"Tôi đã vượt lên điều đó như thế nào?"
Từng đắm chìm trong bể tiêu cực.Từng vài lần tự tổn hại bản thân.Nhưng nay, tôi vẫn tồn tại và khát khao được sống cho chính bản thân mình.…
Từng đắm chìm trong bể tiêu cực.Từng vài lần tự tổn hại bản thân.Nhưng nay, tôi vẫn tồn tại và khát khao được sống cho chính bản thân mình.…
Nhiều truyện khác nhau…
Tác giả: LeafCouple: Bạc Tửu Nhất BôiNhân vật: Bá Viễn x Nine Cao Khanh TrầnNgoại trừ những bình luận mang tính công kích, nói xấu Bá Viễn và Nine, mình tiếp nhận tất cả những bình luận về tất cả phương diện khác.Là một fic ngẫu hứng viết ra trong lúc phê đường, văn phong có thể không mượt mà, mọi người thấy cấn chỗ nào thì góp ý chỗ đó, mình sẽ sửa đổi.Mọi chi tiết trong truyện vui lòng không áp dụng vào thực tếMình chỉ đăng truyện trên wattpad. Tất cả những bản thảo trên các trang mạng ngoài wattapd đều là bản copy chưa có sự đồng ý của mình.…
Những hình ảnh tôi sưu tầm được Cả những thông tin tôi tìm hiểu được trên youtube, facebook về SAOCre: Pinterest, deviantArt, facebook…
Đây là một chiếc fic AU học đường mình viết dành tặng cho hai bé thuở mới đu thuyền này.Ngắn gọn là nói về chuyện tình yêu chíp bông thuở còn đi học cho đến khi kết hôn của hai đứa, chỉ có một cặp duy nhất trong truyện là Kazuha x Aether (Kazuha top Aether bot), các nhân vật khác đều là cameo vô tội. Chỉ có nhân vật phụ không có cặp phụ.…
Hắn là cây còn cậu là lá...Tớ sẽ đưa các cậu tới thăm một cái cây qua đủ bốn mùa trong năm. Quá trình giữa lá và cây... .Author: Beu*không mang ra ngoài dưới mọi hình thức*…
Từ kim cửu linh đi ra, ta đã cảm thấy hẳn là bả hắn và a kỳ đặt chung một chỗ. Vì vậy, tự mình động thủ, cơm no áo ấm. Hoàn toàn không biết tên đứng đầu bảng hội nói cái gì, sở dĩ nội dung vở kịch chỉ có thể dựa theo Thượng Hải vương lai kéo dài.Đa tình (《 thượng hải vương 》 dư kỳ dương X《 đầu bài 》 kim cửu linh) by ca xuyên phong miên…
Tên: Hóa ra đã nhiều năm như vậyTác giả: Diệp DiệpThể loại: thanh xuân vườn trường, tình đầuGiới thiệu ngắn:Kiều An đi du học suốt năm năm chưa từng ló mặt về Việt Nam, cô không dám về, vì cô là một con rùa nhút nhát, cô sợ gặp lại anh, gặp lại bản thân từng ngu ngốc như nào theo đuổi anh không màng đến tự trọng của bản thân.Khoảnh khắc gặp lại hóa ra cũng không drama như cô tưởng, cô cố giữ cho vẻ mặt bình tâm như người đi trên dây của Bích Phương, nhưng trong lòng thật ra trào lên một triệu đợt sóng như hai triệu năm của Đen Vâu.Anh vẫn còn yêu người đó, còn cô thì lại vẫn yêu anh.Cay đắng như thế, hóa ra đã nhiều năm như thế, kẻ ngu muội nhung nhớ một cuộc tình học trò nhàn nhạt như nước trà cuối, lại là cô. Vẫn là cô. Luôn là cô.…
