[ĐN HQ!!] Ơ Động Đất À?
Nhân vật chính: Hinata ShouriPhối hợp: Bóng chuyền chúngThể loại: Slice of life, humor, non cp (có hint love line), OOC…
Nhân vật chính: Hinata ShouriPhối hợp: Bóng chuyền chúngThể loại: Slice of life, humor, non cp (có hint love line), OOC…
Author: DorisThể loại: Fanfic, NP, nhất thụ đa công, nữ công nam thụ, trinh thám, sủng thụ tận trời, ôn nhu dương quang đáng yêu tiểu mĩ thụNhân vật không thuộc quyền sở hữu của tôi, họ là của bác Aoyama. Nhưng số phận của họ trong Fic này là do tôi định đoạtLưu ý: Trước khi vào truyện tôi xin nói thẳng, tôi là người chơi hệ sủng thụ tận trời. Vì đây là Fanfic của tôi, là ý tưởng, là chất xám của tôi nên mọi tình tiết sẽ không hề có sự logic gì ở đây cả. Sẽ có những tình tiết giống như nguyên tác nhưng theo ánh nhìn của một con hủ. Hình tượng Conan tôi tạo ở đây là bảo vật, là người được những nhân vật máu mặt cưng sủng, bảo vệ. Sẽ có những cp khá khó chịu, vì tôi luôn ship tất cả với Conan trừ một số người. Trong đây có mọi thể loại, đam, bách, ngôn, nếu kì thị có thể clickback.…
Repost để đọc offlineCre: https://universe.leagueoflegends.com/vn_VN/champions/Thông báo: ngừng update vì trang lol univer của Việt Nam đã dead, kể cả trang gốc cũng rất ít cập nhật, giờ chỉ cập nhật tướng mới thôi. Riot giờ cũng không tập trung vào xây dựng web vũ trụ liên minh nữa mà chuyển tất cả vào clien chính luôn rồi. Có thể nói kế hoạch xây dựng vũ trụ Liên Minh đã thất bại :(( Thôi cái gì đông vui thì mình ưu tiên chứ cái web vũ trụ Liên Minh này nó hẻo lắm rồi bị bỏ là đúng.P/s: Có thể tui vẫn sẽ cập nhật tướng mới cho vui :3…
Tôi vừa ghét vừa thương mùa hè. Thương vì mùa hè ở những năm tháng rực rỡ của tuổi trẻ ấy đều có dấu chân khờ dại nó cùng tôi nắm tay nhau bước đi trên con đường bụi đỏ nắng chang chang, tiếng ve kêu muốn vỡ cả vòm cây. Ghét vì mùa hè những năm tháng sau vẫn y nguyên. Nắng vẫn gắt, ve vẫn kêu, lá chuối ngoài vườn vẫn xoăn lại nhưng không còn hai đứa trẻ ở những năm tháng đó nữa.Mỗi lần hè về, ký ức lại lặng lẽ kéo về theo, ngồi đầy trong tim, khiến tôi không thôi nhung nhớ về nó.…
những thứ linh tinh về tụi nhỏ nhà tớ.⚠️ warning: nhiều kiểu viết truyện ngộ đời, lowercase, không beta❌ disclaimer: tôi chối bỏ mọi tránh nhiệm đối với người bị ảnh hưởng bởi truyện này.tôi viết truyện để thoả mãn chính mình.…
biết tìm đầu chút tình gối đầu?rũ mình than ư đời bể sầu...-Tân xuân lại đến, sen chờ qua Giêng mới lên búp, đào hồng mặc giá đã thắm son, rải thảm khắp lối trên đường dưới làng Mão. Nay ta kể nghe tích xuân nhà phú ông họ Trịnh, ngụ ở thôn Bạch cuối làng, một thôn chỉ có những mái nhà san sát xếp đuổi ven theo đầm sen, thêm rặng trúc quân tử chống lưng bên bờ nước. -"đào liễu"hay là; trúc liễu sen đào, hồng nhan tựa cửa chờ quân tử chở che…
Nàng bước đi cơn mưa tầm tả, bỏ lại sau lưng là toà biệt phủ chìm trong biển lửa. Cũng chẳng còn gì làm nàng hối tiếc nữa rồi .... ..." Anh ấy muốn con gái sẽ được đặt tên là Anne... Vậy tên của con bé sẽ là Gol D. Anne. Chào mừng con đến với thế giới này "Một cuộc sống mới, một cái tên mới, một cuộc hành trình mới không hoàn toàn khiến nàng hứng thú. Nàng chỉ có một mục đích duy nhất để ở lại thế giới này ... là Ân Tình. " Tôi sẽ thay người ấy bảo vệ kho báu của họ"…
"Nếu cuối cùng có thể bên nhauVậy thì muộn một chút cũng không sao....…
Câu chuyện này mình dựa trên một bộ phim hoạt hình mà hồi trước mình rất thích : Ever After High!…
#schoollife #cuoisacsac#sliceoflife #sinhtoluamach#drama #cungdau#isekai #huongnghiep#healing #bonding…
Sẽ chẳng có giọt mưa nào rơi xuống gốc Sồi Sắt.slice of life…
Đây là phần tiếp theo của phần 1, vậy nên ai chưa đọc phần 1 thì làm ơn đừng đọc phần 2 và phán này nọ trong bình luận đấy, nếu bị chém thì tôi không chịu trách nhiệm đâu. Mọi người đọc chùa cũng được nhưng xin khuyến cáo là nếu đã đọc chùa rồi thì đọc trong im lặng chứ đừng có dùg tay để cmt trog khi không biết dùng tay để vote cho truyện, hiểu nhá, đừng để tác giả chửi.…
