Thử thách 30 ngày ngoáy bút
Người ta thử thì mình phải thử chứ…
Người ta thử thì mình phải thử chứ…
Cô gái nông thôn mang trong mình sự hồn nhiên của tuổi thơ cùng sự bao bọc của cha mẹ để rồi sự yêu thương đó tạo ra sự ngây thơ mong ước trở thành người lớn để thực hiện ước mơ hoài bão bản thân, rồi cô ấy nhận ra để trở thành người lớn bản thân phải đánh đổi những gì, dần dần sự hồn nhiên trong cô gái không còn vẹn nguyên như ban đầu. Bước vào giai đoạn mà ai cũng trải qua áp lực và trầm cảm dần khiến cô ấy mệt mỏi càng chai lỳ cảm xúc, nhưng cuộc sống cứ thế tiếp diễn vaf muốn báo hiếu cha mẹ thì cô vẫn phải gượng mình sống sót sữa xã hội này, cùng xem những gì sẽ xảy ra với cô gái này cuộc sống này rồi sẽ đi về đâu.…
Nơi tự thẩm OTP,Bias của tôi. Nơi mọi người hỏi:Thuyền, lá gây tramcam???-> Những cái thuyền mà tui cảm giác chắc cả fandom có mỗi tôi xìnVì seo lại leo lên thuyền đó???-> Ume có leo lên cũng chả kịpTôi cũng rớt 1 số hố có nhiều hàng Tôi rớt nhiều thể loại fandom lạ lắm à nhen ;;-;;P/s:Ảnh bìa chả liên quan gì tới cái thứ xàm xí mà tôi sẽ viết…
Hạ Trì - Kiếp trước bởi vì một cuộc sống không mấy giàu có nên anh lao đầu vào kiếm tiền, để rồi không quan tâm đến em gái khiến cô phải ra đi mãi mãi.Sau khi đọc bức di thư cuối cùng của em gái mình anh đã biết toàn bộ sự thật về cái chết của em gái mình, cậu vô cùng hối hận và quyết tâm trả thù những kẻ đã khiến em gái cậu phải tử tự .Và rồi anh đã gặp một tại nạn không mong muốn và trở về quá khứ của 10 năm trước, trước khi em gái anh bắt đầu vào cấp 3 - nơi đã khiến con bé tổn thương tâm lý sâu sắc dẫn đến cái chết. Nam cải trang nữ thay em đi học bắt đầu màn trả thù theo cách riêng của mình nhưng không ngờ lại bẻ cong luôn F4 nam thần trong trường.Sau khi trả thù thành công, cậu và em gái đã quyết định rời đi mà không để lại dấu tích gì. Dàn sủng của cậu thì....như thế nào mong mọi người hóng chờ.…
Thể loại: Xuyên KhôngT/g: Người TQ :vNguồn: TuyệnV1 .comDịch: TruyệnV1.comTóm tắt Nội dung: .....…
“...Chỉ trách mỗi tôiLúc không nên im lặng lại lặng imKhi nên dũng cảm lại mềm yếuNếu không phải bởi vì tôiHiểu lầm tự nhiên có thể cởi bỏNếu như có thể bắt đầu lạiNhững lời nên nói đều nói ra hếtĐiều nên cảm thông cũng chẳng cố chấpNếu khi đó tôi không bị cảm tình kích độngThì không biết em và tôi sẽ như thế nào?Đáng tiếc...Đáng tiếc không có nếu như... “…
"Những câu chuyện vu vơ" viết về những suy nghĩ của bản thân tôi khi tôi đắm chìm trong thế giới của bản thân.Rất mong được bạn đón nhận.…