"If you don't know history, then you don't know anything. You are a leaf that doesn't know it is part of a tree" -Michael Crichton-Nhân loại bắt đầu hành trình của họ trên Trái Đất từ khoảng 200 đến 300 nghìn năm trước. Kể từ đó đến nay, từ khi là một động vật đơn bào cho tới khi trở thành một con virus, nhân loại đã trải qua nhiều thăng trầm. Bắt đầu từ nơi Tigris và Euphrates giao nhau, chúng ta đã vươn mình ra khắp hành tinh này, tại mọi ngõ ngách trong vũ trụ. Nhưng dường như, những gì mà những người đi trước để lại, dường như đang bị lãng quên dần theo năm tháng, hoà tan theo từng nhịp chảy của thời gian.Tôi rất thích Lịch Sử, không phải bởi những cuộc chiến mang tầm quốc tế mà nó kể mà là bởi những con người, những diễn viên thật sự của câu chuyện. Những người nhỏ bé với một khát vọng lớn lao, họ là những chiếc bánh răng dù nhỏ nhưng lại vô cùng quan trọng với sự phát triển của xã hội. Chúng ta biết về Edison nhưng không biết về con người thật của tay bán hàng bịp bợm ấy, chúng ta biết về Tesla chứ không phải là Nikola Tesla,.... Chúng ta biết nhiều điều nhưng đồng thời, chúng ta chẳng biết gì cả. Câu chuyện này không phải là một tiết Lịch Sử khô khan, với một đống số phải nhớ; mà đây sẽ là câu chuyện về những diễn viên ấy, những diễn viên tài ba đã khắc tên mình lên Đại Sảnh Danh Vọng và sẽ được nhớ mãi tới tận cùng của thời gian.
Park Jimin, 26 tuổi, giảng viên được đánh giá là đáng ghét nhất trường kiến trúc.Jung Hoseok, 27 tuổi, được Park Jimin đánh giá là già đầu mà chưa trải đời.Họ sống cùng nhau trong một thành phố. Vào một ngày trời xanh lơ, Park Jimin bỗng thấy thành phố nở hoa.…
khi các thánh kỵ sĩ tham gia diễn kịch Bạch Tuyết và sự bẩn bựa lòi high cần ngáo đá. đây là tác phẩm đến từ sự kết hợp của các thánh trong gr role. đề nghị ai không quen thì next khỏi ném đá mất công thần điện đủ hoành tờ ráng rồi. nhân vật.hoàng hậu HungriBạch Earth aka Bạch Ớtthợ săn Stormquả táo Metalchú lùn Leafhoàng tử Clouddẫn truyện Sun…
"Vậy là lần cuối đi bên nhau, cay đắng nhưng không đau..." - Ngọt/cover by @kiratarichi…
If you give me a red rose, i will burry it in the soilIf you give me a cup of water, i will drop it into the riverIf you give me a leaf, i will throw it on the treeIf you give me a little star I will put it back on the dark night skyBecause..Roses cannot live without soilWater cannot flow without oceanLeaf cant be green without treeStar cant shine whitout darknessThings want to be back where it's supposed to beThat's why My heart always fly to you..flow to you…
Đời người là những cái chạm.Những người dưng xa lạ bước vội qua đời nhau, những khuôn mặt người lướt đi vùn vụt trong trí nhớ già nua, hạn hẹp. Người và ta - hai người lạ trên những vạch kẻ của đường đời mênh mông. Chúng ta chỉ để lại cho nhau những cái chạm như điểm giao giữa ta và người. Những cái chạm khẽ vào da thịt làm ta với người từ lạ bất chợt thành quen, những cái chạm như thể mối nối ràng buộc mình vào nhau thật chặt để ta nhớ về người, ta nghĩ về người thật lâu, thật sâu; để hình vẽ người in rõ trong tâm trí; đế dấu người ấn mạnh vào tâm... Rồi chợt bừng tỉnh tự hỏi...Người là ai giữa những người kia ?Ta là ai trong cuộc đời người ?Chỉ biết, những cánh tay xanh xao, gân guốc cứ chạm nhau mãi thôi không tách rời. Là ta và người hay còn kẻ xa lạ...…