Đây là nơi chứa đựng những câu chuyện nhảm nhí về Choi SeungHyun và Kang Daesung…
Một cô gái nhỏ luôn nhìn đời bằng ánh mắt tích cực, và một chàng trai được mệnh danh là "lạnh lùng như sắt".Một lần đi giao bánh dùm, lại mở ra định mệnh chẳng ai ngờ đến.Đây là câu chuyện nhẹ nhàng, healing, có yếu tố spanking - pha chút ngọt, chút ngược, và nhiều ấm áp.Cảm ơn mọi người đã ghé đọc và ủng hộ Thư - Minh nhé…
Hiiii, Sam đã quay trở lại r đây!!! Đơn giản chỉ là oneshot thôi.Cp thì tui ghép loạn xì ngầu, đảm bảo đầy đủ nên mấy bồ có thể tìm đc cp của mình và đọc riêng trong phần chọn chương.Mỗi ngày hoặc hai ngày một đăng một chương, tui thực ra cũng lười lắm nên có j mọi người nhớ giục tui ở phần bình luận:))))Mọi người có thể coi như đây là một hình thức giải trí mỗi ngày.Ngoài ra tui còn có một blog trên face, trên đây sẽ cập nhật nhiểu truyện và nhanh hơn: https://www.facebook.com/profile.php?id=61562085158578&mibextid=LQQJ4d…
Giám đốc và diễn viên là người yêu của nhau. Vì một vài lý do, mối quan hệ này của họ là tuyệt-mật. À, trừ những người bạn đang cùng một hội gây quỹ từ thiện với họ ra. Một cái hội nhóm đầy người kỳ lạ.…
Chúng ta được viết nên từ cùng một chất liệu của những giấc mơ.Sẽ thế nào nếu thời gian không chỉ đi thẳng về phía trước?Nếu có thể quay lại một ngày đã cũ, quay lại một người đã từng rất gần, quay lại những điều mà ta từng bỏ lỡ.Tôi sẽ trở lại ngày ấy, không phải để thay đổi thế giới, chỉ để sống lại những tháng năm đã trôi qua.Đây là câu chuyện của ký ức, của những lần quay về quá khứ để học cách bước tiếp trong tương lai.Và cũng là câu chuyện về việc buông bỏ một người không thuộc về mình, để tìm lại người mà ta đã thực sự yêu.Có lẽ, sau tất cả, điều chúng ta mong muốn nhất không phải là quay ngược thời gian,mà là được hạnh phúc với những lựa chọn của chính mình.…
Trong ký ức của tôi, chưa từng có khung cảnh nào đẹp đến mức khắc sâu trong tâm trí như cánh đồng hoa hướng dương của mùa hè năm ấy. Mỗi một lần nhớ lại là mỗi một lần rung động. Cậu nắm tay tôi chạy giữa biển hoa vàng. Chúng ta như trở thành hai đóa hướng dương bé tí, cùng nhau chạy theo ánh mặt trời của chính bản thân mình.Cô gái tôi gặp vào mùa hè năm mười bảy tuổi mãi mãi là cô gái tuyệt vời nhất."Cậu là mặt trời, còn tớ là hoa hướng dương. Tớ sẽ mãi mãi hướng về phía cậu."Câu tỏ tình ấy, vừa ngây ngô lại vừa chân thành. Dù cậu có nói bao nhiêu lần đi chăng nữa tôi vẫn sẽ gật đầu đồng ý.Bìa: https://twitter.com/Yuriky__S2/status/980054329196294144…
"Nghe bảo mày vừa chuyển đến đây hả?""Ừ, tao còn đang tìm chỗ ở nè.""Có khó quá thì để tao giới thiệu cho, chứ tuyệt đối đừng bước vào con hẻm trên đường số Bảy.""Sao vậy?""Ở đó có một cái nhà trọ ba tầng tên là Quái Dị. Và đúng như cái tên của nó, lũ người trong đấy đều rất quái đản. Mà nghe đồn chỗ đó còn có ma.""Ê nghe cũng hay mà!?""Hay con khỉ! Nghe lời tao, tránh xa chỗ đó ra đi.""Hmm... Được rồi..."…
Vào hôm trời nắng hạ tuyệt đẹp, anh Lam làm mẫu cho tôi vẽ, anh mặc một chiếc áo thun ba lỗ đã ngả màu. Đôi tay bị nhiều vết chai sạn dần trở nên thô ráp và đang cầm ngòi bút chì đậm viết giai điệu. Tôi mở từng hộp màu ra, quét một lớp sơn trước, tưởng tượng mình chìm đắm vào ảo ảnh không có thật này.Anh cùng ánh nắng hòa vào màu vẽ, tôi lại chẳng dám cầm cọ lên mà nhắm nghiền mắt, không dám nhìn thẳng vào nỗi buồn trong đôi mắt anh. Nó êm ả đến mức chẳng ai nghĩ đến nó đã gặp cơn giông, nó nhạt nhòa, nhẹ nhàng mà nặng trĩu. Nó là những gì anh sống, là thứ anh yêu, là điều mà anh chẳng bao giờ bỏ được."Một ngày nào đó, em không biết rằng anh sẽ hiến đi giác mạc của mình không nữa?""Anh không biết, nếu mà nó giúp người khác cơ hội sống lần thứ hai, khi đó chắc trái tim anh sẽ thúc gọi lý trí từ bỏ tầm nhìn của mình.""Ha, đâu phải tự nhiên người ta nói lý trí thường đầu hàng trước tiếng gọi con tim."--o0o--"Anh này, nếu ngày ấy em không nghe theo anh mà thử yêu. Có lẽ khi ấy, sẽ tốt hơn bây giờ?…