y thien2 0751010011
…
Anh người con trai tôi thương giờ đã khác rồi. Trả cho tôi anh của ngày đó đi. Dễ thương hồn nhiên không tính toán. Yêu anh là tự nhấn mình vào nỗi đau nhưng em chấp nhận. Hạnh phúc nhé anh.…
hài hước ... tổ lái…
Như trên haMong đc nhiều view hơn truyện trcMuNakH hay ko chưa bt haCó thể ns Nak là công chúa giả trai họcLật Trap sau bao chap thì TG chưa bt :)))))…
Lần đầu au viết mong mọi người thông cảm. Và ủng hộ au nha 🙂🙂…
Tớ không biết mô tả gì nữa :3…
Em nói tôi không xứng được em yêu? Em nói tôi nghèo hèn mạt hạng? Được! Tôi sẽ cho em thấy một con người hoàn toàn khác của Yong Junhyung này. Tôi sẽ là con người sống để chà đạ người khác chứ không để ai chà đạp mình lần nữa! Em hãy chống mắt lên mà xem tôi thay đổi như thế nào!....- Tên khốn kiếp! Anh nghĩ mình cao quý lắm sao? Hủy hoại cuộc đời tôi? Thực nhục nhã! Dù thế nào thì đối với tôi anh sẽ mãi chỉ là kẻ tiểu nhân mạt hạng!...- Yang Yoseob! Cậu nghĩ cậu vẫn còn là thiếu gia trên vạn người sao? Đừng lầm tưởng! Cuộc sống của cậu là làm con rối trong tay Yong Junhyung này!Thù hận nối tiếp thù hận. Tình yêu giữa hai con người sẽ đi về đâu? Fanfic "Bánh răng số phận"! Lets startAu: Yomin và Yobeosnguyen279…
đây là nơi để cho các bạn FanGirl của chúng ta có thể chia sẻ với nhau nè…
như lồn…
gkfhgks…
Tiệp Dư Sinh Tồn Công LượcTây Lan Hoa Sao ĐảnConvert: tieuquyen28Vương Nguyên định ba lượt thân, mỗi lần phải gả ra ngoài thời điểm, nhà trai lại đột nhiên qua đời, cuối cùng, cha nàng rốt cuộc nhận mệnh, tính toán dưỡng nữ nhi này một đời.Hoàng đế nhỏ bé khi quen biết cha nàng, nghe nói lão bằng hữu nhà có cái hôn sự buồn rầu khuê nữ, vì lão bằng hữu phân ưu giải nạn, tuyệt bút vung lên, nâng đến trong cung, phong làm tiệp dư, lần thứ tư Vương Nguyên cuối cùng đem chính mình gả đi ra ngoài. . .Hoàng đế hào phóng, hoàng hậu hiền lương, chúng tần phi hữu hảo cùng hòa thuận, ăn mặc nơi ở so trong nhà cao vài cái đẳng cấp, thật sự là một cái dưỡng lão địa phương tốt a.Nàng cũng tính toán dưỡng dưỡng chim lưu lưu quy, không để ý đến chuyện bên ngoài, chuyên tâm chỉ qua chính mình cuộc sống, nhưng mà không cẩn thận đi lên chí tôn vị trí.…
Dù không có anh…
Có những mối tình không bắt đầu bằng lời tỏ tình. Chỉ là ánh mắt chạm nhau giữa sân trường ngập nắng, một chiếc ô đưa vội chiều mưa, một lời chào ngập ngừng sau buổi học.An Nhiên - cô gái mười bảy tuổi với trái tim nhẹ nhàng nhưng đầy cảm xúc, đã đem lòng thích Minh Vũ - cậu bạn cùng khối lạnh lùng, trầm lặng và dường như chẳng bao giờ chú ý đến ai. Tình cảm của cô bắt đầu bằng những lần cố tình đi chậm lại để nhìn bóng lưng cậu, bằng những lần dõi theo từ phía xa nhưng chưa đủ can đảm để gọi tên.Thế nhưng, điều cô không ngờ là: cậu cũng từng nhìn cô, cũng từng lặng lẽ dõi theo những điều nhỏ nhất - và cũng từng giữ một khoảng "thích" trong lòng mà không nói ra.Họ đến gần nhau theo cách rất riêng. Không ồn ào, không rực rỡ. Chỉ là sự dịu dàng len lỏi qua từng khoảnh khắc. Mối quan hệ ấy mập mờ, ngọt ngào và mong manh như nắng thu - đủ ấm, nhưng không ai dám tiến thêm một bước.Nhưng thanh xuân luôn có những ngã rẽ không báo trước. Khi vào đại học, giữa những thay đổi, khoảng cách, và những mâu thuẫn xuất hiện, không níu kéo - chỉ là cả hai đều im lặng, và để khoảng cách ngày càng xa.An Nhiên chọn cách trưởng thành bằng cách chôn giấu mối tình năm ấy vào nơi sâu nhất. Cho đến một ngày, cô lại nhìn thấy Minh Vũ - lần này không phải với ánh mắt lạnh lùng của tuổi học trò, mà là một ánh nhìn đã mang theo nhiều tiếc nuối.Cậu vẫn vậy, chỉ có điều... lần này, cậu không im lặng nữa._________________Không Nói, Nhưng Là Yêu - Du Hạ.…
" Đến cuối cùng thứ chị ấy cần là tiền tài và danh vọng chứ không phải là tôi"" Hứa với em là chị phải hạnh phúc có được không ?"" Đây sẽ là lần cuối em nói em yêu chị. Tạm biệt!"…
Tổng hợp truyệ tâm đắc của mị…