Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tác giả: Admin Mai KaThể loạ : đam mỹ Việt Nam hiện đại đô thị , thanh xuân vườn trường, 1x1 Nội dung truyện : hồi ức tốt đẹp của Trường kể về một cậu bạn tên Quân '' Trường này nếu ngày nào đó tôi phải xa cậu thì sao........... ''…
Tôi không biết mùa hoa này sẽ nở bao lâu, cũng chẳng biết cậu có quay về hay không. Tôi chỉ biết rằng, trong những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ, tôi đã chọn cậu và chưa từng hối hận vì điều đó. Nếu tình yêu này cần một người chờ, tôi sẽ là người ở lại. Không phải vì tôi cố chấp, mà vì có những người chỉ xuất hiện một lần trong đời, lỡ buông tay rồi sẽ chẳng còn cơ hội để tìm lại.Tôi sẽ sống thật tốt, sẽ đi qua từng mùa nắng, mùa mưa, từng mùa hoa nở rồi hoa tàn, nhưng trong tim vẫn giữ một khoảng lặng dành riêng cho cậu. Tôi không mong phép màu sẽ xảy ra, cũng không dám chắc chúng ta sẽ có một cái kết đẹp. Tôi chỉ mong khi mùa hoa ấy nở rộ lần nữa, nếu cậu quay đầu nhìn lại, tôi vẫn còn đủ dịu dàng để mỉm cười nói rằng: "Tôi vẫn ở đây, vẫn là người đã từng hết lòng vì cậu."…
Thanh xuân của cô bắt đàu bằng việc thích một người rực rỡ giữa đám đông. Cô nghĩ đó là tất cả. Nhưng có một người khác - không ào - không phô trương - chỉ lặng lẽ đứng phía sau, chờ cô quay đầu. Khi những rung động đầu đời dần phai nhạt, cô mới nhận ra: Người khiến mình bình yên nhất...là người chưa từng rời đi.…
Thanh xuân của Trần Tuệ An là những buổi sáng đạp xe dưới hàng bàng, là một người ngồi cạnh khiến tim lỡ nhịp, và là một người ở rất xa luôn hỏi: "Hôm nay em sao?"Cô chưa từng nghĩ một lời nói đùa vào ngày 8/3 lại trở thành khởi đầu cho một mối tình yêu xa. Không có những buổi hẹn hò rực rỡ, chỉ có những tin nhắn đều đặn mỗi tối, những lần giận dỗi trẻ con và những ước mơ về một tương lai được đứng gần nhau hơn.Đó là câu chuyện của những năm tháng mười lăm - mười bảy tuổi, khi yêu còn vụng về, khi khoảng cách không chỉ tính bằng cây số, và khi trái tim lần đầu học cách lớn lên..Dựa trên câu chuyện có thật của chính tác giả.…
Số chương: 83 chương + 24 phiên ngoạiThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Hào môn thế gia, Vườn trường, Đô thị tình duyên, Thiên chi kiêu tử.Nhân vật chính: Lộ Tinh Minh x Vân TriEditor: Thùy LinhTruyện là reup nên mình sẽ xoá nếu bị yêu cầu.Cảm nhận chung: là một câu truyện ngọt ngào+ dễ thương+ cười ra nước mắt. Tin mình đi vì mình kén ăn lắm.....Hai phú nhị đại đánh nhau vì một cô gái....(nghe cẩu huyết nhỉ)Một người cố gắng bảo vệ cô nhỏ của mình...Người kia muốn cướp cô nhỏ về bên mìnhNgày thứ nhất.Hàn Lệ đột nhiên nhận được thư giảng hòa của Lộ Tinh Minh, trên tờ giấy viết ẩu mấy chữ.[ Giảng hòa đi, tôi muốn làm dượng cậu. ]Ngày thứ hai.Hàn Lệ thấy cô nhỏ của cậu với hốc mắt đỏ hồng đang bị Lộ Tinh Minh ức hiếp trong lòng ngực.Hàn Lệ: "..." Tao giết chết Lộ Tinh Minh nhà mày!# Thật ra, cô nhỏ của cậu chính là một giấc mộng đẹp của tôi #(Mình là một con người ái nhân nên sẽ ra chương nhanh thôi~~~~)…
