OFFICE LOVE [ TISRYN ]
CHỈ LÀ MỘT POV MÌNH VIẾT LÚC RẢNH HOI ... CÓ THỂ KHÔNG HAY VÌ VIẾT ĐẠI ĐẠI RỒI ĐĂNG MÀ:))))…
CHỈ LÀ MỘT POV MÌNH VIẾT LÚC RẢNH HOI ... CÓ THỂ KHÔNG HAY VÌ VIẾT ĐẠI ĐẠI RỒI ĐĂNG MÀ:))))…
Đôi khi ta ước thời gian như ngưng đọng lại, để cảm nhận sự lạnh lẽo của cơn gió mùa, để nghe tiếng tí tách của phin cà phê, để nhớ lại một cuộc gọi lúc nửa đêm mà ta vô tình bỏ lỡ.…
cap và rhy là bạn thân,anh em từ nhỏ lớn lên bên nhau và Rhy đi lên Tp sinh sống rồi nổi tiếng cap là sinh viên vẫn dưới quê và gặp lại nhau khi Rhy diễn tại trường Cap…
chuyện của cáo và sóc lowercase🧣…
Tổng hợp demo truyện, truyện ngắn.…
Cuộc sống này vội nên bọn anh bị vả 😵💫…
pov ngắn mong mọi người đọc vuôi<3…
List H văn:- sủng 🍰NGọt- 🪞vỡ lại lành- 👨✈️ lái ✈️- 🐃 già gặm 🌿- 🍵tiểu tam🍵- 🚔Chiếm hữu🚔- 💍trước ♥️sau- 🧑🌾tình nhân bao nuôi🧑🌾…
oneshortchút xíu kẹo đường…
địch mẹhọc thì ngu mà capcut vòng lập thì giỏi lắm?…
tên truyện: bị bắt-khá tục-răm…
"chúng ta sẽ là mãi mãi"…
Khi mỗi bài hát đều đại diện cho một loại tình cảm giữa 2 người--------Fic là giả otp là thật…
Issacnegav…
"tụi mình là đồng nghiệp tốt."…
Năm mười bảy tuổi, bầu trời trong mắt chúng ta dường như xanh hơn bây giờ. Tại lớp 12 năm ấy, có một Trương Hạ Vy mang theo những rung động giấu kín trong ngăn bàn, và một Nguyễn Thanh Hải rực rỡ như ánh mặt trời, vô tình bước vào những năm tháng thanh xuân của cô. Họ không hề đơn độc trên hành trình rực rỡ đó, bởi bên cạnh luôn là những mảnh ghép không thể tách rời: một Lâm Tú Quỳnh sắc sảo, một Võ Duy Anh phóng khoáng, một Trần Ngọc Nhi dịu dàng và một Vũ Lê Đức Anh đầy thâm trầm, điềm đạm. Sáu con người, sáu tính cách, họ đã cùng nhau đi qua những buổi chiều nắng nhuộm vàng sân trường, những lần hối hả chạy trốn cơn mưa rào bất chợt, và cả những lời hứa hẹn về một tương lai mãi mãi không chia lìa. Khi đó, tình bạn là tất cả, và tình yêu là thứ ánh sáng lấp lánh mà ai cũng khao khát được chạm tay vào. Thế nhưng, trưởng thành vốn dĩ là một cuộc chia ly dài đằng đẵng. Tiếng trống trường tan buổi học cuối cùng cũng là lúc những con đường bắt đầu rẽ hướng. Khi thanh xuân lùi lại phía sau, mỗi người đều phải tự cuốn mình vào dòng chảy của cuộc sống riêng. Những cái chạm tay tình cờ, những ánh mắt nhìn trộm năm xưa, liệu có thắng nổi khoảng cách của thời gian và sự đổi thay của lòng người? Các cặp đôi từng là "định mệnh" của nhau, giờ đây đứng giữa ranh giới của sự gắn kết và những lối đi riêng biệt... "Chúng ta đã từng có nhau trong những năm tháng đẹp nhất, nhưng lại lạc mất nhau khi cuộc đời bắt đầu dậy sóng."…
Tình yêu của cậu bắt đầu bằng một tờ giấy hôn ước, còn trái tim người kia thì lạnh hơn cả mùa đông năm ấy. Trong bộ lễ phục cưới trắng tinh, Duy không có gì ngoài ánh mắt buồn và những bước chân đơn độc giữa một hôn lễ xa hoa mà người chồng tương lai lại quay lưng bước đi. Về nhà, Duy sống như một cái bóng, chịu đựng đòn roi, sự khinh miệt và những lời cay nghiệt - chỉ vì một chữ "hiếu" với gia đình. Cậu không khóc, chỉ lặng lẽ gấp lại nỗi đau, lặng lẽ yêu một người chưa từng coi mình là con người. Nhưng có lẽ... cũng chính sự lặng lẽ ấy, lại là thứ lay động một trái tim ngỡ đã hóa đá.…
Hoàng Đức Duy làm rớt cây bút đúng chân bàn Nguyễn Quang Anh, muốn mở mồm ra gọi nhưng ghét không chịu được.''Ê...''Quang Anh không nói không rằng đá cây bút về cuối lớp trước ánh mắt ngơ ngác của người kia.''Đồ điên.''Đồ điên không quay lại, để mặc em loay hoay xuống cuối lớp nhặt bút._______________2 năm sau, Đức Duy tiếp tục làm rơi cây bút, vẫn vào đúng chân bàn cậu ta, nhưng lần này, cậu ta không đá lại nữa mà trực tiếp cúi xuống nhặt đưa cho em.''Nay tử tế dễ sợ...''''Người yêu tôi, tôi không tử tế thì còn tử tế với ai được nữa?''…