Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tác giả: Trương Tiểu Tố - 张小素Edit by @oscar-oscarVăn án:Cô và anh gặp lại nhau lần nữa là ở cửa sau của quán bar.Cô uống quá nhiều, ý thức không rõ, miệng vẫn lẩm bẩm tên anh.Anh đến gần cô: "Nhớ tôi rồi à?"Hơi thở của cô vương vấn bên tai anh, rượu mạnh như thiêu đốt trái tim anh.Đời này anh sẽ không để cô rời đi nữa!💖 Editing 19032020 - Done 20042021 💖…
Title: Pain Is My Only HomeAuthor: BeastRoseFantasyTrans: ❛𝐃𝐈𝐄𝐆𝐎 𝐊𝐀𝐍𝐆❜18+ Chủ đề nhạy cảmMột câu chuyện về Daniel Park 1 thân thể AuMột câu chuyện khiến ai đó cảm thấy như đau đớn là ngôi nhà duy nhất của họGun X Daniel là cặp chínhCũng có các cặp phụ khác với Daniel.…
Các bạn hãy coi mình là nhân vật có tên là Yuri nha!Yuri mặc định là nữ.Yuri đang coi Attack On Titan tập đầu thì chợt màn hình cô ấy rè rè, bỗng, cha của Eren hiện lên trên màn hình và nhìn Yuri và hỏi Cô có muốn vào thế giới này không,... ( Coi tiếp đi rồi biết)…
Đây không phải là truyện, mà là bảo tàng tranh điện tử Gravity Falls AUs đấy. Muốn biết AUs là gì, đọc đi. Thôi giới thiệu vậy đủ rồi, chúc các bạn đọc và xem vui vẻ.…
Phổ (Prussia) đã quá ngán ngẩm với Anh Quốc liên tục đi khoe khoang về cái thằng nhóc Potter. Nên hắn, cùng với hai người còn lại trong bộ Ba Bad Touch, đã quyết định bắt cóc Harry và tẩy não thằng nhóc để nó ghét Anh Quốc.Tôi không sở hữu truyện nàyNguồn: https://www.fanfiction.net/s/8454536/1/Potter-and-the-Perverts…
Có những đôi tình nhân cư xử như bạn bè.Một số cặp bạn thân lại hành động không khác gì người yêu.Còn anh em nhà Gleeful bọn họ thì thuộc cả hai kiểu trên.___________24.7.2017 - 8/3/2019Ps: Sau một thời gian đọc lại truyện thấy ngày trước viết trẩu vl :)…
Tôi bị anh ấy ôm eo, đặt trên bệ cửa sổ, hai mắt mờ mịt lộ ra vẻ xúc động. Dưới ánh trăng sáng, người con trai nhíu chặt mày, mồ hôi từ trên trán chảy xuống cằm, cuối cùng rơi xuống mu bàn tay của tôi đang đặt trên xương quai xanh của anh ấy.Anh ấy khàn giọng gọi tên tôi.Tôi nghiêng người, khẽ mỉm cười liếc nhìn thanh mai thuở nhỏ của anh đang đứng ở cửa, nhỏ tiếng thì thầm bên tai anh ấy: "Anh à, mồ hôi của anh rất nóng nha..."Yết hầu anh ấy trượt lên trượt xuống, sau đó anh đưa tay lên chạm vào mặt tôi.Tuy nhiên, giây tiếp theo tôi chậm rãi rời khỏi người anh ấy, đau khổ nghiêng đầu nhìn khuôn mặt cứng đờ của cậu thiếu niên, cười ngọt ngào nói: "Không được đâu anh, chúng ta vẫn là học sinh cấp ba."…
sống chung với một chiếc sói xám.Có nhiều thứ kì lạ bắt đầu xảy ra, và rồi mọi chuyện sẽ được giải quyết như thế nào?Truyện có 2 nhân vật chính là Chan và Minho.CẢNH BÁO: Truyện đôi khi có sử dụng từ ngữ mạnh, không phù hợp với tất cả mọi người. Những nhân vật trong truyện lấy tên từ người thật, nhưng xây dựng theo trí tưởng tượng của người viết. Người viết là fan cả nhà, nhưng lúc viết chắc chắn sẽ phải bỏ bớt người này, làm nổi người kia để phù hợp với ý định của người viết.Truyện đã có ngày kết. Người viết còn rất non trẻ, từ ngữ cũng chưa được chỉn chu cho lắm. Lỡ mà có ai lạc vào đây rồi thì coi như là đọc cho vui, đừng quá nghiêm túc làm gì và hãy tôn trọng lẫn nhau nha.…
Hiện nay trên wattpad có hai bản được đăng mà không có sự đồng ý của tôi. Đây là bản đầy đủ, hoàn chỉnh nhất. Truyện vẫn được giữ nguyên trên wordpress tại sefrasy.wordpress.com.==Con trai mười chín mơn mởn như cỏ non, mặc áo dài nâu, đội nón lá rộng vành, chèo thuyền ra ao sen buổi sớm mùa hạ, nhìn sen mà cười đẹp hơn cả hoa sen nở. Nét duyên "trời đất giao hòa" ấy là một khoảnh khắc tươi nguyên, thơm tho của tình yêu tuổi trẻ vừa chín tới, ngọt thanh mà mát lòng mát dạ. Phải nhìn tròn con mắt, hít hà khoan khoái, lại vừa chạm vào nâng niu vừa nếm dư vị dịu thanh ấy, mới thấy tim tê rân, khoái cảm đến hoảng sợ.Chiếc áo dài nâu vải thô mà bừng sáng giữa lá xanh, bông trắng, nhị vàng cùng nét cười đẹp xinh sau vành nón lá in vào tâm trí là vì thế, để mãi sau này, bao áo dài nhung gấm, lụa là xúng xính chung quanh cũng trở nên bình thường, nhìn rồi lại quên, nhìn rồi lại đầy hoài cảm tưởng nhớ đến người xưa cảnh cũ.Cuộc đời là hành trình dài mà lại ngắn, còn khi con tim bay lên với mây trời chỉ là một khoảnh khắc ngắn mà lại dài. Dài ngắn ngắn dài, chỉ đến không còn tâm thức nữa mới gọi là quên đi.Mà tàn nhẫn nhất trên đời, lại chính là sự lãng quên.…