Giữa trời đông giá rét, cơn mưa tuyết ngày một to hơn,phía trong góc tường có một cậu bé chừng 12 tuổi đang co rúm người lại.Trên người cậu chỉ khoác một chiếc áo phông mỏng.Nhìn những đứa trẻ cùng trang lứa đang hạnh phúc bên gia đình,cậu chỉ ước mình cũng có 1 gia đình nhỏ và hạnh phúc như thế. Thấy cậu ngồi 1 mình trong góc tường, 1 người đàn ông từ trên xe bước xuống. "Ba mẹ cháu đâu?Sao cháu lại ngồi đây một mình"Đối diện với câu hỏi từ 1 người không quen cậu không biết có nên trả lời hay không? "Chú là ai vậy ạ?Sao chú lại hỏi cháu như vậy?" "Ta là Lâm Tần Hạo .Thấy cháu ngồi đây một mình nên ta xuống hỏi xem có phải cháu lạc đường không,ta sẽ đưa cháu về nhà" "Cháu không có bố mẹ.Từ nhỏ, cháu đã phải sống cùng bà cháu.Bây giờ, bà cháu mất,căn nhà của bà cháu không còn.Cháu không biết phải ở đâu,chú sẽ cho cháu ở nhà chú được không ạ?Cậu vừa trả lời khoé mắt cậu hoe đỏ như sắp khóc.Với câu hỏi ngây ngô,sâu. thẩm là nỗi buồn của cậu bé.Trợ lý đứng bên cạnh anh bảo " không nên nhận nuôi cậu bé này".Để ngoài tai những gì trợ lý nói anh lập tức bỏ chiếc áo choàng trên người anh mặc vào cho cậu rồi bế phắt cậu lên mang vào xe của mình.Liệu cậu bé có được hạnh phúc sau khi ở cùng anh không?…
nhận ít thui, không có sức viết nhiều đâu…
đêm giao thừa vui vẻ bỗng hóa thành đêm giao thừa đẫm máu khiến một cô bé 13 tuổi ngây thơ phải tự làm chính bàn tay mình nhuốm máu vì đã bất tin với thứ gọi là "công lý"...cùng với tiếng xả súng hàng loạt người ngã xuống trong vũng máu. Nguyên Anh đứng đó nhìn mọi thứ dần biến mất từ bạn bè gia đình không một ai sống sót trong lúc trốn chạy bố và mẹ cô vì bảo vệ cô mà bị bọn chúng xả súng đến chết, trước khi nhắm mắt họ vẫn còn mỉm cười lẩm bẩm "chạy...đi con" Nguyên Anh đã cố gắng sống sót chạy sâu vào rừng cô chỉ biết chạy và chạy vì biết rằng nếu quay đầu lại cô sẽ chết, nén những giọt nước mắt lăn dài cô cắm đầu chạy không may cô bị một viên đạn bắn vào vai làm bất tỉnh...Cô được anh - Nhật Hào cùng là người thôn Đại Ngàn cũng là người anh chơi từ nhỏ với cô, anh cũng như cô bố mẹ cũng đã chấm dứt sinh mệnh của mình vì bảo vệ anh. Hai con người cô đơn dựa vào nhau mà sống vì người thân của họ đã không còn một ai...…
Tiểu thuyết ngắn không dài…
[văn án] chi nữ trư “Tiểu tử ngươi một nghèo hai trắng! Dựa vào cái gì muốn ta tam tòng tứ đức?”“Ta là cái tặc, thầm nghĩ quá oanh oanh liệt liệt bị nắm, chưa từng nghĩ tới muốn cùng nhân oanh oanh liệt liệt yêu nhau.”[văn án] chi nam trư “Cái kia nữ nhân thủ rất ấm áp, ta chỉ là muốn lại lưu luyến một chút, một chút......?Chưa từng nghĩ tới, kia một chút liền thành thượng cùng Bích Lạc hạ cùng hoàng tuyền......”…
có thể mọi người sẽ không thích nhưng xin đừng nặng lời. đây là tự sự của chính bản thân mình, mong mn hãy nhẹ nhàng đón nhận nó…
"Anh, hôm nay mình gặp nhau trong giấc mơ của em nhé ! Em nhớ anh rồi..."…
Thể loại:Fanfiction,truyện cổ tích,HE,hài hướcLưu ý:Truyện mang tính chất giải trí, không có ý xúc phạm bất cứ tổ chức, cá nhân nào. Nhiều chi tiết có thể gây khó chịu và không có thật.Team chúng tôi không nhận comment chửi, cảm ơn!…
Cuộc sống hằng ngày của cặp đôi Creamcakes…