3 Tháng Hè Tôi Có Được Em
Đâu cần phải kiếp sau? Cũng đâu cần phải là em thì anh không thương được? Em mệt chưa? Tựa vào anh nè, không cầu kì không giản dị, chỉ đơn giản là anh thương em thôi à...Dưới những cơn mưa rào bất chợt của miền quê ôi ả, hay trong buổi chiều lộng gió dưới bờ đê, tình yêu của anh dành cho em chưa bao giờ cần một lý do. Không hứa hẹn đời đời kiếp kiếp, cũng chẳng cần tô vẽ bằng những lời hoa mỹ, chỉ cần em biết rằng, dù thế giới có xoay vần, dù em có lạc bước nơi đâu, anh vẫn đứng đây, dang tay đón em trở về.Giữa muôn vàn thanh âm của cuộc sống, tiếng lòng anh vẫn mãi là một giai điệu duy nhất."Anh thương em"…
truyện về một cô gái xinh đẹp giàu có ở nhật .....
một cô gái giàu có qua hàn tìm ba vs mẹ…
KHÔNG GẢ VÀO HÀO MÔN LIỀN BIẾN THÀNH NẤM
Hán Việt: Bất giá nhập hào môn tựu biến ma côTác giả: Cửu Giai Huyễn PhươngTình trạng truyện gốc: Hoàn thànhTình trạng edit: Chưa hoàn thànhChúng mình edit phi lợi nhuận, làm vì đam mê, chúng mình không biết tiếng Trung nên chỉ đúng khoảng 70-80%, mong các tình yêu thông cảm nhé~…
[Xuyên Không - Edit] Vương Phi hắc đạo, Vương Gia mặt lạnh cũng nhận thua
Tác giả: Ta Là Thanh TửThể loại: Xuyên không, nữ cường, nam cường, HEConverter: ngocquynh520 (diendanlequydon)Editor: LynvaĐộ dài: 339 chươngDiễn viên chính: Trầm Tâm Dao - Tiêu Hàn VũMở đầu:Ban đêm, hoàng hôn trầm trầm, trong khu rừng hoang ngoài kinh thành bộc phát lên hơi thở âm trầm kinh khủng. Đi sâu vào chính giữa rừng sẽ thấy có một bãi tha ma, chất đầy những thi thể, đều là những thi hài của phạm nhân bị Quan phủ địa phương xử quyết rồi vứt bỏ. Cỏ cây khô khốc tiêu điều, theo màn đêm phủ xuống, sương cũng ngày càng dày đặc, không khí u lãnh lạnh lẽo khắc nghiệt. Loáng thoáng có thể thấy được một bóng đen đang từ từ nâng người lên, mắt nhìn xung quanh, không khỏi làm người ta hoài nghi hắn đang tráo đổi thi thể. Mượn ánh trăng, vẫn có thể thấy được kia nhưng là một nam nhân trung niên. Lúc này, hắn đang cố hết sức nâng cao thi thể ném vào giữa bãi tha ma, trong mắt hình như còn có thể liếc thấy một tia sợ hãi. Thế nhưng Tử Thần - danh xưng là Hắc đạo Nữ Bang chủ - Trầm Tâm Dao, chính là vào tình huống như vậy mà thức tỉnh.…
Loài Ký Sinh
Luôn mang bên mình mặt nạ của kẻ tầm thường.Cô ta dễ dàng đánh lừa bất cứ tay đàn ông nào tự cho là thông minh.Dùng những lý lẽ ngông cuồng và giả dối, viết lên một vở kịch hào nhoáng che đi lớp gai nhọn bên dưới tầng lá.Khi đồng hồ điểm nửa đêm, con mồi sẽ rơi xuống tầng bẫy dày đặc, trả giá bằng chính linh hồn của bản thân.Và cô ta, lại chiến thắng.Đem chính bản thân ra đánh cược, đem sinh mạng đặt vào vòng tròn của cò quay Nga, thỏa mãn niềm hưng phấn khi kề cận cái chết.Nv : Lindes Roudem, Annett Antonique, Gamhett (?) , Elila Fander, Findl Draxy... ( còn cập nhập)…
Magic House Lời thì thầm của ma pháp: thời kỳ mới của các pháp sư