Cô và anh quen nhau thời Sơ Trung.Anh còn là một chàng trai với ánh mắt hiền lành, dễ gần. Cô cũng là một cô gái vô cùng ưa nhìn, dễ thương. Bọn họ gặp nhau tại bên cây phượng vĩ đang nở rộ đỏ rực,loài hoa đại diện lứa tuổi học sinh.Cô rất mừng khi biết được chàng trai cô gặp nơi đó cũng là học sinh Sơ Trung cùng trường với cô. Hai người rất hợp nhau về tính cách, rất thích sách, muốn đi nhiều nơi trên thế giới, muốn gặp nhiều thứ chưa biết đến. Hai người luôn ở bên nhau suốt 3 năm dài.Một ngày kia, cha anh bị bắt vì phạm tội. Anh cũng mất tích.Cô cũng chuyển đến nơi khác sống. Hai người cũng chẳng còn liên lạc từ đó.3 năm xa cách,không lời ly biệt trước ngày ra đi. Chẳng còn ai nhớ về người kia nữa.Ngờ sao khi gặp lại nhau tại ngôi trường Cao Trung.Giờ anh cũng khác trước rất nhiều. Giờ anh là một ác bá trong trường. Cô thì vẫn vậy, vẫn thích sách và học nên mọi người tôn là nữ thần. Giữa hai người như có một sợi dây liên kết mà không biết.Số phận đưa đẩy hai người đến gần nhau hơn.…
bộ truyện nói về một sát thủ bị hại chết và xuyện vào thế giới hư cấu cụ thể là đấu la đại lục, còn muốn biết thêm thì mọi người đọc rồi sẽ biết Đây là bộ truyện tui lấy ý tưởng từ đấu la đại lục nhưng bên trong hoàn toàn thay đổi, nhân vật và nội dung hoàn toàn là của tui Đây cx là bộ truyện đầu tay của tui nên có gì sai sót thì thông cảm cho và cho tui thêm ý kiến, không hay xin đừng chửi. Và xin lỗi trước vì tui còn đi học nên truyện ra sẽ ko đều có khi sẽ ngừng một thời gian.cốt chuyện đôi lúc giống nhưng có lúc cũng khác tùy nha CHÚ ÝTruyện do mình viết mong ko sao chép" ...." là lời nói'....' là suy nghĩ của nhân vật*.....* là viết hoặc thủ ngữ ( muốn bt vì sao có thủ ngữ thì coi sẽ bt )…
"Tên đầy đủ của nó là Lê Nhật Hạ.Nó là một con bé 17 tuổi, tính cách nông nổi, ngang ngược nhưng vô cùng nổi bật.Một hotface lớp 11-1 của Trường Trung học Phổ thông Quốc tế N tại thủ đô Hà Nội."...Một ngày nào đó, cơn gió mùa đông lạnh lẽo ập đến tạt vào trái tim yếu ớt của ngày hạ tưởng chừng như vô cùng chói chang.Một ngày nào đó, khi ánh nắng ngày hạ trút bỏ hết vẻ ngoài hào nhoáng của mình.Một ngày nào đó, khi ánh nắng chói lọi ấy gấp gáp đuổi theo một cơn gió đã lỡ đọng lại chút rung động.Một ngày nào đó, khi một cậu học sinh ngoài sân bóng rổ là tất cả tình cảm nhẹ nhàng mong manh của nó."Cơn gió mùa đông lạnh căm mà tớ mang tới, chắc chắn sẽ chỉ làm trái tim của cậu ấm lên thôi."…
Tôi ấp ủ mùa hạ của riêng tôi vào trong tim.Để những chồi non vươn lên giữa cái nắng oi ả chỉ mình tôi biết. Để những tình cảm thuở thiếu thời chỉ mình tôi hay.Để lại mảnh tình vắt ngang năm tháng lưng chừng tuổi trẻ.Để quên đi thiếu niên của tôi..Tôi ấp ủ mùa hạ của riêng tôi vào trong tim.Mùa hạ mang tên em."Diệp Hạ".…