https://alicesland.wordpress.com/alices-box/am-d%E1%BA%A1-tr%E1%BA%A7m-luan/Tên : Ám dạ trầm luânTác giả : Triều Thanh Tiệm Huyên.Thể loại : Hiện đại, kỳ huyễn, nhất thụ lưỡng công, cường công cường thụ, lãnh khốc kiêu ngạo thụ, mỹ công, anh tuấn trung khuyển công, sinh tử, NHÂN THÚ, (H cao không dày), HE.Tình trạng : Hoàn. Khuyến cáo : Chống chỉ định với người dị ứng một trong các thành phần của truyện, đọc kỹ khuyến cáo trước khi đọc truyện để tránh thương hại đến hệ tiêu hóa và cơ quan tim mạch.Dịch : QTEdit : AliceBeta : Ween & TodoriVăn ánLãnh Tử Diễm, người thừa kế Lãnh gia, lãnh khốc anh tuấn. Đương nhiên, trong mắt ngoại nhân chính là thế gia công tử cao quý, nhưng hắn lại có một mặt không ai biết đến. Khát khao bị nam nhân đè áp, khát khao bàn tay lửa nóng an ủi thân thể chính mình, Lãnh Tử Diễm phỉ nhổ bản thân dâm loạn, rồi lại không thể không khuất phục dưới dục vọng. Sau khi ầm ĩ một trận với phụ thân, hắn đến Hắc phố tìm kiếm khoái cảm sa đọa, bị một nam tử đầu bù xù như gà rừng áp lên góc tường, lại không biết một màn này đã bị một hảo bằng hữu đi ngang qua tình cờ trông thấy...Kỳ thật, đây chỉ là cố sự về một cường thụ dâm đãng, kiêu ngạo, ương ngạnh, cuối cùng bị các công quân quản giáo đến quy củ, dễ bảo.…
Cạnh bếp lửa, tôi ngồi vờn nhau với đám mèo già dù chúng chẳng đáp lại mấy cọng rơm của tôi. Cái lạnh của gió đầu mùa cắt thịt khiến ai cũng chẳng muốn ra ngoài. Mấy củ khoai lang mới được thảy trong lửa đang nóng lên từng hồi. Thơm quá! Ước gì chị Luôn ở đây. Cậu Nam bước vào bếp, tay cầm phong bì đưa cho tôi:- Em đưa cái này cho Chài hộ anh nhé! Nói rồi cậu dúi vào tay tôi vài viên kẹo, chắc là kẹo lạc. Đối với đám chúng tôi, chúng chẳng khác gì một báu vật. Tôi liền reo lên vui sướng đáp:- Dạ, cậu cứ tin ở em!- Đừng kể cho u biết nhé! - Cậu khẽ nói.- Cậu yên tâm! Em không nói cho cụ biết! Tôi mặc chiếc áo vải chắp vá của chị Luôn để lại rồi chạy một mạch ra bờ sông. Tôi nhìn dáo dác xung quanh, hét lớn:- Cậu Chài ơi!…
Convert: Vương Ân_ Đa couple Link: Ao3…
Được rồi, thử văn đặt ra, đương phó hồng tuyết một xông lên Vân Thiên đỉnh, như vậy hoa râm phong hòa Diệp họp tao ngộ cái gì? Bởi vì hắn chỉ biết là liễu một nửa chân tướng, hắn chỉ biết mình điều không phải hoa râm phong nhi tử, nhưng không biết hắn đích xác thị dương thường phong nhi tử, như vậy... Nếu như phó hồng tuyết và trăng sáng tâm vào lúc đó lựa chọn thoái ẩn giang hồ...…
Đời người dài như vậy, vô tình vào một mùa xuân mà lại gặp được nhau. Niềm vui của cậu nhóc ấy nằm trong nụ cười của anh."Để em dẫn thầy đi ngắm sao nhé, thầy Lê của em?"Vì em là vì sao sáng nhất trên bầu trời mà tôi từng nhìn thấy.…