Thể loại: Fantasy (Giả tưởng), Học viện ma pháp, Hành động, Phiêu lưu, Bí ẩn, Huyền bí, Phép thuật, Coming-of-age (Trưởng thành), Drama (Kịch tính)Đối tượng: Thanh thiếu niên - Young Adult (YA)Phong cách: Kịch tính, giàu cảm xúc, miêu tả nội tâm và thế giới ma pháp chi tiếttác giả: JunHan3004 Giới thiệu truyệnTrong một thế giới nơi ma pháp chảy trong huyết mạch, mỗi con người sinh ra đều sở hữu cho mình những loại ma pháp riêng biệt Kai - chàng trai mang trong mình ma pháp Nước - luôn sống một cuộc đời bình lặng, cho đến khi cơn ác mộng khủng khiếp ập đến, dự báo sự sụp đổ của thế giới Magic cùng cái chết bi thảm của những người cậu yêu thương. Bên cạnh cậu là Zia - cô bạn thân mang ma pháp Gió, người duy nhất luôn tin tưởng, bảo vệ và tiếp thêm sức mạnh cho Kai.Học viện Magic House, nơi đào tạo những pháp sư vĩ đại nhất lục địa, cũng là nơi những bí mật đen tối nhất về ma pháp quyền năng và định mệnh diệt vong được che giấu.Liệu tiếng thì thầm của ma pháp có dẫn Kai tới ánh sáng của khởi nguyên, hay kéo cậu vào vực thẳm bóng tối?Một thời kỳ mới của các pháp sư đang bắt đầu. Và Kai... sẽ là người định đoạt tương lai của tất cả.…
Trái Tim Cúc Hoạ Mi [ Vkook]
Idea : AlenTWriter : Kate Rena Other members : Paull , B.WNhư một sự sắp đặt từ trước , cuộc gặp gỡ giữa hai con người không quen biết lại là định mệnh . Tình yêu của họ trong sáng đơn thuần như loài hoa cúc trắng . Buổi gặp ban đầu , ánh mắt chạm nhau giữa rừng hoa bạt ngạt như sợi dây gắn kết tình yêu của họ mỏng manh nhưng khó đứt. 'Ông trời đã ban em xuống bên cạnh anh thì hà cớ gì mà anh không nắm thật chặt. Nếu em dám chạy trốn anh nhất định sẽ đuổi theo em đến cùng . CHỈ CÓ KHI CHẾT ,ANH MỚI BUÔNG TAY EM RA '…
[ Đoản Văn ] Mảnh Ghép Ký Ức.
Đơn giản là một số câu chuyện riêng lẻ mình tự viết. Một số là có thật nhưng một số là mình tự bịa. Có lẽ tự bịa sẽ chiếm tỉ lệ cao hơn. Có HE, nhưng cũng có SE.Có Lãng mạn, nhưng cũng có Bi thương.Có 1x1, nhưng cũng có NP. Có Nụ cười, nhưng cũng có nước mắt. Có Giàu có, nhưng cũng có nghèo khổ.Có Đáng yêu, nhưng cũng có Đáng ghét.Có Xinh đẹp, nhưng cũng có Xấu xí. Có Mạnh mẽ, nhưng cũng có Nhu nhược. Có Nữ chính đương nhiên sẽ có Nam chính.Có Sát thủ, nhưng cũng có Đặc công. Có Cổ đại, nhưng cũng có Hiện đại. Có Sủng, nhưng cũng có Ngược. Cái gì cũng có trong này hết. Chỉ riêng Đam mỹ và Bách hợp là không có thôi. Tác giả : LycorisHi…
30 NGÀY ĐẾM NGƯỢC CÁI CHẾT
GIỚI THIỆU BỘ TRUYỆN: 30 NGÀY ĐẾM NGƯỢC CÁI CHẾTThế giới này nhiều khi tàn nhẫn đến mức chẳng thèm cho con người thời gian để chuẩn bị. Và rồi, một buổi sáng tưởng như bình thường, nhân vật chính nhận được thông báo: chỉ còn 30 ngày để sống. Không giải thích. Không lý do. Không cách xoay chuyển.Từ khoảnh khắc ấy, từng ngày trở thành một mảnh gương sắc bén soi thẳng vào những điều họ từng trốn tránh:những lời chưa nói, những người đã bỏ quên, những lỗi lầm âm ỉ như tro tàn dưới lớp đời dày cộm.Trong 30 ngày cuối cùng đó, họ buộc phải sống thật - không màu mè, không diễn, không thỏa hiệp.Mỗi ngày một bí mật mở ra.Mỗi ngày một sự thật rơi xuống.Và càng đến gần ngày cuối, ranh giới giữa sống-chết mờ đi, chỉ còn trơ lại những lựa chọn từng bị chối bỏ."30 Ngày Đếm Ngược Cái Chết" không chỉ là hành trình của một con người đi về điểm kết, mà là lời nhắc nhở gai góc:đời ngắn lắm, và điều đáng sợ nhất không phải cái chết, mà là sống mờ nhạt đến mức ngay cả chính mình cũng không nhận ra mình.…