Trong toán học, hai đường thẳng song song không bao giờ giao nhau. Chúng tồn tại cạnh nhau, cùng hướng, nhưng không có điểm chung .Cuộc đời thì khác, hai con người hoàn toàn xa lạ, tưởng chừng không bao giờ có thể chạm tới lại bất ngờ gặp nhau ở giao lộ của dòng đời vội vã. Sinh học cũng nói rằng hoa cần đất thì mới có thể mọc được nhưng phép màu cuộc sống lại có thể khiến nó bung nở trong chính lòng người. Phép màu đấy không đến từ công thức, lý thuyết khô khan nào cả mà nó được tạo ra bằng chính sự chân thành và niềm tin tưởng vào tương lai tươi sáng; Đấy là tất cả những gì cô giáo Hân đã nói với cậu học trò Lâm và rất nhiều thế hệ học sinh của mình.…
Ngụy Duy chuyển đến một ngôi trường danh tiếng và ngay lập tức "đụng độ" Trình Hạo - hội trưởng hội học sinh nghiêm khắc. Hai Alpha mạnh mẽ như hai đầu nam châm cùng dấu, tưởng chừng sẽ xung đột không ngừng, nhưng những tình huống bất ngờ, những lần giúp đỡ lẫn nhau lại khiến họ dần kéo gần khoảng cách.Khi tình cảm giữa hai Alpha dần nảy nở, họ phải đối mặt với ánh nhìn định kiến của xã hội, của gia đình - rằng Alpha chỉ nên kết đôi với Omega. Nhưng vượt qua tất cả, họ chọn đứng bên nhau.…
Văn ánSau buổi tự học muộn, Sở Dạ đi trong hành lang vắng lặng dưới màn mưa rợn người. Nỗi bất an trỗi dậy khi cậu bất ngờ chạm trán một thanh niên toàn thân đầy máu. Tưởng chừng như ác mộng kinh hoàng nhất đã qua khi cậu thoát khỏi hắn, nhưng bóng ma đêm ấy lại một lần nữa xuất hiện ngay trong lớp học, với thân phận học sinh chuyển trường - Phó Thẩm Hàn.Nụ cười lạnh lẽo, ánh mắt chiếm hữu điên cuồng của Phó Thẩm Hàn không ngừng bủa vây lấy Sở Dạ. Hắn ngang nhiên tuyên bố cậu là "cục cưng" của mình, không cho phép bất kỳ ai đến gần. Sự xuất hiện của hắn đảo lộn hoàn toàn cuộc sống vốn bình lặng của Sở Dạ, biến những ngày đến trường trở thành chuỗi ngày lo sợ tột độ.Lời tỏ tình bất ngờ của một nữ sinh trong trường càng châm ngòi cho cơn ghen tuông bệnh hoạn của Phó Thẩm Hàn. Hắn không ngần ngại uy hiếp, giam cầm Sở Dạ trong vòng kiểm soát độc đoán.Giữa bóng tối ám ảnh và sự đeo bám rợn người, Sở Dạ phải làm gì để thoát khỏi "tình yêu" quái dị này? Liệu có ai nhận ra sự tuyệt vọng ẩn sau vẻ ngoài ngoan ngoãn của cậu? Và liệu Phó Thẩm Hàn sẽ đi đến đâu trong cơn cuồng chiếm hữu đáng sợ của mình?Tag: Đam Mỹ,Chủ Thụ,Học Đường , Công bị điên...…
