Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Đây là fic đầu tay của mình, chủ yếu viết về tình cảm. Mong mấy bạn ủng hộ nhiệt tình!!! Mình sẽ "đạo, trích" một số đoạn vốn có của bộ truyện mình yêu thích của tác giả:Caycodai. Thanks…
Chàng là hoàng tử lạnh lùng cao ngạo, chàng thông minh, tham vọng, chàng xuất sắc, gan dạ và tàn nhẫn. Nhưng chàng cũng phong kín bản thân trong những nỗi đau của ký ức, phần mà không anh có thể chạm vào.Nàng là nàng công chúa xinh đẹp, nàng là hiện thân của một nữ thần với tâm hồn trong sáng không vướng bụi trần, lòng vị tha, tình yêu thương và sự điềm tĩnh, không buộc tâm hồm mình với tổn thương và đau đớn. Nàng yêu tự do nhưng chàng lại chặt đi đôi cánh vươn tới tự do của nàng. Chàng buộc chặt nàng, tại nơi mà ngoài nàng ra không ai có thể chạm tới, tại trái tim mình. Hai trái tim từ ngày gặp nhau đã có chung một nhịp đập. Yêu thương, liệu có cứu vớt con người đó ra khỏi nỗi đau? Liệu có phải luôn có một thứ gọi là hạnh phúc tồn tại trên thế giới này.…
Thể loại: Xuyên Không. ngôn tình. hài hướcLayna( người ở hiện đại xuyên vào)một cô gái ở một thị trấn nhỏ cha cô là công tước BiW tuy là danh công tước nhưng địa vị chả khác gì một thường dân cô thường bị Melayco bắt nạt con gái Sucwo ( Là anh trai của Biw) . Sau đó vì trả nợ mà nàng phải lên Vương Đôn làm việc và ở đây cô gặp được nam chính Lucasr . tình yêu cũng phải gặp trắc trở họ có vượt qua không hãy đón xem nheeeee…
Thuở mới yêu đã sai, cứ đinh ninh rằng em biếtChờ đợi nhau quá lâu, nay đến lúc phải rời điChúng ta đều cùng không hiểu nguyên doSao ta phải xa nhau trong nặng trĩu dày vò?...Sao ta không thể nhẹ bẫng mà buông tay?…
Chỉ đơn giản là 1 quyển artbook đa fandom của tôi, trình vẽ không được tốt lắm nên mong mọi người thông cảm, sẽ khá là cringe nếu bạn không quen với việc tôi hay vẽ các char nam mặc maid, ai không thích xin đừng đọc ạMột số fandom tôi đang đu hiện giờ: Deltarune, FnafSB, Helluvas Boss, Hazbin Hotel,...…
Con xin lỗi nếu điều này làm bố mẹ phiền lòng, nhưng đây là cảm giác thực sự của con lúc này. Con không muốn về nhà. Có lẽ vì xa nhà quá lâu mà sợi dây kết nối với ngồi nhà con được sinh ra và lớn lên quá lỏng lẻo chăng? Khi ai cũng háo hức tết về được chăm sóc và được bố mẹ chăm sóc sao con lại thế? Lên xe về nhà con thực sự thấy buồn lắm.Bố mẹ biểu hiện cho con tình thương vừa đủ khi ở nhà. Có lẽ cũng lẽ thường tình tâm lý người lớn tuổi. Nhưng suốt những năm tháng học xa nhà, đôi khi con thấy bản thân bị bỏ rơi, thấy lạc lõng tự thương xót mình. Càng lớn, cảm giác ấy càng mạnh mẽ. Con khôn lớn trưởng thành không có nghĩa con không dễ tổn thương. Đơn giản là cuộc sống xa nhà dạy con phải nuốt nước mắt lại, xù gai nhím ra để bảo vệ cô gái nhỏ vẫn luôn tự ôm lấy mình. Nỗi bất an vì một tương lai bất định, nỗi cô đơn vì một tình yêu đã đi xa không phải lỗi của bất cứ ai khác. Nhưng những cảm xúc ấy, những nỗi hoang hoải ấy khiến con gái bỗng nhận ra mình lạc lối mất rồi.…