[Song Mỹ] Một chút ngọt
Mỗi lần sẽ là một câu chuyện khácTất cả chỉ là trí tưởng tượng và không có thật…
Mỗi lần sẽ là một câu chuyện khácTất cả chỉ là trí tưởng tượng và không có thật…
thanh dương diệu linhkhông có ưa.…
Đặt tên thế là vì t chỉ xem đây là mấy mẩu vụn t có thể ra sức. ở đây chỉ edit truyện ngọt, giới hạn là OE có hope. Rất vã mấy mẩu kiểu vậy nên xin đề cử cho t (OvO)Edit chui nên cũng vào hang làm, đừng lôi nó đi đâu nữa không là t xoá truyện.…
- đại ca, có thằng thách thức em kìa.- làm tí innova đê.anh em kết nghĩa, tao ỉa mày ăn.lowercase; textfic; ooc; bad words.…
Hãy để huyễn cầm dẫn lối trái tim em, đến với những mộng mơ lưu lạc trong tâm trí. Để con chữ là dây đàn, và ngòi bút là lực gảy.cover by @bống.…
Đau tăng trưởng(Một loại bệnh, là tình trạng đau xung quanh khớp gối hoặc mặt trước của bắp chân ở trẻ em. Đau tăng trưởng phần lớn do thể chất khi trẻ hoạt động với khối lượng lớn, xương khớp phát triển nhanh, không tương xứng với sự phát triển của cơ và gân cục bộ. Biểu hiện: đâu cơ hai chân, thường đau về đêm - BaikeỞ đây chỉ việc đau cả về thể xác và tinh thần)Tên gốc: 生长痛Tác giả: Đào Sắc Liệp Sát 桃色猎杀 Thể loại: Câu chuyện thiên hướng hiện thực, có liên quan đến kỷ niệm mấy năm trướcCP: Kỳ HâmEdit: Tô (Nini)Không gán lên người thật!Bản dịch chưa được sự đồng ý của tác giả, vui lòng không mang ra ngoài.Không đảm bảo sát 100% so với nghĩa gốc.//…
nếu khi ấy em không lung laynếu khi ấy em không trốn chạy...…
cp : AllNegav…
Một truyện ngắn được viết khi mình đang đói và rất thèm cơm bò Nhật Bản 🎀…
Nhiều năm rồi, tôi vẫn chưa quên em.…
Câu chuyện này được thay đổi từ "[Ogenus x Pháp Kiều] Down town /seks/" của tác giả Lluvia_J.Remake đã có sự đồng ý của tác giả."Khi ánh đèn mờ ảo chớp tắt, tôi và em, ta đan hương."…
Vì một chiếc ô trong ngày mưa gió mà đem lòng tương tư.Cậu như nàng kỵ sĩ thầm lặng, bất cứ khi nào ngoảnh lại đều có thể thấy cậu ở đằng sau, lặng lẽ bao bọc tôi bằng sự dịu dàng ấm áp....Cậu là hy vọng cuối cùng của tôi đối với cuộc đời này.Nụ cười của cậu tỏa sáng như mặt trời, còn tôi là hướng dương đã héo úa từ lâu.‼️WARNING: truyện này có yếu tố ngược, ngược dễ thương, ngược dịu êm, ngược tàn canh gió lạnh.…
"gặp cờ đỏ thì phải làm sao?"…
Từ những va chạm đầu tiên nơi hậu trường đến lúc cùng nhau đối diện với thị phi, scandal và những hợp đồng bị huỷ, mối quan hệ của họ lớn dần trong im lặng và thấu hiểu.…
Đi về thôi mà, Vũ yên tâm có Ngọc thương…
hoàng đức duy thích lê hồ phước thịnh ngay từ lần gặp đầu tiên.…
lại đào một cái hố, không biết khi nào lấp 🤗…
Tên: •𝐬𝐚𝐮 𝐞𝐦 𝐥𝐮𝐨̂𝐧 𝐥𝐚̀ 𝐚𝐧𝐡•Nhân vật chính: Park Jongseong (Jay), Park SunghoonCouple: JayhoonThể loại: Công sở, học đường, cưng chiều, ngọt, gương vỡ lại lành, ngược Ngày phát hành: 14/1Ngày hoàn: ..."Jongseong khẽ đưa tay ra vuốt da mặt của em. Da em có vẻ không còn được đẹp như trước nữa rồi, nhưng nó mang đến cho anh cảm giác vẫn có phần quen thuộc. 7 năm trước, em đã từng vui vẻ, đã từng vô tư cười nói, đã từng hồn nhiên ngây ngô mà thể hiện cảm xúc trước mặt anh và em đã từng là của anh. Em của anh 7 năm sau thay đổi rõ rệt, em ít nói, ít thể hiện cảm xúc hơn, em chẳng còn than vãn với anh về những điều mà em bức xúc như trước nữa. Anh biết lúc nãy em thật sự tủi thân khi anh bỏ đi, để em ngồi trong căn phòng 24 độ rộng lớn này một mình. Anh biết trước khi đi ăn, em đã ngồi ôm bụng cả buổi sáng và tự rơi nước mắt vì đau dạ dày. Anh biết em đã cố gắng nén nước mắt vì bản hợp đồng này bị làm nhoè và anh biết em bé của anh vẫn còn rất dễ bị tổn thương lắm. Anh muốn biết trong 7 năm vừa qua em đã sống thế nào, có sống tốt không, có vui vẻ không, có hạnh phúc bên người mà em sẵn sàng rời bỏ anh vì em "yêu" người đó. Anh không muốn biết và anh cũng không cần biết nữa rồi. Em hiện tại chẳng là của anh cũng có lẽ em chẳng là của ai cả, em là Park Sunghoon, là cậu trai 28 tuổi lạnh lùng và ít nói. Anh muốn nói với em là anh nhớ nụ cười của Sunghoon ngày xưa lắm..."___________________________©️để jay nghe hoon tâm sự nhé…
tại sao con tim cứ ôm mãi một bông hoa không rời.start: 250802end: 250802lấy cảm hứng từ phim "the shape of water", vui lòng không mang đi.…