- Văn án/ Nội dung:"Gạo thích hoa nào nhất? Con gái thường thích hoa hồng nhỉ?" Minh Anh hỏi tôiTôi lắc đầu, vốn dĩ trước đây đã nghe nhiều câu chuyện tình yêu về nó nhưng từ lúc biết đến tulip và cả ý nghĩa của nó tôi đã thay đổi hoàn toàn. Màn đêm buông xuống, cô bạn thân Minh Anh dẫn tôi đến trước một bức tượng lớn có hình trái tim rồi vội chạy đi. Tôi khá ngại vì chả thấy có ai đến, từ một hai người giờ cả đám đông vây lại.Từ trong đó, một cậu thiếu niên bước ra, tay cầm một bó hoa tulip đủ màu vàng, trắng, xanh, đỏ rất đẹp. Mái tóc bồng che hết nửa khuôn mặt, cậu ấy từ từ bước đến phía tôi. "Mọi vật trên đời đều có ý nghĩa không thể thay đổi, cũng như hoa hồng tượng trưng cho tình yêu và sắc đẹp, tulip thay cho lời bày tỏ tình yêu. Hôm nay tớ mượn tulip vàng gửi những điều tốt đẹp đến cho cậu, mượn tulip trắng muốn nói xin lỗi cậu vì đôi lúc làm cậu khóc từ những trò đùa, mượn tulip xanh muốn đem lại sự yên bình cho cuộc đời của cậu sau này, mượn tulip đỏ nói yêu cậu mãi mãi... Trong này không có tulip tím, vì tớ không muốn chuyện tình này không trọn vẹn. Tớ chỉ muốn nói TỚ THÍCH CẬU!"Giữa tiếng hò reo của mọi người, tôi nhận lấy bó hoa và ôm cổ Nhật Minh thật chặc, tôi sợ buông ra sẽ lạc mất cậu ấy ngay. Cậu ấy từ tốn cuối người, phủ lên môi tôi một nụ hôn ngon ngào.…
- Tên tác giả: Lê Đô- Edit: Ngọc Ngọc- Beta: Đá Nhỏ- Bìa: Gác nhỏ nhà Zynni (cảm ơn shop iu vì bìa siêu đẹp)- Raw: Tấn Giang- Văn án:Sinh nhật 18 tuổi năm đó, Vạn Xuân quyết định "điên" một lần.Cô lấy toàn bộ dũng khí, hướng về chàng trai đó.Cô chờ rồi lại chờ, đến khi hoàng hôn buông xuống, những vì sao sáng lên cũng không thể cản được nổi mong mỏi nhen nhóm.Cô cũng không ngờ rằng,Cái buổi tối hôm đó, tên phóng đãng kia không thể kềm chế nổi bản tính tuổi trẻ xốc nổi, sa vào vũng máu.Cô lại càng không thể ngờ là,Đằng sau khung ảnh ngày đó có một lá thư tỏ tình không thể mở ra, nó chứa đựng rất nhiều lời muốn nói nhưng rốt cục cũng xóa xóa tẩy tẩy chỉ còn vài chữ:"Vạn Xuân, tôi thích cậu!"(...)Tám năm sau, hai người gặp lại nhau ở cục cảnh sát.Vạn Xuân của năm 18 tuổi thích cậu sống lại, nhưng cô lại không dám đứng lên thừa nhận.Trần Chu, đã từng là người vô cùng sôi nổi, người dùng những ngón tay thô ráp ôn nhu lau đi dòng nước mắt của cô.Hiện tại, chỉ biết đem cô đẩy ra thật xa.Nếu không phải một lần uống say, hắn ôm cô không chịu buông, đáng thương nói:"Vạn Xuân, đừng không cần tôi mà, tôi chỉ còn mình cậu thôi!"Vạn Xuân đã từng cho rằng, chỉ có mình yêu thầm đến tám năm, là tình cảm một phía...- Lưu ý từ tác giả:Là truyện ngọt, xin hãy tin tôi đi!Thể loại: Yêu thầm, tình đầu, trưởng thành, cứu rỗi.Cốt truyện thiên về tình cảm nhân vật.Nếu bạn theo đuổi chuyện đào sâu về tình tiết, xin hãy lướt qua.[Truyện sẽ cố gắng cập nhật vào thứ Bảy hàng tuần.…
✧ THUỐC NGỌT ✧۰ Tên Gốc: 甜药۰ Tác Giả: Diệp Tích Ngữ۰ Thể Loại: Đô thị tình duyên, hào môn thế gia, sủng, HE۰ Tình Trạng Bản Gốc: 14 Chương (ĐANG SÁNG TÁC)۰ Tình Trạng Bản Edit: ĐANG LÀM۰ Lịch Up: KHÔNG CỐ ĐỊNH ۰ Edit-or: Thỏ (@calmlyn-)۰ Beta-er: Mích (2 Chương)«Học thần thanh lãnh cấm dục × Yêu tinh ỷ đẹp hành hung»✖ KHÔNG MANG ĐI NƠI KHÁC ✖۰ Văn Án: (Mọi người vào bên trong đọc)────────…