Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Là 1 thể loại truyện tạp nham: BoyGirl, BoyBoy, GirlGirl có hết. Ai không đọc được, xin mời clickback. Cảm ơn! Truyện đang viết trong 1 thế giới ảo, không có thực, đừng nghiệm túc quá. Thể trạng: On-going (Mà có thể là sẽ không thay đổi, vì t quá lười) Tần suất viết: Ngẫu nhiên =))))))))) (Rất tiếc nhưng lười nó thống trị cả cơ thể tôi rồi :v)…
Câu chuyện kể về 1 nhóm bạn thân luôn giúp đỡ nhau trong những hoàn cảnh khó khăn . Các cô nàng trong nhóm dù là bạn thân nhưng cũng có những lúc hay hờn dỗi nhau , có những bí mật kín không muốn nói ra cho ai biết kể cả các cho gái của chúng ta.…
Từa tựa như đoá hoa.. lặng lẽ tươi đẹp lặng lẽ lụi tàn..Cái nắng ban trưa như dịu lại nhờ bóng cây râm mát, em thiếp đi dần theo tiếng ve vi vo kêu, cũng chết dần theo tuổi trẻ và cảm xúc bồng bột của mình..Tình yêu chậm trễ là thứ thật rẻ mạt biết bao, dù trễ 1 phút, 1 giờ, 1 năm, 10 năm hay một đời đều tính là đến trễ..Buồn làm sao.. giấc mơ trưa bên hàng cây của em trôi qua rất nhanh.. nhưng em thì mãi cũng chẳng chịu tỉnh giấc..-------------Ngược nửa mùa nha quí zị ơi:) cặp chính là Izatake với Kakutake nhó:3…
"Thời niên thiếu không nên gặp người quá xuất sắc, nếu không cả đời sẽ mãi vấn vương". Nhưng nếu lỡ một ngày lỡ gặp người xuất sắc rồi, và không thoát ra được thì phải làm sao? Có những bức thư viết mãi không dám gửi, thế nên nhờ gió gửi đến anh phương xa…
Văn án: Hoàng Bảo An sau khi đi ra ngoài dạo bị người ta lừa bắt đi mất, và rồi cô bị hành hạ rồi vứt vào rừng hoang hiu quạnh, ngày ngày hoang mang hoảng loạn, cứ như vậy mấy tháng liên tục không có tin tức con họ cho rằng con họ đã chết, nhưng họ có hôn ước với nhà họ Triệu, nhưng anh chưa từng gặp cô ấy và cũng không muốn lấy người đã mất tích, bèn mang đồ đi ở ẩn một thời gian, trùng hợp vô cùng bắt gặp cô gái máu bê bét như ma, lúc đầu anh bỏ đi không quan tâm nhưng nó cứ bám anh hoài, anh đành dùng cây doạ, cô thấy cây thì hơi sợ bèn chạy đi vì cô sợ mình lại bị đánh tiếp. Sau đó khi thấy anh ăn, cô núp sau thân cây nhìn mà chảy nước miếng, chảy lên vết máu đã tróc vẩy đã khô khi buổi xế chiều bị người đàn ông khác đ/ánh vô miệng. Sau đó khi anh đi, cô bám theo dùng tay chỉ chỉ như muốn xin theo, cuối cùng sau bao lần tha thiết dập đầu anh mới đồng ý cho cô theo, cô được ở nhà anh nhưng anh vẫn rất khinh bỉ và chê cô hôi, nhưng vẫn chỉ tận tình cách ăn cơm và dọn dẹp."cô nên nhớ tôi không thích cô mà tôi chỉ thấy tội nên mới đưa cô về, ở đây phải lo mà làm việc tôi không nuôi không cô đâu biết chưa?" Vì trải qua mấy tháng tiếp xúc cô cũng có thể hiểu được anh nói gì, bèn gật đầu rồi dập đầu như thể tôi cảm ơn đội ơn anh.Sau đó mấy tháng sau anh tự dưng cho cô đi ra ngoài mua đồ, vì nhìn thích mắt mà cô chạy lung tung, lạc đường và không thấy anh,... sau đó cô bị bắt đi, lúc này anh lo lắng tìm kiếm trong vô vọng.... Cảm giác trái tim anh đã mất đi một người…
Mùa Hạ Năm Ấy Có Cục Bông Đáng Yêu là tác phẩm đầu tay của tớ mang đến mọi người. Thế nên tớ rất mong mọi người nhiệt tình ủng hộ. Có điều gì chưa hoàn thiện thì mọi người nhẹ nhàng góp ý cho tớ nhaaa.WhospeeCre bookcover by @phsa-hnlo…