Yêu Đơn Phương...
Đôi khi, tình yêu chỉ là chuyện của một người...…
Đôi khi, tình yêu chỉ là chuyện của một người...…
Tôi đã từng dành cả thanh xuân chỉ để đơn phương một người...…
năm tháng cấp 3, tôi đã thích một người.…
Họ gặp nhau trong một trò chơi tử thần - nơi từng lời nói đều có thể là dối trá, và mỗi bước chân đều có thể dẫn đến cái chết.Shuichi Saihara, thám tử mang đôi mắt ảm đạm, sống để đi tìm sự thật.Kokichi Oma, kẻ lừa đảo với nụ cười bất cần, tồn tại để che giấu mọi thứ - kể cả chính mình.Trong một thế giới méo mó đến mức tình yêu cũng phải im lặng mà lớn lên, hai người họ, tưởng chừng như đối lập, lại cứ chạm phải nhau - qua những lần điều tra, qua ánh mắt, qua những câu nói đùa tưởng vô nghĩa nhưng lại khiến tim ai đó khựng lại.Không ai thừa nhận điều gì cả. Không có lời tỏ tình, không có lời hứa.Nhưng giữa hàng loạt cái chết, giữa những bản án sinh tử, có một điều gì đó dịu dàng đã hình thành - mỏng manh, mong manh và tuyệt vọng.Vì họ đều biết: sẽ chỉ có hai người sống sót nhưng chưa chắc cả hai đều toàn mạngVà... nếu tình cảm ấy chỉ tồn tại trong những lời nói dối...Thì liệu Shuichi có còn đủ can đảm để điều tra cảm xúc cuối cùng mà Kokichi để lại không?…
Đây là một câu chuyện dựa kịch tình ca đam mỹ "Nhất Bái Thiên Địa". Mình không biết là có vừa lòng tất cả các bạn không, nhưng mong mọi người sẽ thích!!!…
Giữa một thành phố rộng lớn, nơi con người lướt qua nhau như những đường thẳng không giao, Tư Mặc và Khuê Nghiên lại vô tình trở thành ngoại lệ.Họ gặp nhau lần đầu trong một dự án hợp tác giữa hai công ty công nghệ. Không ấn tượng, không thiện cảm, chỉ là hai con người quá giống nhau: lý trí, sắc sảo và không dễ nhượng bộ. Những lần tranh luận căng thẳng, những cuộc họp kéo dài đến khuya, những ánh nhìn khó chịu... lại vô tình kéo họ lại gần nhau hơn theo cách mà cả hai không nhận ra.Từ những lần chạm mặt tưởng chừng ngẫu nhiên, họ dần bước vào cuộc sống của nhau. Cảm xúc nảy sinh trong im lặng, không ồn ào, không vội vã, nhưng đủ sâu để khiến cả hai thay đổi.Nhưng tình cảm chưa kịp gọi tên thì thực tế đã xen vào.Áp lực từ công việc, cùng những hiểu lầm chồng chất khiến khoảng cách giữa họ ngày một lớn. Những lời chưa kịp nói, những lần lựa chọn sai thời điểm... dần biến yêu thương thành tổn thương.Tư Mặc chọn im lặng.Khuê Nghiên chọn rời đi.Cả hai cứ thế đánh mất nhau, không phải vì hết yêu, mà vì không đủ dũng cảm để ở lại.Những tưởng đó là kết thúc, nhưng hóa ra chỉ là một khoảng lặng cần thiết cho một khởi đầu dài hơn phía trước.…
Healer - kẻ chữa lành.Một tác phẩm tập hợp nhiều chuỗi tâm sự thầm kín, chất chứa nhiều đau đớn và nỗi cô đơn khắc khoải. Nhưng, mình viết tác phẩm này, với hi vọng một phần nào đó sẽ chữa lành được trái tim cằn cỗi và tâm hồn đầy rẫy thương tổn của bạn.Thật sự rất biết ơn và hạnh phúc, nếu bạn yêu mến tác phẩm này, và từng ngày từng ngày sống tốt hơn.Cảm ơn các bạn.Morethanblue.…
soạn thảo văn án. lập luận của cuộc sống.…
Chỉ đơn giản là những khoảnh khắc dễ thương của các cặp đôi ở trên mạng lẫn đời thực><…
