Mật Mã Tây Tạng 1 - unicode tổ hợp
…
Văn ánDù cho mùa hạ có kéo dài đến đâu, thì cũng có ngày nắng nhạt dần, gió thôi nồng nhiệt.Tình cảm giữa chúng ta, rốt cuộc cũng giống như pháo hoa, rực rỡ một khắc, rồi tan vào hư không.Nguyễn Khánh Ngọc gặp Phó Văn Nhã vào một buổi chiều đầy gió, khi cả hai còn chưa kịp học cách nắm giữ một người.Tưởng rằng đó là khởi đầu của mãi mãi, nào ngờ chỉ là đoạn đường ngắn ngủi trong thanh xuân.Giữa biển người mênh mông, họ từng vì nhau mà dừng lại, nhưng cuối cùng lại vì hiện thực mà lạc mất nhau.…
Tôi là Uyên, một nữ sinh lớp 11, hiện tại đang sống và học tập tại thành phố Hồ Chí Minh. Chẳng có gì bất thường cho đến khi Tuấn - Bạn cùng bàn mới của tôi - xuất hiện. Cậu ta không siêng năng, nhưng bù lại cậu ta học cũng khá, nhưng lại rất hay chọc ghẹo tôi khiến tôi lúc nào cũng trong trạng thái tức giận. Ngồi cạnh với Tuấn mà tôi từ hướng nội thành hướng lung tung. Tuấn không hẳn là xấu hoàn toàn bởi vì đôi lúc cậu ta cũng rất dễ thương, hay chỉ bài lúc tôi gặp khó,... Không biết vì sao nhưng tới tận nhiều năm sau, chúng tôi đã thành một cặp vừa lứa như trong truyện cổ tích vậy. Đúng là...…
Tôi yêu mùa hạ.Yêu sự tự do khi vào hạ, yêu những ngày đẹp trời của mùa hạ, yêu ánh nắng của mùa hạ, yêu tiếng ve kêu,.. và nhờ có cậu, tôi lại có thêm một lí do để yêu "mùa ký ức" này thêm nữa.…
Kí ức là những trải nghiệm, cảm xúc được ghi nhận và tái hiện lại trong mỗi chúng ta, đã là kí ức thì cũng có những cái tốt.... và cả cái không tốt. Nhưng chính vì không hoàn hảo mới tạo ra những kỉ niệm khó phai. Và những nhân vật trong truyện cũng phải trải qua thời thanh xuân tươi đẹp đầy sắc màu.…
Thanh xuân này thật may mắn khi gặp cậu...…
Kí ức thời học sinhNgọt ngào, vui buồn xen lẫn tiếc nuối.____________Lần đầu viết fic, mong mọi người ủng hộ…
Trong lòng hai chàng trai ấy đã nảy sinh một thứ tình cảm không biết từ khi nào, người ta chỉ nhớ rằng chính nụ cười tựa nắng của Hạ Chi đã tô sắc lên vùng kí ức của Lâm Nguyên đến mãi sau này và không bao giờ phai nhòa Thể Loại: Đam Mỹ ( không có yếu tố nhạy cảm ) Tác giả: 26/Giang Tuệ Ngày: 24/06/25…
Thanh xuân này chúng ta không có nhau , liệu trong tương lai còn có thể có được nhau không?…
Cậu là cả thanh xuân của tớTớ chỉ là người lướt qua trong thanh xuân của cậu mà thôi....#ngược##thanhxuanvuontruong#…
cô gái nhỏ luôn bị tổn thương từ môi trường xung quanh, ai cũng chế giễu cô cả, bảo cô là heo, bảo cô là khỉ, thứ dơ bẩn nào cũng được gán ghép bằng tên cô, từ đó cô ghét bỏ bản thân mình, và luôn có từ "nếu như" trong suy nghĩ, từ đây cô sống chui rúc trong một cái vỏ bọc hoàn hảoĐến khi cậu ấy xuất hiện dần khiến sự tự ti, mặc cảm của cô biến mất, cô có thể sống một cách chẳng cần phải nghĩ đến lời người khác…
Trong một căn phòng học cũ, có hai người chưa từng gặp gỡ trực tiếp.Một người học buổi sáng, một người học buổi chiều.Ngày nọ, Tùng tình cờ phát hiện trên ngăn bàn có một mảnh giấy nhỏ.Ban đầu chỉ là vài dòng nhắn vội, rồi thành thói quen: người buổi chiều để lại lời nhắn, người buổi sáng hồi đáp. Những mẩu giấy dần thay cho những cuộc trò chuyện, chậm rãi dệt nên một thế giới riêng ngọt ngào nhưng cũng mong manh.Thế nhưng, khi hai buổi học bất ngờ trùng nhau, khi cả hai lần đầu tiên thật sự đứng trước mặt nhau - liệu họ có đủ can đảm để gọi tên người kia bằng giọng nói thật sự, hay tất cả sẽ mãi mãi chỉ là bí mật nằm trong những mảnh giấy cũ?…
An, tân sinh viên năm nhất trầm lặng với cây đàn bầu, gặp Lâm, sinh viên năm ba rực rỡ với piano và violin, trong dự án "Giao hòa Đông - Tây". Từ những buổi tập vụng về và cãi nhau, họ dần tìm thấy sự hòa hợp - trong âm nhạc... và trong trái tim nhau.…
M.n vào đọc thì biết,Shi không nói cho m.n nghe ở đây đâu.m.n hãy click vào chữ"đọc" nhé!!Hihi…