mộng. Cô chỉ dám mơ tưởng tình yêu của mình dành cho anh ấy trong mỗi giấc mơ ."Tử Huyên , anh sẽ mãi bảo vệ em ."Với mỗi chúng ta tuổi học trò cũng là một ký ức đẹp của mỗi con người . Hồi ấy anh cũng có những kỷ niệm đáng nhớ . Cô cũng vậy , anh giống như một mối tình đầu của cô. Mối tình đầu này chỉ có thể đứng nhìn mà ko thể với tới . Anh dịu dàng với cô , quan tâm cô . " Lưu Minh , thích anh , à ko thật sự rất rất yêu anh, anh có thích em ko." "Ko , thời gian qua tôi và cô chỉ là một trò đùa ". Anh ấy dần tiến lại gần tôi và nói " cô thật quá ngây thơ "…
Em đã đơn phương anh bao nhiêu lâu rồi,em không nhớ.Chỉ biết rằng từng phút giây sống trên cõi đời này luôn yêu anh điên cuồng, vui khi anh vui, nếu anh buồn em muốn mắng cái kẻ đã gây ra nỗi buồn ấy.Em hiểu rằng yêu đơn phương là tự nguyện đau, là âm thầm nhớ,là đợi mong thấp thỏm, là ấm ức ghen tuông nhưng em vẫn cứ yêu anh.Nếu phải đổi cái mạng nhỏ bé này để bảo vệ anh cùng cô gái mà anh yêu thì em sẽ nguyện ý.Chỉ cần anh nói ba chữ "Anh yêu em" thì em có thể làm tất cả vì anh...NẾU CÓ CHUYỂN VER HAY EDIT NHỚ THÔNG BÁO CHO MÌNH 1 TIẾNG NHÉ!Đây là lần đầu tiên mình viết truyên nên có sai sót gì mong mọi người bỏ qua cho ạ!…
"Thật ích kỉ khi cho rằng anh là của riêng tôi. Nhưng anh biết không, nếu không có anh, tôi cá rằng mình đã trìm ẩn trong bóng tối từ khi nào ko hay rồi" "Chúng ta đều yêu nhau, nhưng tại sao lại cứ ko thể đến với nhau? Khoảng cách 1 bức tường xa đến vậy ư?"Ký Tên: Nuu…
Đây là một giấc mơ của tôi. Tôi viết lại nó có văn hoa hơn có cay đắng hơn. Nhưng lột tả sâu sắc hơn.Yêu một Playboy không xấu nhưng với tôi ...Tôi nghĩ rằng bạn đừng nên yêu bởi lẽ yêu Playboy có cuốn nhiệt có thiên trường địa cửu đấy nhưng cũng đau cũng tổn thương nhiều đấy.Tao nghĩ tôi khá ác với nhân vật nhưng các ban chus ý đón đọc nhé.Cô gái trong chuyện sẽ lấy đi nước mắt của nam chinh nhiều lắm...…
Cuộc sống nó máu chó lắm bạn ạ. Bạn không bao giờ được yên bình sống tiếp trong 60 năm cuộc đời đâu.Thần linh luôn thủ sẵn câu hỏi sau sự hào nhoáng của cái bạn luôn tin là tốt đẹp.Và tôi sẽ là người từ từ vén tấm màn giả tạo ấy từ chính kinh nghiệm cá nhân mà tôi tích luỹ được bao năm nay. Tôi sẽ cho bạn thấy, thế nào là Mạt thế của cuộc sống.…
Nhược Lam - một cô gái luôn mang trên môi nụ cười dịu dàng, ánh mắt hòa nhã, tính cách hòa đồng... nhưng tất cả chỉ là lớp mặt nạ cô khoác lên để giấu đi sự mệt mỏi và những mặc cảm âm thầm trong lòng.Vào buổi tổng kết năm lớp 7, cô tình cờ gặp một cậu nhóc xa lạ - người duy nhất khiến cô cảm thấy lớp mặt nạ ấy bị lay động. Trong đôi mắt cậu, cô nhận ra cùng một nỗi cô đơn, cùng một vẻ vui tươi gượng ép mà chính bản thân cô đang giấu kín.Từ khoảnh khắc đó, một ý nghĩ cứ day dứt mãi trong cô: "Liệu sau lớp mặt nạ ấy, cậu ấy cũng giống mình không?"Cô muốn biết rõ cậu, muốn chạm vào thế giới cậu ta. Nhưng ký ức ngày ấy quá mơ hồ, quá ngắn ngủi để cô có thể giữ lấy tên cậu - hay bất cứ điều gì rõ ràng.Cho đến ngày tựu trườngKhi vô tình lướt qua một bóng dáng lạ giữa sân trường, tim cô chợt hẫng một nhịp."Này, nhóc kia, nhóc tên gì đấy?""Hửm... chị đang nói với tôi à?""Ừ, nhóc tên gì?""Chị là ai?" "... Là người thích nhóc.""... "Một lần lỡ nhịp, cả thanh xuân hóa mơ hồ."…