Bốn năm cấp 2 của tớ không đặc biệt không có gì đáng nhớ, chỉ đọng lại một người tên Trần Đăng Minh.---------------"Tớ thích nhất là hoa hướng dương, cậu biết tại sao không!?""Vì nó đẹp?""Không phải.""Là vì ý nghĩa của nó.""Hửm?""Là tình yêu thầm lặng, cả một đời hoa chỉ hướng về một người..."…
Là câu chuyện đơn phương cậu...Là muốn gửi ba chữ đó với cậu...…
Không phải tình yêu nào cũng ngọt ngào như người ta thường nghĩ đôi khi tình yêu chua chát lắm.…
"...Tôi cứ thích gọi chị là chị, dù rõ ràng đó là giáo viên dạy văn của tôi. Cách nhau 5 tuổi và sinh ra ở hai thế kỉ, dù vẻ ngoài ngô nghê kia có cố đánh lừa tôi tới đâu thì rõ ràng chúng tôi vẫn ở hai thế giới tách biệt. Thế giới của tôi chị đã trải qua rồi, thế giới của chị tôi không hiểu được. Tôi của năm tháng ấy cứ đinh ninh chờ đợi một khoảnh khắc mờ hồ, chờ đợi lúc bản thân đủ trưởng thành để nói ra hết. Và tôi đã ngây thơ tin rằng thời điểm hoàn hảo đó thật sự sẽ đến, chỉ cần chờ thêm một chút, một chút nữa thôi..."…
Chỉ là đơn phương người thôi…
tôi không khóc cũng không cảm thấy buồnchỉ cảm lòng tôi đã trống vắng vài phần…
Nhân vật tiếp theo trong bộ truyện này tui mang đến cho đó chính là Tấn Khoa cậu em út nhà SGPTrong chuyện này mình sẽ viết về chuyện tình cảm của Khoa và Y/n nhưng có 1 điểm đặc biệt đó là cả hai quen nhau trước khi khoa gia nhập SGP các diễn biến trong câu chuyện từng địa điểm đều là hư cấu và không có thật chỉ là phục vụ nhu càu đọc chuyện của các bạn có cùng sở thích chuyện thế này thui Chúc mn đọc truyện vv…
GeminiFourth ver.Couple chính: Bạn học lớp A Norawit Titicharoenrak x Bạn học lớp D Nattawat JirocktikulCouple phụ: Bạn học Archen Aydin x Sao đỏ Natachai Boonprasert , Bạn học Naravit Lertratkosum x Lớp trưởng Phuwin TangsakyuenCouple chính (gốc) : Bạn học lớp A Kim Taehyung x Bạn học lớp D Jeon Jungkook.Couple phụ (gốc) : Bạn học Kim Namjoon x Sao đỏ Kim Seok Jin, Bạn học Min Yoongi x Lớp trưởng Park Jimin.Thể loại :Thanh xuân vườn trường, ngọt, côngtruy thụ, lưu manh công x bán manh thụ.Note: Truyện có tình tiết dễ đoán, nhiều chi tiếtcũ, chỉ viết vì đam mê.au gốc : berry_kth‼️ĐÃ ĐƯỢC CHUYỂN VER SAU KHI THỰC HIỆN CÁC YÊU CẦU CỦA AU Ở PHẦN NOTE‼️…
Ngọc Quý bị ép quỳ xuống, cả người căng cứng đau đớn đến khó chịu, những cơn vết thương lớn xây xướt ở người làm hắn trở nên choáng váng.Căn phòng rộng lớn xa hoa trang trí bằng những màu sáng bắt mắt, lấp lánh cái ánh kim cương thổ phỉ, chói mắt đến đáng sợ. Từ trên cầu thang có một bóng dáng của một công tử trẻ, hàm răng nhỏ cười toát lên điểm nổi bật cả gương mặt.-"Chào mừng công tử!!"Những người đàn ông mặc vest đen vây kín hắn bỗng thét lên những tiếng rú man rợ.-"Trông trẻ trung nhưng lại khá vạm vỡ nhỉ? Gương mặt cũng hảo."Anh ta vừa đi vừa cất tiếng, đôi mắt sâu hoắm mang màu đỏ tươi nhìn chăm chú vào gương mặt Ngọc Quý.......Con mẹ nó mới ra ngoài chơi một ngày đã bị bắt cóc, ai thấu nỗi cay đắng này của hắn đây?Ảnh được chỉnh sửa từ Book Covers.…