Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Đây là những chuyện thường ngày rất bình thường không thể bình thường hơn do các tác giả nổi hứng viết , các chapter không liên quan gì đến nhau, nếu có liên quan sẽ thông báoĐây là truyện do 5 người viếtMỗi chapter có thể ngắn hoặc dài tùy người viết…
Tác giả gốc : thuytrang1805Xoay quanh về mối quan hệ vợ chồng, nhưng Bà Xã Ô Sin lại mang đến một cái nhìn mới về tình yêu. Có hơi khô khan, nhưng đầy mãnh liệt, mềm mỏm vừa đủ để biến người ô sin trở thành vợ của mình.Truyện teen này bao gồm những nhân vật chính: Son Seungwan (19 tuổi) sinh viên năm Nhất học viện Tài Chính có chỉ số IQ tương đối cao 194/200, một người con gái không hẳn kiêu sa đài cát như những tiểu thư nhà giàu nhưng nó có một vẻ đẹp phải nói rất ư là đẹp, sống theo quan niệm củ dừa "tình yêu là thứ xa xỉ từ sắc đẹp", từ vùng quê nghèo lên đất Seoul học tập và rồi bao biến cố từ đó xảy ra với nó. Nó còn có một người anh tên Son Min seok (25 tuổi) đang làm giáo viên cấp 1 ở quê.Kim Taehyung (19 tuổi) có IQ 199/200 là lớp trưởng lớp nó... Tuy với chỉ số IQ cao như vậy nhưng với một cậu ấm như hắn thì học hành với hắn cũng giống như "chuột đeo headphone". Ba mẹ là "đại gia" cho nên hắn cứ xem tiền như nước và xài "thả ga" dần trở thành một đại gia, tiền tài của cải, sự phong độ của một người đàn ông trong mắt mọi người.Câu chuyện tình cảm động này sẽ mở ra như thế nào? Đọc truyện để tiếp tục khám phá nhé.…
Ả thương sót nhưng thật tâm khinh bỉẢ khóc thương nhưng thật tâm nhạo bángẢ dịu dàng nhưng thật tâm ngang tànẢ là ảChỉ vì bản thânẢ là kẻ giả tạo nhất trần đời.…
Tác giả: Trương Hạ Vy. Nguồn:tự sáng tác Thể loại: tình cảm. Truyện tình giữa tiểu thư cứng đầu nhà họ Khổng 17 tuổi và thiếu gia lạnh lùng nhà họ Bạch 18 tuổi nhưng đi học muộn nên học học cùng lớp với nhau... Và ngồi cùng bàn, họ vốn không ưa nhau nhưng vì họ đã có hôn ước của ông nội hai bên từ bé nên không làm được gì mà phải...cưới trước yêu sau☺️…
Truyện tự sáng tác. Viết cho otp của tôi.Tình tiết trong truyện hoàn toàn là hư cấu. Không có được sự đồng ý của tôi thì không được bê đi đâu. Hãy tôn trọng tác phẩm và quyền tác giả của người khác.…
"Millie?"Một giọng nói vang lên, vừa êm ái vừa quen thuộc.Nguyệt An khựng lại, quay đầu sang. Và đúng như linh cảm xui xẻo mách bảo, Jaeson đang đứng trên ván trượt, dừng lại ngay cạnh cô.Nguyệt An: ...Cô không biết đây là may mắn hay xui tận mạng."Lại là cái khứa Hàn Quốc này."Nguyệt An thở dài, trong lòng tràn đầy chán nản. Nếu Jaeson hiểu tiếng Việt, cô thề sẽ chửi một trận từ A đến Z cho biết thế nào là gái gốc Hà Nội chửi thề.Cái quái gì vậy trời?Tại sao cái trapboy thành phố Busan này cứ xuất hiện đúng lúc mình xấu xí và phờ phạc như con vô gia cư thế?Ngày thường mình xinh xắn, cute, thơm tho, đáng yêu thì không thấy bóng dáng đâu. Vậy mà hễ hôm nào tóc rối, quần áo xộc xệch, mặt mũi như zombie thì thế nào cũng... từ đâu chui ra.Wtf bro, ổn không vậy???Nguyệt An nghiến răng tự hỏi trong đầu, trong khi bản thân chắc trông ngu ngu chẳng khác gì nhân vật hoạt hình vừa bị búa đập vào đầu. Mệt mỏi học cả ngày, lại không kịp chỉnh tóc hay son môi, cô cảm giác như hình tượng bản thân sụp đổ không phanh.Còn Jaeson? Vẫn đẹp trai, phong độ, tóc vuốt gọn, áo sơ mi trắng phẳng phiu như vừa bước ra từ quảng cáo thời trang. Đứng trên ván trượt, cậu ta giống hệt một nam chính phim học đường, như thể sắp đi hẹn hò với nữ chính ở Marina Bay.Nguyệt An nhìn cậu ta, rồi nhìn lại bản thân, chỉ muốn thở dài lần nữa.Ai cũng nói Nguyệt An cute dễ thương, xinh xắn, nhưng riêng Jaeson thì luôn bắt gặp cô trong phiên bản "ảnh dìm ngoài đời thật".Đúng là trời ghét mình mà...…
Đường về yên tỉnh chỉ có tiếng bước chân đều đặn, chàng trai tuấn tú cõng trên lưng một cô bé xinh xắn nhỏ con nhưng gương mặt đầy nét kiêu ngạo. " Dì biết tại sao tôi về đây không? Tôi không biết tại sao vừa về nước thì tôi liền muốn gặp dì. Lúc dì khóc tôi cũng rất đau lòng. Tôi muốn mỗi ngày đều nhìn thấy dì, thấy dì cười, dì vui vẻ. Tôi thật sự muốn...muốn thay dì gánh vác mọi thứ." Sở Dực Thần cõng Vu Hạ trên vai, bước từ từ lên con dốc. Gió thôi hai hàng cây bên đường, những chiếc lá vàng nhẹ rơi tạo nên khung cảnh tuyệt đẹp. " Khò...khò....khò....bít tết, ... Bít tết ngon quá....a Tề Mặc, tiểu Mặc đẹp trai..!" Vu Hạ thì thầm, mắt còn đang nhắm, há miệng cắn vai Dực Thần.…
Anh luôn là nam chính trong câu chuyện của em, mọi trang giấy đều có anh!Em mãi chả thể là nữ chính trong thiên tiểu thuyết nơi anh, rốt cuộc cũng chỉ là nữ phụ lu mờ!…