Sitting down here
…
Đây là ổ đoản của tui(◍•ᴗ•◍)❤…
- Xin chào các bạn :)- Đây có thể coi là tác phẩm đầu tay của mình :)- Có thể còn nhiều sai sót và không hay, nhưng đối với mình đây là sản phẩm tinh thần, là một phần trong cuộc sống của mình :)- Rất mong các bạn đón đọc và không đem nó đi đâu khác nha :p…
Văn án Đóa hoa lộng lẫy , đóa hoa cô độc . Ánh mắt đẹp lạnh lùng ẩn chứa bao nhiêu nỗi niềm ... Hạnh phúc trong vòng tay đã tưởng chừng nắm giữ , thế nhưng qua một đêm lại bỗng chốc tan nhòa . Cuộc sống mỏng manh , nàng không muốn hơi thở già cỗi theo tháng năm . Thù nhà tất báo , nàng nguyện đánh đổi thời gian chỉ để tìm theo bước chân kẻ thù ... Năm mươi năm trôi qua , nàng sống khép mình lặng lẽ . Nguyên Phong , trái tim yêu thương đã theo chàng mãi mãi rời xa , hãy đợi em thêm một thời gian , khi nào những đau thương kết thúc , em sẽ trở lại , nơi dành riêng cho tiên hoa tộc chúng mình ...…
Một câu chuyện kể ra rất dài , oán hận , sai lầm mãi chẳng dứt . Tử Mặc Lăng hắn luôn nghĩ mình đúng , cho rằng thế giới bất công nhưng cho đến khi trả được thù hắn vẫn chẳng thấy thoải mái chút nào , ngày nào cũng cảm thấy đau khổ . Hắn thấy mình điên rồi , lại nghĩ mình quá cô độc , liền muốn xuống địa phủ để tiếp tục đuổi theo hành hạ một người . Vậy là Tử Mặc Lăng chết , chết xong lại sống dậy . Rồi từ đó hắn phát hiện ra rất nhiều điều mà trước nay mình chẳng hề biết .---------------------Trong khoảng khắc từng dòng máu nóng chảy xuốn nền nhà lạnh lẽo , cô muốn nói rất nhiều điều với người kia , tỉ như hãy quay đầu lại đi , suy nghĩ kĩ một chút , tỉ như hãy sống thật tốt , đừng hận thù nữa ... nhưng tất cả chẳng thể cứu vãn , cô cứ vậy mà chết đi trong căn phòng trống vắng , nuối tiếc , cô độc nhắm mắt . -Ninh Thừa Nghiên -Điều hắn sợ nhất chính là một ngày nào đó , dù trời nắng đẹp hay mưa giông , sư tôn đều có thể bất ngờ rời xa hắn , bỏ rơi những kí ức tốt đẹp nhất giữa cả hai. Vậy nên đã nắm tay hắn rồi , thì trời cao chứng dám sư tôn người không có quyền buông ra . -Tử Hoa - Tử Mặc Lăng-…